Trang Chính    Hình Ảnh    Bút Ký    Truyện Ngắn    Truyện Thật Ngắn    TG & Tác Phẩm    Thơ    Di Tích Lịch Sử và Danh Nhân    Đời Sống: Phong Tục & Khoa Học    Sân Khấu/Nghệ Thuật    Hộp Thư    Nhắn Tin    Tin Tức Thân Hữu    Tin Vui    Phân Ưu    SK và Gia Đình    Lá Lành Đùm Lá Rách    Vui Cười    Ẩm Thực/Gia Chánh    Trang Xuân    Cùng Tác Giả   


HIỆN ĐẠI

Dương Văn Chung

 

An Phú, ngày 15 tháng 06 năm 2010

Kính gởi anh chị Hai Kinh Xáng Bốn Tổng,


Anh em mình, anh chị, anh chị Bảy Tân Châu, Cô Dượng Út Châu Phong và vợ chồng tôi đều xuất thân từ miền quê vùng tây Nam bộ, xa Sài Gòn kinh đô ánh sáng, hòn ngọc Viễn đông xưa kia và đều sanh ra trong “thời kỳ đất sét”, lúc còn nhỏ mình chỉ dọc đất sét để nắn đồ chơi. Cho nên khi được dịp qua thăm các cháu bên Úc, một nước văn minh lưng chừng so với nước Mỹ, sao mà nghe thấy cái gì cũng lạ tai, lạ mắt.

 Thoạt đầu tôi thấy có vài người mang bên hông một cái máy lớn bằng cườm tay, thỉnh thoảng lấy máy ra nhấn nút mấy cái rồi nói chuyện hoang hoang, giữa đường, giữa chợ, giống như hồi ở trong lính mình sử dụng máy truyền tin cầm tay ANPRC6 và ANPRC10. Hỏi ra mới biết đó là điện thoại di động. Tôi ghét những người đó vô cùng, tôi nói họ khoe khoang, phách lối. Bây giờ loại điện thoại này đã được cải tiến, nhỏ dẹp gọn hơn, không có cây ăn-ten lú ra như trước, có chỗ gắn ống nghe, tiện dùng để điện thoại, chụp hình, quay phim, nghe nhạc, xem truyền hình, gởi điện thư, hai bên đối thoại có thể nhìn thấy mặt nhau…v.v., rất ư là tiện dụng.

Giá mà ngày xưa có được cái máy điện thoại di động tối tân như bây giờ thì  chàng chăn trâu Ngưu Lang và cô gái con trời dệt vải Chức Nữ vẫn có thể trò chuyện với nhau, nhìn thấy nhau, đâu phải đợi tới tháng bảy mỗi năm đàn quạ bắc cầu mới được gặp nhau một lần, lệnh cấm đoán của Ngọc Hoàng trở nên vô hiệu. Cũng vậy, nếu có được chiếc điện thoại di động thì Lý Sanh và Lương Ý Nương đời nhà Châu bên Tàu yêu thương nhau, vì hoàn cảnh mỗi người ở mỗi đầu sông Tương, vẫn có thể thấy mặt nhau qua điện thoại để tâm tình và như vậy thì thế gian đâu có được bài thơ bất hủ:

                                                TƯƠNG TƯ

                                    Nhân đạo Tương giang thâm,

                                    Vị để tương tư bán

Giang thâm chung hữu để

Tương tư vô biên hạn.

 

Quân tại Tương giang đầu

Thiếp tại Tương giang vĩ

Tương tư bất tương kiến

Đồng ẩm Tương giang thủy.

Bản dịch:

                                    Tương giang người bảo sâu

                                    Chưa bằng nửa thương nhớ

                                    Sông sâu còn có đáy

                                    Tương tư không bến bờ.

 

                                    Chàng ở đầu sông Tương

                                    Thiếp ở cuối sông Tương

                                    Nhớ nhau mà chẳng thấy

                                    Cùng uống nước sông Tương.

 

Khoa học càng tiến bộ, điện thoại càng cải tiến, mình thấy càng có nhiều người giống như khùng đi ngoài đường. Có người vừa đi tay không vừa nói lảm nhảm, có người la hét, có người vừa đi vừa nhún nhảy như mắc kinh phong. Trời ơi ! Nhìn kỹ mới thấy mình quê một cục, anh chị Hai à. Những người mà tôi tưởng là khùng đó đang dùng điện thoại di động để tâm tình, để gây gổ hay để nghe nhạc giựt gân. Họ có đeo một ống nghe nhét lổ tai có dây rất mảnh nối với cái điện thoại di động dấu trong túi áo hoặc để trong cái bao da đeo bên hông. Nhà tôi bảo mấy đứa nhỏ mua cho tôi một cái máy điện thoại di động. Đi đâu tôi cũng mang theo cái “tổng đài ” để khi mình đang đi chợ, bà xã có ra lệnh mua thêm món gì hoặc tìm coi lão nhà quê có đi lạc hay không. Biết đâu chừng tới một lúc nào đó hòa nhập hoàn toàn vào cuộc sống “văn minh điện thoại di động”, tôi cũng nói lảm nhảm, la lối hay nhún nhảy ngoài đường!

Tiến bộ của ngành điện tử không thể nào kể xiết. Chỉ loanh quanh cái máy vi tính sắp nhỏ chỉ tôi xài để gởi thư cho bè bạn sao mà tiện lợi nhưng cũng phức tạp vô cùng.

Ngày xưa người ta dùng chim bồ câu, chim nhạn để chuyển thư hoặc viết thư trên những chiếc lá rồi thả trôi theo dòng nước, người ở dưới dòng nước đón nhận để đọc. Ngày nay gởi thư bằng đường tàu hay bằng máy bay đã xem là thuận tiện, nhưng gởi bằng máy vi tính, gọi là gởi “I-meo” còn nhanh chóng hơn nữa, chỉ cần viết rồi nhấn nút là người nhận sẽ đọc được ngay.

Nghe Cô Út Châu Phong nói nhỏ rằng anh chị Hai ngồi thiền để trị bệnh, tôi “i-meo” bài thuốc tỏi nấu với đậu trắng để anh chị dùng thử, không thấy hồi âm, tôi ngại là anh mãi lo tọa thiền, dứt hết các duyên, chuyện đời gác bỏ ngoài tai. Tôi tự hỏi sao anh lại nỡ dứt đường chim xanh? Hay là lá thắm đã cạn dòng? Chắc là từ đây không còn đọc được những Lá Thư Từ Kinh Xáng Bốn Tổng của Cụ Hai Trầu. Buồn quá, tôi làm bài thơ con cóc:

                                                            TIN NHẠN

                                                Tin đi ngóng tin lại

                                                Nhạn hồng chẳng vãng lai

Tim mình thấy trống vắng…

Hơi ấm văn phong ai.

Trông tin tới đỏ con mắt, nên chim xanh thành chim đỏ, nhạn trắng thành nhạn hồng và văn phong của những lá thư từ Kinh Xáng có cái gì chất phác, chân tình, hâm nóng tình bạn, tình đồng hương.

Khổ một nỗi là hiện đại thành ra “hại điện” đó anh chị Hai. Tôi dùng máy vi tính đánh máy có dấu chữ Việt để đánh địa chỉ “i-meo” của anh Hai mà vô ý, tôi đánh số 7 tiếp liền theo chữ U, máy không hiện ra chữ U7 mà lại thành ra chữ Ư, đánh 2 chữ O dính liền không thành OO mà thành Ơ, vì vậy Yahoo (Da-hu) thành Yahơ (Da-hơ).

Chắc lá thư tôi gởi anh chị đã một đi không bao giờ trở lại, nó đang nằm trong văn khố của Hãng Internet Da-hơ trên trời.

Thân chúc anh chị vui thú điền viên với hoa sen, hoa súng đầy màu sắc đẹp tươi, tọa thiền viên mãn.

Thân kính,

Chung An Phú