Trang Chính    Hình Ảnh    Bút Ký    Truyện Ngắn    Truyện Thật Ngắn    TG & Tác Phẩm    Thơ    Di Tích Lịch Sử và Danh Nhân    Đời Sống: Phong Tục & Khoa Học    Sân Khấu/Nghệ Thuật    Hộp Thư    Nhắn Tin    Tin Tức Thân Hữu    Tin Vui    Phân Ưu    SK và Gia Đình    Lá Lành Đùm Lá Rách    Vui Cười    Ẩm Thực/Gia Chánh    Trang Xuân   


Luân Hoán

Tưởng Vọng Hoàng Sa Đảo

 

tưởng dễ viết bài thơ thời sự

như thời luận chinh chiến bằng thơ

lòng không trơ, đầu không trống rỗng

sao để yên trang giấy nằm chờ

 

hôm nay gió lớn như là bão

cả tuyết lẫn mưa cùng hoành hành

ngồi trong phòng ấm nghe sóng biển

từ đại dương xa gọi thất thanh

 

trước mặt lù lù trăm đảo mọc

xanh xanh cây lá thở thong dong

vô tư ngàn loại chim đua hót

trời biển chờ nghe những tiếng lòng

 

ta đã ghé chưa ghềnh đá dựng

đời đời sóng vỗ ấm quanh lưng

Đảo Cây, Đá Bắc, Linh Côn...đợi

tiếc một thời qua, đã lừng khừng

 

còn dịp nào lên hòn Hữu Nhật

trình diện cùng ông Quảng Ngãi ra

đo vẽ chi li từng tất đất

ngấm xương máu Việt mà trổ hoa

 

còn dịp nào lên hòn Quang Ảnh

cao nhất Nguyệt Thiềm hóng gió khơi

thả bộ giáp vòng hình bầu dục

vớt san hô làm báu vật tạ trời

 

còn dịp nào lên hòn An Vĩnh

tưởng về Vạn Lý Hoàng Sa Châu

Nguyễn triều một thuở trang trọng giữ

từng trái mù u cũng nhiệm mầu

 

còn dịp nào lên hòn Duy Mộng

đất không cây mọc, xếp chân ngồi

con đò ai rẽ vào lạch nhỏ

chở nặng lòng ghe tiếng chim trời

 

còn dịp nào lên hòn Bạch Quỷ

bảy chìm ba nổi đá, san hô

thủy triều rút xuống bao lâu nhỉ

có kịp chớm vừa một ý thơ

 

còn dịp nào lên Quang Hòa đảo

đông tây địa chất khác biệt nhau

chim muông thảo mộc tùy phương thổ

lộng lẫy tồn sinh những sắc màu

 

còn dịp nào lên Tri Tôn đảo

thấp đủ thòng chân chạm nước sâu

hải sâm chao cánh ba ba lội

ai phủ san hô lộng lẫy màu

 

còn dịp nào lên Phú Lâm đảo

ngóng về Đà Nẵng gọi không không

tiếng tình vượt mấy trăm cây số

để nhắc chừng người nhớ núi sông

 

còn dịp nào lên hòn đảo chính

Hoàng Sa, da thịt của quê cha

ba mươi cây số vuông lồi lõm

thơm ngát hơi người lính Quốc gia

 

ta sẽ vào ngay Đài khí tượng

báo tin thời tiết thẳng về em

biển lặng, trời xanh hằng chờ đợi

công bình, lẽ phải cùng trái tim

 

chợt thả tầm nhìn về phương bắc

lập lòe chớp tắt ngọn hải đăng

mười hai hải lý còn trông rõ

hướng-về-quê-mẹ sáng như trăng

 

chẳng nhắc làm gì ta cũng ghé

Miếu Bà thời Minh Mạng lập bia

hãy nhìn thẳng góc tây-nam-đảo

thấp thoáng hồn ta đứng chầu rìa

 

và lẽ dĩ nhiên ta quì gối

sờ lên mặt chữ đã bao năm

chủ quyền bia đá không là đá

là máu Việt Nam sống thâm trầm

 

ta sẽ nhìn sâu những bãi ngầm

ngâm thân trong biển đã bao năm

bàn chân của đảo ngàn năm ấy

sẽ bước về đâu theo tháng năm

 

ta sẽ trèo từng mỏm đá cao

hai bàn tay bám gió hư vô

nghe hương, phân loại đàn chim đậu

xem chúng định cư từ thuở nào

 

bỗng chợt lạnh mình, ai thở ra ?

hồn anh hạm trưởng Ngụy Văn Thà

cùng bao đồng đội theo về đất

mộ nước vỗ hoài sóng xót xa

 

chiến sĩ, anh hùng nối tiếp nhau

máu xương chẳng mai một về đâu

tình yêu tổ quốc không cần học

vẫn dậy từ tâm rất nhiệm mầu

 

chợt giận, chợt thương, chợt hổ ngươi

câu thơ chợt lấm những ngậm ngùi

ai lần hồi bán từng hạt cát

để sống không ra một kiếp người

LH

 

 

Luân Hoán

Ngậm Ngùi Lục Bát

 

Nhớ Bạn Trấn Giữ Đảo Xa

tặng  +Vương Thanh

 

lên lưng sườn núi Sơn Chà

tay che ngang mặt ngó ra biển trời

chờn vờn xa ngút ngàn khơi

có thằng bạn cũ đang ngồi ngắm mây

nó cầm gì ở trong tay

mấy trang giấy trắng, một cây súng già ?

nó là anh lính xa nhà

địa phương quân của Hoàng Sa đàng hoàng

sống trên đảo vắng thanh nhàn

viết văn, tắm biển, thở than, chữi thề...

riếc rồi nó đâm say mê

“ở đâu thì cũng là quê hương mình”

...

bây chừ nó chết thành tinh

đâu hay chốn cũ thình lình đảo điên

 

Xin Lỗi Những Người Bạn

 

tôi có nhiều bạn người Tàu

đi chơi đi nhậu với nhau đề huề

hiếm khi thấy chúng chữi thề

không hề nghe chúng luận về nước non

chỉ khoái ăn, khoái cái... bồn

rửa rau rửa mặt rửa hồn du sinh

đến đâu cũng tưởng quê mình

có đất có nước là phình trướng ra...

 

tôi có cô bạn người Hoa

mặt thon mũi thẳng nước da lụa là

tự nhiên, cởi mở, thật thà

thích mua bán, thích la cà, xã giao

nhìn chung, chẳng thấy điểm nào

bá quyền bá đạo...

                             chỉ tào lao thôi...

 

thế nhưng tôi chợt bồi hồi

oán thù vạn đại nhất thời ngoe ngoeo

tôi nhìn ra được cọc tre

xác thuyền tàu ngập máu me thuở nào

tôi không phải nằm chiêm bao

thềm nhà tôi có ai vào xâm lăng

đành xin lỗi bạn,

                           tôi quen

lấy nghĩa khí giữ mặt bằng cha ông

 

 

Tiếp Hơi Xuống Đường

tặng Trịnh Cung

 

1.

nghe tin bạn đi biểu tình

chống bọn xâm lược Bắc kinh bá quyền

tôi lên đồ đứng lặng yên

lòng thầm khấn vái tổ tiên ngàn trùng

cầu cho bạn được ung dung

hiên ngang xuống phố sánh chung vai người

tự do nói, tự do cười

tự do thực hiện quyền người thường dân

hoan hô đả đảo rần rần

mà trong bụng hẳn phập phồng lo ra

giữa đời lẫn lộn quỉ ma

trái tim gắng giữ tinh hoa bình thường

tôi theo chân bạn xuống đường

lòng trang bị đủ mùi hương chân tình

ai quay phim ai chụp hình

mặt mày bạn vẫn anh minh sáng ngời

tình yêu nước thuở nằm nôi

bạo quyền nào dễ sang dời thủ tiêu

 

2.

thấy trong những đám biểu tình

nhiều khuôn mặt lạ rập rình bám theo

mặt chúng không giống mặt heo

cũng không là khỉ, là beo trên rừng

mặt chúng phơi phới trẻ trung

có cả bằng giả lận lưng đề huề

chúng lặng lẽ trong say mê

với ghề quay, chụp lancer dân thường

ơi anh chị em xuống đường

tan hàng cẩn thận lóng xương của mình

một tai nạn bất thình lình

biết đâu đất nước thanh bình, ngụy trang

 

3.

dẫu chừ là thanh-niên-râu

không tiện tiến trước,

                                  đi sau cũng mừng

góp hơi cùng chiến đấu chung

giữ cho thơm tiếng anh hùng Việt Nam

ai bảo tôi gàn, tôi tham

thơ đâu phải đạn mà ham diệt thù

chỉ cần vuốt thẳng con cu

đái cho thấm ngọn hóp bu đám sình

thế thôi cũng đủ rùng mình

sướng như vừa được diễn binh ngày nào

đừng rủa tôi thằng tào lao

tục tằn, vô học tự đào mộ chôn

hư danh mai một mất còn

lòng xin được thắp gọi hồn đảo xa

 

 

Trước Tin Buồn

 

đọc tin,

sửng sốt giật mình

toàn thân bất động thình lình mấy giây

dần dần

tức giận loay hoay

muốn đấm, muốn đá thẳng tay kẻ thù

ngó ra trời đất âm u

hàng cây co rút lù khù đứng im

nỗi buồn chợt ngấm vào tim

nỗi đau bất lực nhận chìm hồn ta

ơi Trường Sa,

ơi Hoàng Sa

vết son bức xóa trên da mẹ hiền

bồi hồi tưởng nhớ tổ tiên

rớt đâu lời dạy thánh hiền ngàn xưa

giang sơn chan chứa nắng mưa

mấy đời quân chủ tôi vua trở mình

chừ dân làm chủ

làm thinh

cúi đầu ngậm đắng giận mình vu vơ

câu thơ vuốt mặt bâng quơ

ta còn sững đến bao giờ nữa đây ?

LH