Trang Chính    Hộp Thư    Truyện Thật Ngắn    Truyện Ngắn    Thơ    Bút Ký    Góp Nhặt    Sức Khỏe và Gia Đình    Tin Vui   
Cùng Tác Giả   

 
NGÀN NĂM MÂY TRẮNG

 

                      Mến tặng các học sinh cũ của tôi ở các lớp

                      NhịA1, NhịA2, NhịB1 và NhấtA, TH Thủ Khoa Nghĩa,

                      Châu Đốc, niên khóa 1963-1964. 

                                     ĐK

 

Tôi thường hay nhìn lên bầu trời xanh biếc, Thả hồn theo những cụm mây trắng
Lờ lững trôi về những phương trời vô định.
Mây trắng đã theo tôi từ thuở ấu thơ,
Lúc vui đùa cùng các bạn nhỏ
Bên gốc đa đầu làng,
Hay bờ sông xóm Giữa.
Quê hương vẫn mãi ngóng trông,
Cây đa bến cũ còn mong ai về.
Mây bay qua vùng trời tuổi trẻ,
Lại cùng tôi và các bạn họp mặt nhau,
Trong những khu rừng thông rì rào muôn thuở,
Bên giòng thác Cam Ly thì thầm róc rách.
Cùng nhau ca những bản tình ca bất hủ
Của tuổi thanh xuân tràn ngập yêu đương.
Mây còn theo tôi rong ruổi trên những chuyến xe đò
Trên vùng đất quê hương từ cao nguyên xuống đồng bằng.
Nghĩ tới những người thân yêu đang ngóng đợi, lòng hân hoan hớn hở,
Tôi thả hồ theo những đám mây trắng lững lờ trôi
Về những chân trời vô định.
Rồi những khi trên phà Vàm Cống,
Trên đường về Châu Đốc,
Tôi vẫn thấy những cụm mây trắng
Bềnh bồng, lặng lẽ,
Như những cánh lục bình trôi giạt,
Không biết về đâu.
Rồi những buổi đi chơi
Trong những ruộng dưa mộc mạc đơn sơ
Với những mầu áo trắng học trò,
Hay trên triền núi Sam thanh tịnh,
Bên những tiếng cười hồn nhiên, trong trắng
Tôi thả hồn theo những đám mây trắng
Bay lãng đãng trên nền trời xanh
Về vùng kinh Vĩnh Tế xa xa ...
Tình yêu của tuổi mộng mơ,
Ngàn hoa dệt lại bài thơ muôn mầu.
Trời xanh mây trắng kia ơi,
Mang theo hạnh phúc êm đềm đời tôi.
Giờ đây giữa cảnh trời tây,
Mây trắng vẫn lững lờ bay trên bầu trời xanh ngắt
Về những chân trời vô định .
Vẫn trời mây ấy,
Như tự ngàn xưa,
Cảnh vật chung quanh trông thật cao sang,
Nhưng sao tôi lạc loài, hồn tôi cô độc .
Tìm đâu đây, tìm đâu thấy
Những người bạn tuổi ấu thơ
Vui chơi bên gốc đa đầu làng,
Những thanh niên của tuổi đôi mươi
Cùng nhau hát những bản tình ca muôn thuở,
Những lần rong ruổi trên đường quê hương,
Những chuyến phà trên sông Hậu
Bập bềnh sóng nước,
Với những cánh lục bình trôi giạt,
Chẳng biết về đâu.
Mây trắng còn trở lại mãi trên nền trời xanh ngắt
Cho đến ngày tận cùng trái đất.
Nhưng những ngày vui của tôi
Thì không bao giờ trở lại.
Và tôi gục đầu mắt lệ rưng rưng.

 

     DƯƠNG DANH KHOA