An Phú, ngày 06 tháng 06 năm
2008
Thư gởi Cô Út Lượm,
Về việc:
Bà không tha
Nghe
em kể chuyện Ông tha Bà không tha, anh chi cũng toát mồ hôi hột. Trận bão miền
Trung lớn nhứt mười mấy năm về trước hình như cũng có dính ngày mồng 3 tháng 10
trong đó. Sao mà Bà quá cố chấp, Ông tha Bà không tha, nên mới đánh nhau một trận
mùng 3 tháng 10, làm dân tình sơ vơ sửng vửng. Anh mù tịt, không biết tại sao Bà
tức tối dữ vậy, không biết Ông có lăng nhăng tình ái gì làm Bà ghen hay không.
Anh nghĩ nếu Bà ghen thì Bà đâu có quơ đũa cả nắm như vậy, mà chỉ nhằm vào một
tình địch mà thôi.
Ngày
xưa không có a-xít, Hoạn Thư chỉ nhẹ nhàng làm điêu đứng Thúc Sinh và Thúy Kiều.
“Làm cho nhìn chẳng được nhau,
Làm cho đầy đọa cất đầu chẳng lên!
Làm cho trông thấy nhãn tiền,
Cho người tham ván, bán thuyền biết tay.”
“Làm cho, cho mệt, cho mê,
Làm cho đau đớn ê chề cho coi!”
Hình như Hoạn Thư vừa nói vừa nghiến răng (?)
Nói về Thúc Sinh
Vốn người huyện Tích, châu Thường,
Theo nghiêm đường mở ngôi hàng Lâm Chuy.
Say
mê Thúy Kiều đang ở lầu xanh. Có tiếng đồn thấu tai vợ đang ở quê nhà là Hoạn
Thư, con quan Lại Bộ. Hoạn Thư tin lời người nào thông tin việc đó cho nàng, nhưng
ra tuồng như không tin, cho gia nhân vả miệng người đó. Khi Thúc Sinh về thăm,
Hoạn Thư vẫn ngọt ngào với chồng. Biết Thúc Sinh nhớ Thúy Kiều, Hoạn Thư bảo khéo
là chàng nên trở về Lâm Chuy thăm cha.
Thúc
Sinh về Lâm Chuy bằng đường bộ thì xa, trong lúc đó Hoạn Thư cho gia nhân đi tắt
bằng đường thủy đến Lâm Chuy trước, bắt trói Thúy Kiều, xông thuốc mê, đưa xuống
thuyền, lấy xác chết của một phụ nữ khác bỏ vào phòng của Thúy Kiều, rồi đốt nhà
nàng. Thúc Ông, thân phụ của Thúc Sinh tưởng Thúy Kiều đã chết cháy. Thúy Kiều được
đưa về nhà Hoạn Thư.
Thúc
Sinh tưởng Thúy KIều chết rồi, buồn quá, trở về quê cũ. Hoạn Thư kêu Thúy Kiều
ra tiếp. Hai người gặp nhau mà không dám nhận quen nhau, thật là đau khổ vô cùng.
Lại
một vụ Bà ghen nữa, xãy ra ở Hà Tiên. Tương truyền rằng Ái Cơ Phù Cừ (Nguyễn Thị
Xuân), tức là vợ thứ hai của Tổng Trấn Hà Tiên Mạc Thiên Tích (Mạc Thiên Tứ) bị
bà vợ lớn nhốt trong một cái lu úp lại, giữa vô số lu để hứng chứa nước mưa. Ông
Mạc Thiên Tích từ quan ải trở về không thấy Ái cơ, đi lục tìm, thấy bao nhiêu
lu đều có nắp đậy và chứa đầy nước, chỉ có một cái úp xuống và có tiếng rên khóc
trong đó, dở ra xem mới thấy Ái Cơ. Buồn đời, nàng xin Ông Mạc Thiên Tích cho đi
tu. Ông đã xây cho nàng ngôi chùa gọi là Chùa Phù Dung, dưới chân núi Phù Dung,
thuộc dãy Bình Sơn hồi thế kỷ thứ 18. Ngày xưa chùa này còn gọi là Am Bà Dì tự
hay là Chùa Am.
Nghe
nói mới đây ở Việt Nam có một bà vì quá ghen, tạt a-cít làm cho mặt mày ông chồng
tàn tạ.
Cái
ghen tuy âm thầm, nhưng cũng đáng sợ quá, nào kém chi những đợt sóng thần
(tsunami) hén Út Lượm!
Ông
tha mà Bà không tha!
CHUNG
AN PHÚ