Tiễn Bạn

  • Tặng Trần Ngọc Mỹ

 

 

Ra đi đâu phải không về nữa

Mà khói hoàng hôn cay mắt nhau

Mà chiều như rụng theo chân bước

Và nắng đường xa bỗng bạc màu

 

           *

 

Ra đi còn hẹn ngày trở lại

Cứ ngoái đầu trông một nẽo quê

Hợp tan là lẽ đời dâu bể

Ly hương ôm mãi mộng quay về

 

           *

 

Ra đi nào phải tan hình bóng

Mà quặng lòng đau đêm qua sông

Ðất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp

Quê nhà một góc nhớ mênh mông

 

           *

 

Ra đi hồn chở đầy cố xứ

Nặng oằn quê củ một vầng trăng

Gió lạnh xứ người mau bạc tóc

Ðêm dài ai uống rượu tri âm.

 

TRỊNH BỬU HOÀI (1993)


Trở lại trang thơ