|
Ngó đâu, ngó đó thì vui Ngó
về chốn cũ bùi ngùi nhớ anh.
Ngó lên đám
bắp trổ cờ Chuối kia đóng vóc, anh chờ duyên
em.
Ngó lên mây bạc trời hồng Thương
em hỏi thật có chồng hay chưa?
Ngọc còn
ẩn đá chờ vàng Anh còn ở vậy đợi nàng lớn
khôn.
Ngồi buồn chẳng biết trách ai
Trách tằm sao chẳng đoái hoài tới dâu.
Ngồi buồn nghe tiếng gà trưa Nhớ em
như biển chiều mưa nhớ buồm.
Người sao
một hẹn thì nên Người sao chín hẹn mà quên
cả mười.
Ngồi buồn nghĩ đến hình vong
Con dao lá trúc cắt lòng đôi ta.
Nhắm bề thương đặng thì thương Đừng
trao gánh nặng, nửa đường khó phân.
Nhớ
ai lệ chảy bùi ngùi Khăn lau chẳng sạch, áo
chùi chẳng khô.
Nhớ chàng như vợ nhớ
chồng, Như chim nhớ tổ như rồng nhớ mây.
Nước sông lửng đửng lờ đờ Thương thì
nói vậy, biết chờ đặng không?
Nước xuôi gió thổi buồm mềm
Muốn vô làm bé, biết bền hay không?
Nghiêng mình nằm xuống đám tranh Chờ
em không đặng, trống sang canh anh về.
Nhện sa xuống giếng nhện nổi phình
Tôi kiếu huynh , kiếu đệ, kiếu người tình
tôi lui.
Nghe anh hay chữ hỏi thử đôi
lời Chữ tình chữ hiếu chữ nào nặng hơn.
Nước chảy bon bon Con vượn bồng con
lên non hái trái Anh cảm thương nàng phận
gái mồ côi
Ngọc sa xuống giếng ngọc biến
thủy tinh Anh với em kết nghĩa chung tình
Dầu ăn cơm quán ngủ đình cũng ưng.
Nhà anh cột sắt kèo cũng sắt Anh
thương em, anh thương chắc chẳng phải thương
lường Chẳng tin em hỏi phố phường mà coi.
Nhà anh cất đây nhà em cất đó Cách
chẳng bao xa, anh đi đâu chẳng ghé lại nhà
Trước thăm phụ mẫu sau là thăm em.
Nằng đâu nắng mãi thế này Nắng suốt
cả ngày chẳng thấy bóng râm Hỡi người thục
nữ tri âm Có muốn đứng mát thì cầm lấy ô.
Ngó lên biển bốn trời ba
Buồm trương đôi cánh, quê nhà em đâu Nhà
tôi ở dưới đám dâu Ở trên đám đậu đầu cầu
ngó qua.
Ngọc sa xuống giếng ngọc trầm
Thò tay vớt ngọc, vớt nhằm hạt châu.
Ngọc còn ẩn đá chờ vàng Anh còn ẩn
sĩ đợi nàng lớn khôn
Nước mắm chanh,
đành ăn bánh hỏi Qua thương nàng theo dõi
mấy năm Cớ sao vắng bặt tin thầm Hay là
thục nữ có hồng nơi nao.
Nước sông Tiền
vừa trong vừa mát Rm ghé thuyền vào đỗ sát
thuyền anh Dừng chèo muốn ngỏ tâm tình
Sông bao nhiêu nước, thương mình bấy nhiêu.
Ngó lên trời, trời trong lại trắng
ngó xuống nước, nước trắng lại trong Anh
thương em chắc dạ bền lòng Lỡ duyên chịu lỡ,
đóng cửa phòng đợi anh.
Ngó trên trời
tầng cao tầng thấp Ngó xuống biển tầng cạn
tầng sâu Anh dạo chơi mười tám nước chư hầu
Không ai ăn nói cơ cầu như em.
Nước
ròng trong ngọn chảy ra Tiên trị gia, hậu
trị kỳ quốc Ngọn cỏ phất phơ ngọn cờ phơ
phất
Nồi đồng sôi, nồi đất cũng sôi
Đũa có đôi chìa vôi lẻ bạn Cơ hội này
anh bỏ em sao?
Ngọn bầu trắng sợi ngắn
sợi dài Ngọn bầu ơi, trái dọc trái ngang
Trái dưa gan sọc dài sọc ngắn Ngọn rau
đắng trong trắng ngoài xanh Em thương anh
thương thật chân thành Chừng nào anh ở bạc
em mới đành bỏ anh.
Nhứt nhựt bất kiến
tam thu hề Thăm anh một chút em về Để
trăng kia lặn, tứ bề người dưng Kiến bất thủ
như tầm thiên lý Anh có thương thì giữ chí
cho khônn Để sau chồng có hay đặng chữ hậu
hôn oán thù.
Ngọn đèn dầu khi lu khi tỏ
Đèn trường an nọ, khi đỏ khi xanh Trống
trên lầu vội đổ, trống ngoài thành tan canh
Em lịch sự chi để cho năm bảy người dành
Vẫy xe lam lại chợ Bến Thành Dầu ai ngăn
qua đón lại dạ em không đành thì thôi.
Ngó lên trời thấy cục mây bạch Ngó
xuống vàm rạch, thấy cá trạch đỏ đuôi Nước
chảy xuôi con cá bui lội ngược Nước chảy
ngược, con cá nược lội theo Con cá heo nó
khóc, con cá lóc nó sầu Phải chi ngoài biền
có cầu Anh ra anh vớt mảng sầu cho em.
Năm nay đời khổ bạc cho vay cắt
cổ Anh hỏi nhiều chỗ không tiền Em về
thưa lại phụ mẫu cho liền Có thương con rể
thì đừng đòi chi Để con rể vào làm một mùa
khô mùa nước Không bằng thì ắc hai đưá mình
đã chia xa rồi Trời ơi duyên sao lận đận
đứng ngồi không yên.
Ngộ bất cập mới gặp
em đây Hỏi thăm quê quán, tổng làng ở đâu
Nhà em nhà ngói hay nhà lá Tán lá hay
tán cây Đệ huynh có mấy, tuổi nàng bao nhiêu
Thấy anh muốn rõ, để em phân tỏ anh tường
Châu Đốc em nương ngụ, Cây Gòn em ở yên
Nhà em nhà lá chống tán lá tán cây Phụ
mẫu em song toàn, em đây vốn thiệt hết lòng
Tuổi chừng trăng tỏ chỉ hồng chưa nơi
Ngó lên Nam Vang thấy cây nằm nước
Ngó về sông trước sóng bủa lao xao
Thương em ruột thắt gan bào Biết em
thương lại chút nào hay không
Nước đổ
ống tre bông Cưới em không đặng, biển đông
anh cũng nhào Rút gươm đâm họng máu trào
Để em ở lại kiếm nơi nào hơn anh.
Nhứt nhựt tiểu thâu, con trâu bốn cẳng
Cái đuôi ngủng ngoẳng là năm Bửa nay
mười bốn mười lăm Em gái có duyên với anh
thì có chứ ăn nằm thì không.
Ngó lên trời thấy cặp cu đương
đá Ngó ngoài biển thấy cặp cá hóa long
Cá lòng tong giỡn bóng ăn rong Anh đi
lục tình giáp vòng Đến đây trời khiến đem
lòng thương em.
Ngó lên trời thấy mây
giăng tứ diện Ngó ra ngoài biển thấy chim
kiệng cá đua Anh thề với em cho hết miễu tới
chùa Ai cho em uống thuốc bùa mà em mê
Ngó lên trời trời cao lại trắng Dòm
xuống nước nước trắng lại trong Nhỏ như ai
chớ chớ nhỏ như em chắc dạ bền lòng Lỡ duyên
chịu lỡ đóng cửa phòng đợi anh
Ngó lên
trời thấy mây giăng vần vũ Ngó xuống âm phủ
thấy đủ mặt bá quan Ngó lên Nam Vang thấy
cây thấy cây nằm nước Ngó về sông trước sóng
bủa lao xao Anh thấy con cá lao nó nhào vô
lưới Không biết chừng nào anh cưới được em.
Năm ngoái em trắng như vôi
Năm nay em đen tựa như lọ nồi là sao?
Người em đen vì than vì nắng Nhưng bụng
em trắng vì uống nước trong Anh ơi muốn chọn
má hồng Chớ nề than bụi mà lòng đơn sai.
Nước chảy re re lục bình líu ríu
Thấy dáng em ngồi nhỏ xíu anh thương
Thương em sao dược mà thương Quần em cột
thắt gút như rương khóa rồi Khóa rồi mặc kệ
khóa rồi Chờ cha mẹ ngủ, anh lần anh vô.
Ông già tôi chẳng muốn ông đâu Ông
đừng lấp lửng, tôi cạo râu quai hàm.
Ông
trời mưa răng sắc, nước mắt chảy lưu liên
Rượu cầm tay uống giải bu6òn phiền Kiếp
này không gặp anh nguyền kiếp sau.
Ô rô
tí, mái dầm cũng tía Đọt lang dâm, đọt mía
cũng dâm Em nói với anh nhiều tiếng thâm
trầm Bây giờ em gá duyên chỗ khác, ruột anh
bầm như mưa.
Ngó lên trời thấy sao kia mấy
cái Ngó về biển, nhái bắt cặp mấy con
Chuối non mấy bẹ, chuối mẹ mấy tàu Đất
Nam Vang một mẫu mấy sào Trai nam nhân anh
đối được Đặng em đưa má đào anh hôn Thấy
em hỏi tức anh nói phúc cho rồi Sao kia trên
trời mười hai cái Ngó về biển nọ nhái bắt
cặp hai con Chuối non hai bẹ, chuối mẹ hai
tàu Đất Nam Vang một mẫu hai sào Trai
nam nhân anh đáp đặng, em đưa má đào anh hôn.
Phụng với Loan hai đàng phân rẽ Tui
với nàng không lẽ tới lui
Phấn lộn với
vôi, vôi nồng phấn lạt Anh thương nàng phiêu
bạt tới đây.
Phải chi tôi hóa đặng con ó
vàng Tôi bay qua chỗ đó vớt chàng đem đi.
Phụ mẫu sanh em để phụ mẫu định Em
đâu dám tư tình cải lệnh mẹ cha
Phụng Hoàng đậu nhánh Cẩm Lai
Trách lòng người nghĩa nói sai lời thề
Đường đi Kinh Xang dầm dề Gởi thơ anh sợ
lạc, gởi lời anh sợ quên.
Phụ mẫu tui
sanh để phụ mẫu tui định Ngày nay tui đâu
dám cải lịnh sợ phụ mẫu rầy Này anh ơi anh
về cậy mai đến đây Phụ mẫu tui ừ, tui sẽ ưng
anh.
Quả đào tiên ruột mất vỏ còn Em
đón anh em hỏi đường mòn ai đi.
Anh đây
tỉ như gịọt sương Tưới cho bông hồng tươi
tắn Vì sợ bông hồng phơi nắng héo khô.
Qua kêu diều khóc, quốc nọ chui qua
Nhị đơn đối khẩu thiết giao hòa Đôi ta
thương lén, biết phụ mẫu nhà hay chưa?
Quả năm ngăn trong lòng sơn đỏ Mấy
lời anh to nhỏ, bỏ bạn không đành Chừng nào
chiếc xáng bung vành Tàu tây thôi chạy ,anh
mới đành bỏ em.
Ruông ai thì náy đắp bờ
Duyên ai nấy gặp, biểu chờ uổng công.
Ruộng ai thì nấy đắp bờ
Duyên ai nấy gặp, biểu chờ sao nên.
Rượu nằm trong nhạo chờ nem Anh nằm
phòng vắng chờ em một mình
Rượu hồng đào
rót trào vô nhạo Em kiếm nơi nào nhân đạo
bằng anh.
Rồi đây có kẻ thất tình
Dựa mai mai gẫy dựa đình đình xiêu
Ra về biển Bắc nhạn ơi Bao thuở nhạn
hồi kẻo én đợi mong.
Rượu nào mà uống
không say Rượu tình rượu nghĩa em rót đầy
anh chẳng say.
Rồng chầu biển Bắc, phụng
múa Hà Tiên Anh thương sao mà gặp mặt thương
liền Tỷ như Lữ Bố, Điêu Thuyền thuở xưa.
Xá gì một nải chuối xanh Ba bốn
người dành cho mủ dính tay.
Sáng trăng
giã gạo ngoài trời Cám bay phản phất nghe
lời em phân.
Sống bên voi, bỏ vòi qua
vịnh Anh với nàng trời định đã lâu.
Sông dài nước chảy sóng reo Thương
em chẳng nệ mái chéo ngược xuôi.
Sông sâu biết bắc mấy cầu
Thân em là gái biết hầu mấy nơi.
Sông sâu sào vắn khó dò Muốn qua
thăm bậu sợ đò không đưa.
Sông sâu sóng
bủa ba đào Người đi muông dặm lúc nào về
đây.
Sông dài cá lội biệt tăm Phải
duyên phu phụ ngàn năm vẫn chờ Ruộng ai thì
nấy đắp bờ Duyên ai nấy gặp đừng chờ uổng
công.
Sóng bủa lao xao con cá Lao nhào
khỏi lưới Biết chừng nào anh cưới được em.
Sáng trăng trải chiếu hai hàng Bên
anh đọc sách bên nàng quay tơ Quay tơ phải
giữ mối tơ Dầu năm bảy mối cũng chờ mối anh.
Sông ngả bảy chảy về bảy ngả Thuyền
đến đây về ngả nào đây Buồm không theo kịp
chim bay Xa nhau biết hẹn ngày nào gặp nhau.
Sáng mai xách dĩa mua tương
Gặp anh trong trường cầm viết ngó ra Em
về mua lụa mười ba Cắt áo cổ giữa mà tra nút
vàng Hỏi thăm anh học trường nào? Mua
giấy mau viết gởi vào cho anh.
Thân em
như đóa hoa rơi Phải chẳng chàng thật là
người yêu hoa?
Thân em như tấm lụa đào
Dám đâu xé lẻ vuông nào cho ai.
Thuyền ơi có nhớ bến chăng? Bến thì
một dạ khăng khăng đợi thuyền.
Thuyền
xuôi neo mộc cũng xuôi Nhớ em anh nhớ cả đôi
má hồng.
Thò tay anh ngắt ngọn ngò
Thương em đứt ruột giả đò làm ngơ.
Trai nam nhân thi chữ Gái thục nữ
thi tài Dẩu anh thi rớt ra ngoài có em.
Thương anh không biết để đâu Để quán
quán đổ, để cầu cầu xiêu.
Thương anh em
chẳng nói ra Trong ruột thì héo, ngoài da
thì vàng.
Thương em anh để trong lòng
Việc quan anh cứ phép công anh làm.
Thương em như lá đài bi Ngày thì
giải nắng đêm thì dầm sương.
Thương em
chẳng biết để đâu Để vào tay áo lâu lâu lại
dòm.
Thương em Bảy núi cũng trèo
Ghét em núi Két vượt đèo cũng không.
Thương em không dám ghé nhà Đi qua
đi lại hỏi gà bán không?
Thương em không
nệ xa gần Cầu không cây dựa cũng lần tới
nơi.
Thương em lén chó chui rào Áo
bông bị thắt, tre quào rách bông.
Thương
em vô giá quá chừng Trèo cây quên mệt, ngậm
gừng quên cay.
Thương em ruột thắt gan
bào Biết em thương lại chút nào hay không?
Thương nhau chẳng quản xa gần Cầu
không tay vịnh, cũng lần mà sang.
Tìm
anh như thể tìm chim Chim bay biển Bắc em
tìm biển Đông.
Tình anh như nước dâng
cao Tình em như giải lụa đào tẩm hương.
|