HỘI XUÂN TAO ĐÀN
DIỄN
NGÂM THƠ CỦA THI SĨ LÃO THÀNH TRẦN THIỆN HIẾU
Dương
Văn Chung
Từ
năm 1954 đến năm 1961, Thầy Trần Thiện Hiếu là Giáo sư Việt Văn tại Trường
trung học công lập Thủ Khoa Nghĩa và Trường Bán công Nguyễn Hữu Cảnh Châu Đốc.
Rời
Châu Đốc Thầy về công tác tại Đài Phát thanh Sài Gòn. Năm 1963 Thầy là Giám Đốc
Đài Phát thanh Sóc Trăng. Các đài phát thanh là cơ quan tự trị trực thuộc Trung
ương, về sau mới thuộc Bộ Thông Tin. Thầy được bổ nhiệm sang Ai Lao (Lào) đặc
trách công tác thông tin tại Tòa Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1968, đến năm
1973 nghỉ hưu.
Thầy
Cô Hiếu có hai người con sanh tại xã Châu Phú, huyện Châu Phú, tỉnh Châu Đốc,
người con gái đầu lòng tên Châu, người con kế là trai tên Phú. Lấy địa danh để
đặt tên cho con, chắc hẵn Thầy Cô có nhiều cảm tình sâu đậm với dân cư và đất địa
mà Thầy đến dạy học lần đầu sau khi di cư từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954. Thầy
Cô đã nhiều lần xác nhận rất cảm mến sự chất phác, hiền hòa, chân tình của
bà-con Châu Đốc và coi Châu Đốc như là quê quán của mình.
Thầy
Cô Hiếu sang Úc định cư năm 1990 theo diện đoàn tụ gia đình do các con bảo
lãnh.
*
*
*
Ngày
Thứ Bảy, 22/01/2011 (ngày 19 tháng Chạp năm Canh Dần), thể theo lời mời của Thầy
Cô Trần Thiện Hiếu, rất đông các nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ, nghệ sĩ thân hữu và
những người hâm mộ thơ văn của Thầy đến họp mặt cuối năm và nhân tiện tổ chức
một Hội Xuân Tao Đàn tại tư gia của Thầy Cô ở Sydney- Úc Châu. Đặc biệt
trong buổi họp mặt nầy có Nhạc sĩ lão thành Xuân Tiên, tác giả bài hát bất hủ
“Khúc hát ân tình”, đến tham dự.
Hai
Nữ sĩ Bích Hà và Hương Chiều đã diễn ngâm một số bài thơ của Thầy Hiếu.
Năm
nay Thầy Hiếu đã trên 80 mà vẫn còn tráng kiện, minh mẫn. Thầy không uống rượu,
nhưng qua thơ, Thầy thường say, say cho cuộc đời, say cho thế sự. Kết hợp với
giọng ngâm lên bổng xuống trầm của hai Nữ sĩ, những dòng thơ xuân của Thầy Hiếu
làm cho những thính giả đang sống ly hương trào dâng một niềm cảm thông với nhà
thơ lão thành, nhớ về cội nguồn và hoài niệm những chuyện bể dâu.
Vui xuân nhớ mẹ hiền
qua
Bài thơ cuối năm
Chiều nay lại viết thơ say
Cho vơi thế sự cho đầy nắng mưa
Rồi vui rượu sớm trà trưa
Lâng lâng trăng gió…say sưa thế cờ
Trời trong xanh vật vờ mây cuốn
Cung hằng kia vẫn muốn lên chơi
Đường mây ai lấp sông Trời
Cuồng chân quẫn chí rối bời mộng trai
Theo cánh bướm chơi vơi Trời Đất
Thả hồn thơ ngất ngất cơn say
Nghe như xuân đã về rồi
Còn đâu dâu bể chỉ ngày…ngày vui
***
Đâu đây pháo nổ vang Trời
Vợ con ríu rít nhớ ngày…ấu thơ
Mẹ ta xưa muối cà dưa
Nuôi ta khôn lớn nắng mưa dãi dầu
Buồn sao tóc sớm ngả màu
Mẹ già mỗi nhớ mỗi sầu trong mơ
Lâng lâng men rượu viết bài thơ
Nghĩa mẹ tình cha khó nhạt mờ
Tóc vẫn trắng đen lòng vẫn đỏ
Trọn tình con trẻ một đời mơ
***
Nhớ, nhớ lại ngày xưa
côi cút
Tưởng phận mình heo hút tàn xuân
Ai ngờ tạo hóa xoay vần
Dẫu chưa vinh hiển cũng ngần ánh xuân
Vui, vui nhẽ đầy sân hoa nở
Đón chào xuân chỉ ở lòng sao
Khói nhang nghi ngút nao nao
Thành tâm xin độ lời cầu Phật ơi!...
Trần Thiện Hiếu
Thầy
Cô Hiếu cũng như nhiều gia đình khác đứt ruột để cho mấy đứa con vượt biển, tìm
một cuộc sống mới. Mặc dầu con cái đã đến được bến bờ tự do, nhưng bậc làm cha
mẹ như Thầy Cô lúc xuân về tết đến với cảnh nhà quạnh quẽ, thương nhớ các con
vô cùng. Thầy có bài thơ
Thương
gởi các con
Chợt thấy chân trời cánh nhạn bay
Nhớ thương ngùn ngụt mắt mờ cay
Con thơ dăm đứa phương trời thẳm
Biết có thanh danh nở mặt mày?...
Ngồi đây quạnh quẽ viết thơ Xuân
Chạnh cảm thương con gấp bội phần
Đã ước một đi không trở lại
Sao lòng nhung nhớ vẫn phân vân
Có những đêm dài nặng nhớ thương
Một mình dõi bóng giữa màn sương
Tâm tư khắc khoải lòng tê tái
Những hận cuộc đời lắm nhiễu nhương
Bao giờ mới thấy nước non xanh
Mới thấy đàn con đã trưởng thành
Cho dẫu mắt mờ tai nghễnh ngãng
Vẫn cười sảng khoái với thiên thanh
Xuân về lá đổ màu xanh
Cha con đôi ngả sao đành, trời ơi!...
Hồn thơ xúc động bồi hồi
Sương sa lãng đãng…lá rơi ngập ngừng…
Quan san cách trở ngàn trùng
Đầu hai sắc tóc…sượng sùng mộng xưa
Đành thôi ngồi ngắm trăng tà
Tình ngây ngất dậy…rượu ngà ngà say
Thăm thẳm chân trời chiếc nhạn bay
Chạnh buồn non nước một mình say
Bến xưa ngao ngán tình ngan trái
Đất cũ ngậm ngùi nghĩa đổi thay
Còn hận tang bồng chưa trắng nợ
Thêm rầu thân thế vẫn trơn tay
Sông hồ những ngán màu đen bạc
Bút hạ dăm vần sao mắt cay!...
Trần Thiện Hiếu
Qua bài thơ mà Thầy nói đùa là bài thơ nịnh vợ,
chắc ai cũng thấy Thầy Cô đã có một đời sống hôn nhân tràn đầy hạnh phúc.
Gói tròn chung thủy
(Viết tặng hiền thê khả ái)
Mộng nào mà chẳng đẹp,
Vợ nào mà không xinh,
Hoa nào mà chẳng ngát,
Người nào mà không tình.
Xưa, em là ngọc thạch.
Nay, em là kim cương.
Mỗi ngày thêm rạng rỡ,
Tình anh càng tơ vương.
Anh chưa mộng thành thánh,
Mà đã có vợ hiền.
Dẫu đời ô trọc,
Anh vẫn ước làm tiên.
Ngày nào mình còn trẻ,
Liệu đã già chưa…?
Đợi đàn con thành đạt,
Mà nhớ những ngày xưa.
Cưới nhau trong hối hả,
Chiến tranh chợt ập về,
Tóc xanh nhưng tay trắng,
Dìu nhau khắp làng quê.
Chớp mắt…hơn nửa kỷ,
Chúng mình sống bên nhau
Chữ tình càng thêm thắm,
Dẫu râu tóc đổi màu.
Kỷ niệm ngày sinh nhật,
Tặng em vần thơ say
Nhìn em, anh những tưởng,
Hoa đào, gió lay lay.
Chong đèn ngồi viết đêm nay,
Hồn thơ ngùn ngụt, cơn say mịt mù.
Nhớ thời bến nước sông Chu,
Đến nay nửa kỷ đã qua…qua rồi.
Bao nhiêu vật đổi sao dời,
Riêng mình, mình vẫn một đời có nhau.
Sá gì chút bọt bể dâu,
Sá gì râu tóc bạc màu thời gian.
Càng nhìn vợ đảm hiền ngoan,
Càng yêu càng quí tuôn tràn tâm can.
Đẹp như một cánh hoa lan,
Dịu hiền như những cung đàn ngày xưa.
Viết bao nhiêu nữa cũng thừa,
Hương yêu ngùn ngụt đã vừa lòng chưa?
Nụ hôn từ thuở năm xưa,
Vẫn còn phản phất như chưa phai nhòa.
Xin trời mưa thuận gió hòa,
Gói tròn chung thủy làm quà tặng nhau.
Trần
Thiện Hiếu
Buổi
Hội Xuân Tao Đàn tiếp tục diễn ngâm nhiều bài thơ khác của Thi sĩ lão thành Trần
Thiện Hiếu, hấp dẫn người nghe đến gần một giờ trưa mới dừng lại để mọi người
dùng bữa cơm thân mật. Thức ăn do quý bà, quý cô, thân hữu của Thầy Cô Hiếu, mỗi
người đem đến một món để ăn chung, rất đầy đủ và ngon miệng.

Nhạc sĩ Hữu Hiếu, Nữ
sĩ Bích Hà, Thầy Trần Thiện Hiếu
Nữ sĩ
Bích Hà, Nữ sĩ Hương Chiều, Thầy Cô Hiếu

Nhạc sĩ
Xuân Tiên phát biểu