Tiễn Bạn
Ra đi đâu phải không về nữa
Mà khói hoàng hôn cay mắt
nhau
Mà chiều như rụng theo chân bước
Và nắng đường xa bỗng bạc
màu
*
Ra đi còn hẹn ngày trở lại
Cứ ngoái đầu trông một nẽo
quê
Hợp tan là lẽ đời dâu bể
Ly hương ôm mãi mộng quay về
*
Ra đi nào phải tan hình
bóng
Mà quặng lòng đau đêm qua
sông
Ðất khách muôn trùng sao nhỏ
hẹp
Quê nhà một góc nhớ mênh
mông
*
Ra đi hồn chở đầy cố xứ
Nặng oằn quê củ một vầng
trăng
Gió lạnh xứ người mau bạc
tóc
Ðêm dài
ai uống rượu tri âm.
TRỊNH BỬU
HOÀI (1993)