TIẾNG GÀ GÁY SÁNG

 

Tôi về đất Úc bốn năm

Đương nhiên thành một công dân xứ người

Đất lành chim đậu cành tươi

Lạ thay cuộc sống bao người tứ phương

Lạc loài kiếm lại tình thương

Hướng về tình cảm đồng hương tôi tìm

Tôi tìm qua nếp áo xiêm

Bà ba nón lá che nghiêng mái đầu

Giờ đây tôi gặp muôn màu

Vạt cao vạt thấp mà sao lạ lùng

Sao lòng vẫn cứ nhớ nhung

Áo dài tha thướt thẹn thùng đón xuân

Những khi lễ Tết tưng bừng

Tim tôi nở giữa thắt lưng dịu dàng

Xưa kia tôi đã yêu nàng

Tình tôi vương víu áo vàng  gió bay

Giấc mơ tôi đắp ban ngày

Ban đêm thao thức, sáng mai tiếng gà

Gà ru một điệu tình ca

Nằm bên gối mẹ, tình cha dịu dàng

Đến khi tôi được yêu nàng

Tiếng gà là cả quê hương đậm đà

Mấy mươi năm dĩ vãng xa

Âm thanh vẫn thắm tiếng gà gáy khuya

Bây giờ sương sáng đầm đìa

Bên trong vẫn rét, ngoài kia lạnh lùng

Giữa trong sương tuyết mịt mùng

Tiếng gà vọng lại từ vùng khoảng không

Gà ơi ! Ở khoảng mênh mông

Làm sao bắt được những vòng tay nhau

Tôi yêu tất cả đồng bào

Tình tôi chẳng muốn lợt màu quê hương

Tôi xin gởi chút tình thương

Trong hơi gà gáy tha hương nỗi lòng.

 

                       PHẠM LƯƠNG

                     (Trích tập thơ Áng Mây Viễn Xứ)

 

 


Trở lại trang thơ Phạm Lương