|
Tóc đến lưng vừa chừng em bới
Để chi dài bối rối dạ anh.
Tóc mai
sợi vắn sợi dài Lấy em không đặng, nhớ hoài
không nguôi.
Tới đây dầu đói giả no
Dầu khôn giả dại đặng dò ý anh.
Tới
đây thủ phận đưa đò Trước đưa quan khách sau
dò ý em.
Trách ai ăn giấy bỏ bìa Khi
thương, thương vội, khi lìa lìa xa.
Trách ai non dạ kiếm tìm Nghe lời
uyển hoặc lỗi niềm tóc tơ.
Trách ai tham
đó bỏ đăng Thấy lê quên lựu, thấy trăng quên
đèn.
Trăm năm ghi tạc chữ đồng Dù ai
thêu phụng vẽ rồng mặc ai.
Trống canh ba
nhịp ình ình Bầm gan tím ruột để mình có
đôi.
Trầu lên nửa nọc trầu vàng
Thương cô áo chẹt, vá quàng nửa lưng.
Tri Tôn- Châu Đốc rất gần Thương anh
em nhớ, em lần xuống thăm.
Trống làng ai
dám đánh thùng Bậu không ai dám giở mùng
chun vô.
Trồng hường bẻ lá che hường
Thương anh chẳng quản đôi đường xa xôi.
Trời mưa bong bóng phập phồng Em đi
lấy chồng anh ở với ai?
Trời mưa cá lóc
lên gò Biết em còn nhớ hẹn hò hay không?
Thả buồm ra ngân nga trời gió Biết
dạ anh rồi, thương đó bỏ đây.
Thỏ giởn
trăng, sơn băng thủy kiệt Ai ở hai lòng nhựt
nguyệt xét soi.
Tóc em dài em cài bông
lý Miệng em cười anh để ý anh thương.
Thiếp xa chàng như rồng nọ xa mây
Như con chèo bẻo xa cây măng vòi
Tui
nghe bạn có chỗ giàu Tui nay bần tiện lẽ nào
bạn không thương?
Thương em anh cho bạc
cho tiền Đừng cho lời ăn tiếng nói xóm giềng
đều hay.
Thương em anh không dám ghé nhà
Anh đi qua lại giả đò đi chơi.
Trách
mẹ với cha chớ qua không trách bậu Cha mẹ
ham giàu, gả bậu đi xa.
Thấy em nhỏ thó,
lại có duyên ngầm Anh đây để bụng thương
thầm ba bốn tháng nay.
Thiếp đây như cụm bông hường
Đừng thấy xinh xinh mà rờ tới, e mắc đường
chông gai.
Thân em như chùm gởi đáp nhờ
Em muốn gá vô nhánh bưởi nọ đặng nhờ hưởng
hơi.
Trắng như bông lòng anh không
chuộng Đen như cục than hầm lòng muốn dạ
thương.
Thấy em bận áo bà ba trắng, anh
muốn gắn chữ tình Đi đâu lưu lạc, lại nhìn
chéo khăn.
Thấy em nhỏ thó lại có hồng
nhan, chân mày loan con mắt lộ Anh đi giáp
lục tỉnh này, không ai ngộ bắng em.
Thân
em xét kỷ như đồng bạc đầu hình Người người
ai cũng muốn ngắm muốn nhìn Lăng xăng buổi
chợ biết gởi mình vào đâu.
Trên mưa sa
lác đác Dưới hột cát nằm nghiêng Lữ
Phụng Tiên ép chế Điêu Thuyền Kiếp này không
được toi nguyền kiếp sau.
Tàu Nam Vang
chạy ngang cồn cát Xuồng câu tôm đậu sát mé
nga Thấy em có một mẹ già Muốn vô hoạn
dưỡng có mà được không?
Tay cầm búa lệ
ứa hai hàng Thuở xuân xanh sao không giáp
mặt Đến lúc hoa tàn ta mới gặp nhau.
Thương em, anh cũng muốn thương
Nước thì muốn chảy nhưng mương chẳng đào
Em về lo liệu thế nào Để cho nước chảy
lọt vào trong mương.
Thò tay anh ngắt
cọng ngò Thấy em còn nhỏ giư bò, anh thương
Thò tay ngắt cọng rau mương Bò em, em
giữ anh thương nổi gì?
Thân em như hoa
gạo trên cây Chúng anh như đám cỏ mây giữa
đường Lạy trời cho cả gió sương Cho hoa
sụng xuống cỏ mây xỏ vào.
Thượng điền
thủy, hạ điền khan Ruộng trên có nước, ruộng
dưới khô rang Anh thương em nát lá gan vàng
Ngậm châu phun huệ, huệ tàn không hay.
Thân em như cái sập vàng Chúng anh
như manh chiếu rách giữa đàng bỏ quên Lạy
trời cho gió nổi lên Cho manh chiếu rách
trải lên sập vàng.
Trồng tre, tre ngã
bốn phương Hai cô đứng đó anh thương cô nào?
Thương cô mỏng mảnh mà cao Cô nhỏ má
đào, anh thương hết hai cô.
Trăng đứng đầu ai cầu con trăng
xế Em tìm về lập mưu, lập kế, lập thế bỏ
chồng Đồ nữ trang em sắm đủ, bạc một đồng
anh thối hai.
Thương điền cách thủy hạ
điền khan Ruộng trên có nước ruộng dưới khô
rang Đó con quan đây cũng con làng Chỗ
người quen em không có dụng, dụng người bán
buôn.
Trái dưa gan sọc dài sọc ngắn
Cọng rau đắng tróng trắng ngoài xanh Em
thương anh đứng dựa bờ thành Cửa phòng loan
em khóa chặt, chổ em nằm nghiêm nhặt khó vô.
Thân chị như cánh hoa sen Chúng em
như bèo bọt chẳng chen được vào Lạy trời cho
cả mưa rào Cho sấm cho chớp cho bão to gió
lớn Cho sen chìm xuống, bèo trèo lên trên.
Tháng hai tháng ba anh đi chở cá
Không khá anh qua Rạch Giá chở khoai lang
Tìm người bạn ngọc thở than đôi lời Biết
làm sao lên đặng ông trời Hỏi thăm duyên nợ
đổi dời về đâu?
Thôi thôi buông áo em ra
Đẻ em đi bán kẻo hoa em tàn Hoa tàn mặc
kệ hoa tàn Mấy thuở gặp nàng mà buông áo
nàng ra Sóng xao mặc sóng dưới thoàn
(thuyền) Thác đà dạ thác, buông nàng anh
không buông.
Vì tình anh phải đi đêm Vấp
năm bảy ụ đất vẫm êm hơn giường.
Văng
vẳng tiếng ai, anh nghe hoài tiếng bạn Ruột
thắt gan bào từng đoạn héo hon
Vái ông
Tơ năm ba chầu hát Vái bà nguyệt năm bảy
cuốn kinh Cho đôi lứa ta gá nghĩa chung tình
Vì sông nên phải lụy đò Vì chiều tối
phải lụy cô bán dầu.
Vì tình nên phải đa
mang Vì duyên thiếp biết quê chàng ở đây.
Võng ny lông anh giăng mùng chiến
Giấy kim tuyến anh gắn gối tay bèo Anh
ơi anh về dưới đó bỏ con mèo lại cho ai?
Vai tôi mang chiếc nốp Tay bóp cổ
quai chèo Thương con nhớ vợ vận nghèo phải
đi
Xa mình trời nắng nói mưa Canh ba
nói sáng, xế trưa nói chiều
Xâm xâm đi
tới cây chanh Giơ tay muốn hái sợ cành nhiều
gai
Xấu tre uốn chẳng nên câu
Xấu mai anh chẳng đặng gần với em.
Ước gì có cánh như chim Bay cao
luyện thấp đi tìm người thương.
Ước gì
sông rộng một gang Ra vào đụng chạm kẻo mà
nhớ thương.
Ước gì anh hóa ra mưa Để
em đi tắm nước mưa chậu đồng Ước gì anh hóa
ra dơi Bay đi bay lại trên nơi em nằm
Ước gì anh hóa ra hoa Để em nâng lấy để
mà cài khăn Ước gì anh hóa ra chăn Để
cho em đắp em lăn em nằm Ước gì anh hóa ra
gương Để cho em cứ ngày thường em soi
Ước gì anh hóa ra cơi Để cho em đựng cau
tươi trầu vàng
Yêu nhau chẳng quản đường
xa Lá vàng cũng quét phong ba cũng liều.
Yêu nhau tâm trí hao mòn Yêu nhau
đến thác vẫn còn yêu nhau.
Yêu nhau trầu
vỏ cũng cay Ghét nhau trầu bổ đầy khay chẳng
màng.
Yêu nhau trăm sự chẳng nề
Một trăm chỗ lệch, cũng kê cho bằng.
Yêu nhau xé lụa may quần Ghét nhau
kể nợ kể nần nhau ra
Yêu nhau yêu cả
đường đi Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng.
Yêu nhau thì ném bả trầu Ghét nhau
ném đá vỡ đầu nhau ra.
Yêu nhau quá đỗi
nên mê Tỉnh ra mới biết kẻ chê người cười
Yêu nhau chẳng lọ chiếu giường Dẫu
rằng tàu lá che sương cũng tình.
Yêu
nhau ruột héo xương mòn Yêu nhau đến thác
vẫn còn yêu nhau.
Yêu nhau chả lấy được
nhau Con lợn bỏ đói buồng cau bỏ già Bao
giờ sum họp một nhà Con lợn lại béo cau già
lại non.
Yêu nhau con mắt liếc qua
Kểo chúng bạn biết kẻo cha mẹ ngờ Gần
thời chẳng bán duyên cho Xa xôi cách mấy lần
đò cũng sang.
Anh đi Rạch Giá qua truông
Gió rung ngọn sậy ngồi buồn nhớ em
Anh đi em ở lại nhà Hai vai gánh vác
mẹ già con thơ.
Anh trồng chậu cúc năm
bông Chờ em không được anh trồng xuống đây.
Anh đừng nói vậy anh ơi Hình dung
yểu điệu có đôi bao giờ.
Anh về ngoài
Huế lâu vô Hoạ bức tranh đồ để lại cho em.
Ai đi bờ đắp một mình Phát phơ chéo
áo giống hình hiền thê.
Áo rách vai vợ
ai không biết Áo vá quàng chí quyết vợ anh.
Ăn rồi dắt vợ lên rừng Bẻ roi đánh
vợ bảo đừng theo trai.
Anh về em chẳng
dám đưa Hai hàng nước mắt như mưa tháng
mười.
Anh về thưa với tía em Má
anh già yếu xin em về nấu cơm.
Anh không
đánh để bậu luôn tuồng Giơ roi đánh bậu dạ
buồn không vui.
Anh đi bên Xiêm cho tới
bên Lào Ngăn phòng không em đợi bạc đầu thì
thôi.
Anh đi đâu không ghé lại nhà
Trước thăm cha mẹ sau là thăm em.
Anh thương em thương chân thành
Chừng nào anh ở bạc em mới đành bỏ anh.
Áo đen năm nút viền bâu Bậu về xứ
bậu biết đâu mà tìm.
Áo đen năm nút con
rồng Nhìn xa con phụng lại gần con qui.
Áo song khai quần lai lá hẹ Nỡ dạ
nào bỏ mẹ theo anh.
Anh có vợ chưa phải
thưa cho thiệt Đừng để em lầm tội nghiệp bớ
anh.
Anh thương em đừng nệ cây kiềng
vàng Trà ngon đôi lượng, mứt hồng đôi mâm.
Anh thương em từ thuở má hồng Bây
giờ em lớn, lấy chồng bỏ anh.
Anh với em
ga nghĩa Châu Trần Một trăm năm tương hội
Tấn Tần xứng đôi
Anh ơi trao thằng nhỏ lại tôi
bồng Không sanh có dưỡng cũng đạo đồng con
chung
Anh về ngoài Huế thắt rế tay bèo
Gởi về cho em bán gỡ nghèo đôi năm.
Anh với em đi cũng xứng Đứng lại
cũng vừa Tại cha với mẹ kén lừa xuôi gia.
Anh thương em không dổ không dành.
Nay cậy mai đến nói cha mẹ đành em cũng ưng.
Anh đi em có dặn dò Sông sâu đừng
lội đò đầy đừng sang.
Anh đi em có dặn
rằng Đâu hơn anh lấy đâu bằng chờ em.
Anh về bán một bầy gà Anh qua anh
cưới hết bà lẫn con Anh về bán cặp trâu già
Anh qua anh cưới biết mà đặng không?
Anh về bỏ áo lại đây Đêm khuya em
đắp gió Tây lạnh lùng Lạnh lùng anh đắp áo
cho Đành chi lòng giận dày dò năm canh
(Lạnh lùng lấy mùng mà đắp Trả áo anh về
đi học kẻo trưa)
Anh nghiêng tai dưới
gió, để em kể công khó cho anh nghe Từ thuở
anh đau ban cua, lưỡi đắng, miệng trắng cơm hôi
Công em đỡ đứng bồng ngồi Bây giờ anh ở
bạc trời nào để anh.
Bắt ông tơ đánh sơ vài chục
Mối chỉ sậm sờ sao ông ngủ gục không se.
Băt ông tơ đánh sơ vài chục Căn nợ
làm gì ngủ gục không se
Bước cẳng xuống
tàu, ruột bào gan thắt Dậm chẳng kêu trời,
chồng Bắc vợ Nam.
Bông Quỳnh rụng xuống
cội Quỳnh Dầu ai ngậm ngọc dỗ mình đừng
xiêu.
Bông xứng bông, bình lại xứng bình
Bộ lư kia xứng ghế hai đứa mình xứng đôi.
Bạc lộn với than, em lộn vàng với trấu
Anh thương thầm không thấu tới dạ em.
Bờ bụi tối tăm anh quơ nhằm thau bể
Cưới con vợ chửa về, thổi lửa queo râu.
Bướm bay giữa biển bướm rơi Thấy em
nhỏ tuổi nhiều nơi anh buồn Anh buồn vì lúc
lâm nguy Bạc lộn với chì đôi chẳng xứng đôi.
Bắt cây cầu mười hai tấm ván Lập cái
quán chín mươi hai tầng Cơm sôi gạo nhảy
tưng bừng Bán buôn nuôi mẹ cầm chừng đợi
anh.
Bác mẹ già phơ phơ đầu bạc Con
chàng còn trứng nước thơ ngây Có hay chàng ở
đâu đây Thiếp xin mượn cánh chắp bay theo
chàng.
Bước cẳng xuống tàu, tàu khua
rổn rổn Tàu Nhựt Bổn lấy nước Châu Thành
Anh với em phải nói cho rành Để anh lên
xuống nhọc nhằn thân anh.
Bước lên ba
bước lại ngừng Tuổi em còn nhỏ chưa từng làm
dâu Làm dâu khó lắm ai ơi Vui chẳng dám
cười buồn chẳng dám than (Làm dâu khó lắm
anh ơi Bát cơm đôi đũa cũng nhờ tiếng anh.)
Bước lên cầu tàu Anh mặc áo màu sơn
nhiểu Bước xuống cầu củi Anh mặc áo bâu
thêu Hiền thê ơi ở lại Nhà Neo Anh về
chốn cũ kẻo con mèo nhớ thương.
Bâng
khuâng bát ngát Em hát thật hữu tình Này
em ơi! Căn duyên tiền định xui chúng mình
gặp nhau.
Bên đây kén dâu, bêb kia kén
rể Hai bên đồng sàng Hai bên hai lượng
gươm vàng Thác thời thì thác, buông nàng anh
không buông.
Bước xuống cầu, cầu quằn
cầu quặt Bước xuống tàu, tàu lắc tàu nghiêng
Anh thương em để dạ đừng phiền E, kiếm
người má phấn mặt chữ điền cho anh.
Ba năm tượng đất em cũng thờ
Lỡ duyên chịu lỡ mới chờ đặng anh Chờ
anh cho hết sức chờ Chờ cho rau muống mọc
lên bờ trổ bông.
Bớ chiếc ghe sau chèo
mau anh đợi Kẻo giông khói đèn bờ bụi tối
tăm Ghe anh bóng láng, mỏng ván nhẹ chèo
Xin anh bớt một mái thả lèo đợi em Ghe
anh ba chèo bớt một còn hai Trông vắn trông
dài chẳng thấy ghe em.
Bậu về ngoài Bắc
cho tôi gởi sáu cắt mua bộ kỷ trà Bộ lớn sơn
đỏ, bộ nhỏ sơn xanh Rượu sông Tương anh rót
đảy họ hàng Lạy đền cha mẹ cho nàng vu quy.
Chữ rằng nhi nữ vu quy Làm thân con
gái phải đi theo chồng Thân gái có hai chữ
thông Bến đục thì chịu, bến trong thời nhờ
Tam tùng sách vở còn ghi Bé nương theo
mẹ già thì theo con.
Con cá làm ra con
mắm Vợ chồng già thương lắm mình ơi.
Con mèo, con chuột lom xom Để em tao
ngủ bây dòm làm chi.
Con ơi con ngủ cho
rồi Mẹ ra chỗ vắng, mẹ ngồi than thân.
|