Thơ NGUYỆT VÂN
Một thoáng buồn
Lâu rồi tôi chẳng làm
thơ
Chôn bao kỷ
niệm qua bờ lãng quên
Áo cơm quên
mất tuổi tên
Quên chiều
nắng nhạt, quên cơn mưa buồn
Vô tình soi bóng
trong gương
Chao ôi ! Mái tóc
pha sương mất rồi
Ngậm ngùi tôi đối
diện tôi
Nghe buồn
da diết nửa đời đi qua
Thoáng cơn
mê, mình đã già
Cuộc
đời là giấc Nam Kha khác gì ?
NGUYỆT VÂN
Tiễn đưa
Thân tặng BT.
Nước
mắt đâu về đông thật đầy
Mùa Đông
trở lạnh buổi chiều nay
Ngoài kia
mưa bụi giăng giăng lối
Tôi khóc trong
hồn, khóc trong tay.
Người
đến âm thầm rồi lại đi
Mắt chìm
sóng mắt buổi biệt ly
Nghe trong
nắng ấm hơi sương lạnh
Tôi tiễn
người đi biết nói gì.
Người
đến trong đời như cơn mơ
Riêng tôi ga
nhỏ vẫn đợi chờ
Con tàu lìa
bến không tay vẫy
Sao vẫn
nghe sầu rụng xuống thơ
Tôi tiễn
đưa người hôm nay
Trong tim
giấu kín nỗi u hoài
Người
đi có biết sầu ly xứ ?
Tôi sống
nơi đây nhạt trang đài.
NGUYỆT VÂN
Atlanta,
GA