VÍA
ĐÈ
Dương
Văn Chung
Lời mở đầu: Nhân chuyến đi thăm
Thiền Viện Trúc Lâm - Đà Lạt về dọc
đường, anh Ba Núi Sam ghé thăm một nhà kia có một cái bàn tròn có trục xoay,
bốn năm người đặt tay lên bàn, bảo xoay theo chiều nào, bàn xoay theo chiều đó.
Khi anh Ba đặt tay vào thì bàn ngưng xoay. Chủ nhà nói vía của anh Ba nặng làm
bàn không xoay. Anh Ba đặt câu hỏi rất khó: Vía là cái gì ?
Vía là cái gì ?
Với sự hiểu biết hạn hẹp của người phàm mắt thịt, làm
sao mình có thể trả lời nổi một vấn đề hết sức trừu tượng và siêu hình.
Tôi liền tham khảo Từ điển Tiếng Việt, thấy vía
hay phách giống nhau, là yếu tố vô hình tạo ra sức mạnh tinh thần của con
người, dựa vào thể xác mà tồn tại, khi người chết thì vía cũng mất đi, khác với
hồn, độc lập đối với thể xác. Hồn khi nhập vào thể xác thì tạo nên sự sống
và tâm lý của con người, khi người chết thì hồn vẫn còn tồn tại.
Qua lời giải thích trên, tôi chỉ mới có một ý niệm mơ
hồ về vía hay phách và hồn.
Người ta nói “linh bất linh tại ngã”, linh không
linh tại mình thôi, móc một cục đất sét nắn thành tượng ông Địa, rồi mỗi ngày
thắp nhang khấn vái, lâu dần ông Địa sẽ linh thiêng (?). Những người không tin
chuyện huyền bí được xem là “nặng bóng vía”. Ai nặng bóng vía thì quỹ thần
cũng nể nang. Ai nhát gan, dễ tin hay dễ khiếp sợ, được xem là “yếu bóng
vía”.
Trước một nỗi sợ sệt khủng khiếp, người ta chết
điếng, đó là sợ mất hồn, mất vía,, và khi đã vượt qua cơn khiếp đảm rồi
mà vẫn được an toàn, người ta nói:
- Hú hồn, hú vía
Có những bà mẹ giận thằng con đi rong chơi lối xóm, kêu
réo hoài, không biết nó ở đâu, rủa sả nó như nó đã chết rồi:
- Ba hồn bảy vía thằng (tên
thằng con) ơi! Về ăn cơm ăn cá!
Nếu đứa con là gái thì gọi:
- Ba hồn chín
vía…
Theo tục lệ người mình thì “nam thất, nữ cửu”,
trai bảy gái chín. Muốn dùng lá cây làm thuốc trị bệnh cho đàn ông, con trai thì
hái bảy lá, trị bệnh cho đàn bà, con gái thì hái chín lá.
Tôi thấy lời giải thích của vị cao niên mà anh Ba Núi
Sam nói có lý, vía là năng lực của tâm ( niềm tin, ý nghĩ giống nhau của
nhiều người tạo thành một hợp lực, được điều khiển bằng vô thức, mình không
nhận ra, nhưng hợp lực đó làm chuyển động mặt bàn. Bổng có một năng lực khác (
hoài nghi hoặc chỉ cần một ý nghĩ khác xen vào, hợp lực bị phá vở, mất hiệu
năng), mặt bàn dừng lại.
Tôi xin kể một vài vụ cầu cơ mà tôi đã chứng kiến
hoặc tham gia.
Vụ cầu cơ thứ nhứt xãy ra ở trại cải tạo Trảng Lớn Tây
Ninh. Tôi và một vài người bạn đứng ngoài chứng kiến ba người bạn khác đặt ngón
tay lên đồng tiền trên bàn cơ. Bàn cơ có ghi sẵn chữ và số. Trong chốc lát,
đồng tiền cơ chuyển động, chạy thật nhanh.
Một anh bạn trong cuộc hỏi:
- Thần thánh hay ma
quỷ ?
Đồng tiền cơ chạy xẹt đến chữ “ Ma quỷ ”.
- Xin cho biết
tên.
- Ngô Nghĩa.
Anh Ngô Nghĩa thuộc Tiểu đoàn 2 Cải tạo bị xử tử để làm
gương về tội vượt trại.
- Anh đang ở đâu
?
- Ở dưới.
- Đang làm gì ?
- Đang học tập cải tạo.
- Ở dưới cũng có học tập nữa sao ?
- Có chớ.
- Anh biết chừng nào tụi nầy về hay không ?
- Ngày 19 tháng sau .
Đúng ngày đó có một cuộc gọi là “ biên chế ’, rầm rộ điều
động hầu hết người “cải tạo” rời khỏi trại, mấy người bạn và tôi nói với nhau:
- Hôm nay đúng là
ngày anh Ngô Nghĩa nói tụi mình về mà sao người ta được đi, còn tụi mình chẳng động
tịnh gì ?
Về sau mới biết các bạn kia bị đưa đi Phú Quốc, Đồng Ban,
Long Giao, Long Khánh để tiếp tục lao động, còn chúng tôi vẫn ở yên chỗ cũ.
Vụ thứ hai là cầu cơ anh Ba T., người đã cho hai đứa con
trai của tôi quá giang vượt biển thành công đến Thái Lan. Anh là bạn học cũ của
tôi 30 năm về trước ở lớp Dự Bị ( Lớp Tư ). Sau chuyến đi của các con tôi thành
công, Anh Ba T. bị bệnh phổi, chết đột ngột. Thương tiếc anh quá, gia đình tôi
cầu cơ. Nhà tôi và đứa con gái để tay lên đồng tiền cơ, tôi đứng ngoài, nhưng
cũng tham gia đặt câu hỏi. Đồng tiền cơ bắt đầu di chuyển. Tôi hỏi:
- Thần thánh hay ma
quỷ ?
- Ma quỷ.
- Xin cho biết tên.
- T.
- Nếu thật là anh Ba T., xin anh cho biết hồi
lớp Tư tụi mình học trước sau với hai ông thầy, hai thầy đó tên gì ?
- Đống và Phùng.
Nhà tôi và con gái tôi đâu biết tôi học lớp Tư với
thầy nào. Câu trả lời của cơ thật chính
xác làm tôi nổi da gà.
Tôi hỏi tiếp:
- Chừng nào có chuyến
đi nữa ?
- Tháng sau.
Nhưng tháng sau người em vợ của anh Ba T., đã giúp anh
tổ chức bến bãi vượt biển, bị bắt. Mọi việc chấm dứt tại đó.
Qua hai vụ cầu cơ nói trên và qua lời giải thích của vị
cao niên, tôi nghĩ:
- Có lẽ đúng là cơ
chạy theo cái tâm lực của những người cầu cơ, cộng cả tâm lực của người đứng ngoài tham gia ( trường hợp thầy
Đống và thầy Phùng ). Những người trong cuộc nghĩ gì thì cơ chạy theo cái đó (
cùng nghĩ đến anh Ngô Nghĩa và “học tập cải tạo”).
- Hỏi về chuyện tương lai, cơ thường trả lời không
đúng, có lẽ vì chính những người cầu cơ không rõ tương lai của mình ra sao nên
mới hỏi, cái tâm của mình mù mờ thì cơ cũng mù mờ theo.
Suy nghĩ của tôi như vậy có
thể không đúng. Nếu ai không đồng ý, xin đừng chấp nhứt, coi như chuyện cầu cơ
tôi vừa kể là chuyện góp vui, nghe qua rồi bỏ, đừng thắc mắc nhiều, tối ngủ bị vía
đè. Còn muốn tìm hiểu thêm nữa về vía, xin hỏi anh Hai Trầu.
Sydney,
tháng 02/2007