Trang Chính    Hình Ảnh    Bút Ký    Truyện Ngắn    Truyện Thật Ngắn    TG & Tác Phẩm    Thơ    Di Tích Lịch Sử và Danh Nhân    Đời Sống: Phong Tục & Khoa Học    Sân Khấu/Nghệ Thuật    Hộp Thư    Nhắn Tin    Tin Tức Thân Hữu    Tin Vui    Phân Ưu    SK và Gia Đình    Lá Lành Đùm Lá Rách    Vui Cười    Ẩm Thực/Gia Chánh    Trang Xuân    Cùng Tác Giả   


Nhân ngày Mother’s Day

*Tạp văn Cao Thoại Châu

 

Tinh mơ nghe điện thoại reo, tiếng reo cho biết nó đã vượt nhiều múi giờ để tới được tai của người đây. Và linh tính mách bảo đây là một cú điện thọai vui. Và đúng, ở bên kia đại dương, ở bên kia mấy tầng mây có một người mẹ đang vui vì hôm nay là ngày của những người như cô ấy. Vượt qua tất cả những năm tháng nắng mưa, những bất đắc trong cuộc sống, người mẹ đã lai Tây này đã làm nhiều hơn có thể đối với những đứa con của mình bằng tâm hồn Á đông và nhận được những gì nhiều hơn có thể từ những đứa bé của mình.

       Phương Tây có những ngày lễ mà bên đây không có, nó mang tính chất tình cảm hơn là một ngày tưởng niệm với những lời biểu dương như ở bên này. Lễ Moher’s Day của họ đưa mọi người về với tình mẹ con cụ thể hơn là chỉ đề cao công lao của người mẹ nói chung.

      Được người mẹ trẻ này cho một cú điện thọai đường dài không mang theo gió mưa giông bão, tôi lại nhớ đến những bà mẹ VN và những đứa con không có, không còn mẹ. Con vịt vừa nở ra từ cái trứng có thể xuống nước bơi theo bản năng của loài này. Nhưng cái khôn ngoan trong kiếm ăn thì hẳn nhiên vịt con phải hình thành dần dần theo vịt mẹ. Nhớ hồi trước một dạo tôi nuôi dê, con dê mẹ mang thai và buổi sáng đi làm vẫn thấy nó nhảy nhót ăn uống bình thường, trưa về thấy cạnh nó là 3 chú dê con tung tăng ngoắc ngoắc cái đuôi ngắn củn. Vậy là con dê mẹ đã tự làm những việc của một sage femme trong cuộc “đi biển mồ côi một mình”. Nó tự làm lấy những việc mà người chủ phải làm cho nó trong ngày nó được làm mẹ.

      Trước đó vài năm, tôi có nuôi một con heo Mọi tức là heo nhỏ con gốc từ miền núi. Do tò mò đã cho nó phủ nọc bởi phương pháp gieo tinh nhân tạo. Nó có bầu và nó sinh con. Chú heo con đầu tiên chỉ ghé qua cuộc đời có vài giây, sau đó thì chú lìa đời. Con heo con thứ hai ra đời bình thường, to con giống heo bố, đến đó thì heo mẹ nằm xuống. Nó mệt vì những cơn rặn đẻ không hiệu quả. Phải mời bác sĩ , loay hoay một hồi với những động tác cơ học thuần thục mà không hiệu quả trong khi heo mẹ đuối sức dần, bác sĩ chỉ cho thằng con nhỏ của tôi cách làm vì bàn tay của nó còn bé con. Và sau một hồi làm dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, đứa con đành bó tay, đúng hơn là bác sĩ bó tay. Heo mẹ chết vì mất sức quá nhiều, con heo con thành heo mồ côi được nuôi bằng sữa bò giống như những đứa trẻ con khác. Nó lớn lên nhưng không lớn khôn mà khờ khờ như đứa trẻ mất dạy từ ấu thơ, theo dõi nó những ngày sau thấy nó hung hãn hơn những con heo cùng chuồng, sống vô trật tự hơn. Muốn biết thế nào là người mẹ thì hãy nhìn những đứa con không có mẹ, sống xa mẹ, những đứa trẻ mồ côi thường nhan nhản trên tivi, nhìn chúng sẽ nhận ra thế nào là mẹ!

      Còn một chuyện tôi không bao giờ vơi cảm xúc mỗi khi nhớ lại. Đó là thời gian 3 năm trong trại cải tạo tôi có nuôi một con gà mái. Nó sống bằng cơm rơi vãi của mấy trăm người tù và những con trùn tôi đào cho nó mỗi ngày. Đêm nó ngủ trong cái lồng sắt che chắn cẩn thận ở dưới gốc cây trứng cá cạnh phòng tôi. Nó lớn lên bình an khỏe mạnh nhưng rồi một hôm nó bỏ tôi đi để lại cho tôi nỗi buồn đơn chiếc và thắc mắc không biết nó đi đâu. Trong cảnh tù, tâm hồn lãng mạn và lòng tiếc của không cho phép tôi kéo dài hơn. Khi tôi đã gần quên những gì xảy ra thì bỗng con gà về ngay đúng cái lồng của nó, dẫn theo một đàn con bắt mắt. Óc tò mò thúc đẩy, tôi phăng ra thì ra thời gian son rỗi nó bắt tình với gà trống của lính cảnh vệ và nó đẻ trứng trong một bụi cây, thời gian bỏ tôi là khi nó làm nhiệm vụ một người mẹ trong cái lùm cây đó. Mẹ tròn con vuông thì nó không quên tôi và đã quay về. Làm sao nói hết niềm vui trong chốn nhà tù và làm sao nói hết tấm lòng hiền mẫu bao la chịu nắng mưa suốt bao nhiêu ngày vì đàn con của con gà mẹ này?

         Nhạc sĩ Phạm Duy có ca từ “Mẹ già cuốc đất trồng khoai nuôi con đánh giặc đêm ngày…” và ấn tượng rất mạnh là “Bà mẹ Gio Linh” thản nhiên nén nỗi đau ra chợ ôm đầu con về biến nỗi đau thành căm thù và kẻ thù đã bị trả thù bởi tấm lòng người mẹ đối với con như bà mẹ Gio Linh này. Trịnh Công Sơn cũng có “Huyền thoại mẹ” với câu kết  “…mẹ là gió mong manh”. Hình ảnh người mẹ VN hình như mong manh như cơn gió trong cuộc đời của những đứa con! Các ông mới chỉ phác họa chân dung người mẹ trong hoàn cảnh chết chóc của chiến tranh có những người mẹ mất con, các ông chưa khắc họa hết tấm lòng mẹ trong cuộc sống rộng lớn và thường hằng! Mẹ không chỉ dạy con yêu nước, mẹ còn dạy con điều cao hơn tất cả, đó là làm người! Việc khắc họa này là của mọi đứa con, nhất là những đứa con côi hay kể như côi! Một câu nói thú vị “Có những phụ nữ không có con nhưng mọi đứa con đều phải có mẹ!”