HIẾU VÀ THUẬN
Khiêm Cung
Các con cưng của Ba Mẹ,
Lúc c̣n bé, các con chung sống
một nhà, dưới sự chăm lo đùm bọc của
Ba Mẹ. Bây giờ các con đă lớn khôn, lập gia đ́nh,
có nhà riêng. Nhưng các con vẫn ở chung trong đại
gia đ́nh của Ba Mẹ. T́nh thương của Ba Mẹ
đối với các con không hề suy suyển.
Trái lại, về đạo
hiếu, các con là những đứa con thảo, bao giờ
cũng tưởng nghĩ và chăm sóc cho Ba Mẹ. Nếu
so với những nhân vật trong Nhị Thập Tứ Hiếu
th́ các con c̣n thua xa, nhưng các con đối với Ba Mẹ
đến mức nầy đă quá đầy đủ rồi.
Ba Mẹ đâu đ̣i hỏi
các con phải báo hiếu theo cách của Vương Tường
đời Tấn, đặt ván lên trên tuyết để
nằm chờ cá lư ngư từ dưới tuyết nhảy
lên để bắt đem về làm cho kế mẫu ăn.
Hoặc như Ngô Mạnh Tông, cha mất sớm, ở với
mẹ. Mùa đông đâu có măng, mẹ thèm canh măng, Mạnh
Tông buồn v́ không t́m được măng để nấu
canh cho mẹ ăn nên ôm gốc tre khóc, động ḷng trời
đất cho măng mọc ra, đem về nấu canh cho
mẹ dùng.
Đạo làm con đối
với cha mẹ là sớm thăm tối viếng, quạt
nồng ấp lạnh, cung phụng của ngon vật lạ…v.v.
Ngày nay vật chất quá đầy đủ, tiện nghi
hiện đại. Dù ở xa vạn dặm, các con cũng
có thể vấn an Ba Mẹ bằng điện thoại, điện
thư, mua sắm cho Ba Mẹ quạt máy, máy điều ḥa
nhiệt độ, máy sưởi, mền điện, quần
áo mùa đông, y phục mùa hè, tủ lạnh để dự
trữ thức ăn. Đứa mua thứ nầy, đứa
sắm thứ kia cho Ba Mẹ. Rồi thỉnh thoảng các
con về thăm. C̣n đ̣i hỏi ǵ nữa ?
Ba Mẹ là những người
tri túc, an phận và thông cảm với hoàn cảnh sinh hoạt
tất bật của con cái.
Theo Đạo Nho, chữ
hiếu đă vẹn tṛn, nhưng các con đối với
nhau có ḥa thuận hay không ? Các con không ḥa thuận th́ Ba Mẹ
không vui trọn vẹn. Các con biết chăng có những đêm
Ba Mẹ trằn trọc, không ngủ được, v́ thấy
các con có chuyện hục hặc với nhau, đứa này
than phiền với Ba Mẹ về đứa kia. Hồi c̣n
nhỏ, các con cũng thường hay méc thót như vậy,
Ba Mẹ coi đó là chuyện trẻ con, nay các con đă lớn
rồi, mỗi người thực sự là một thành viên
của xă hội, dù là anh chị em cùng một huyết thống,
nhưng có cuộc sống riêng tư, mỗi người là
một bản ngă, một cái ta riêng lẻ, tự ái dễ
bị đụng chạm, Ba Mẹ cưng các con như các
chén sứ, chén kiểu, sợ những sự va chạm như
vậy sẽ sứt mẻ đi, không hàn gắn lại được,
Ba Mẹ sẽ đau ḷng xót dạ biết chừng nào.
Cháu nội, cháu ngoại
của Ba Mẹ c̣n nhỏ dại, các con chưa có kinh nghiệm
xót xa của Ba Mẹ ngày hôm nay. Trong tương lai không xa có
thể các con sẽ có dịp nếm vị cay đắng
này.
Là Phật tử, chắc
hẵn các con đă nghe nói hai chữ lục ḥa mà Đức
Phật đă dạy chư tăng ni và đại chúng phải
theo để cho cuộc sống chung không bị va chạm.
Lục ḥa là sáu điều ḥa:
- Thân ḥa đồng trú
(Thân ḥa cùng ở)
Là sống
chung với nhau ḥa hợp, chung sức và đùm bọc
nhau, không dùng vơ lực để đàn áp nhau.
- Khẩu ḥa vô tranh
(Lời nói ḥa hiệp, không tranh căi nhau)
Nói năng dịu
dàng, ḥa nhă, nếu cần bàn bạc với nhau về vấn
đề ǵ th́ phải giữ tinh thần ôn ḥa, lễ độ.
- Ư ḥa đồng
duyệt (Ư ḥa cùng vui)
Có ư nghĩ
tốt đẹp đối với nhau, trau dồi đức
hỷ xả, không thù hiềm, ganh tỵ nhau.
- Giới ḥa
đồng tu (Giới ḥa cùng tu)
Giữ đúng
giới luật như nhau, lấy kỷ luật làm đầu.
- Kiến ḥa
đồng giải (Thấy biết giải bày cho nhau)
Giải bày
những ư kiến, những sự hiểu biết của
ḿnh cho người chung quanh để cùng tiến bộ như
nhau.
- Lợi ḥa
đồng quân (Lợi ḥa cùng chia đều cho nhau)
Chia đồng
đều cho những người chung quanh tài lợi thu
thập được để ai cũng vui vẻ.
V́ không học
và thực hành theo sáu điều ḥa đó mà các con có chuyện
lục đục với nhau. Trâu trắng trâu đen c̣n có
thể sống chung một chuồng, chó mèo c̣n sống chung
một nhà, vịt con lạc mẹ c̣n sống được
với bầy gà con, huống hồ các con là anh chị em ruột
thịt mà không sống thuận thảo với nhau để
cho cha mẹ vui ḷng hay sao ?
Đức
Phật cũng đă dạy có sáu nẽo luân hồi, tức
là khi chết đi có thể đầu thai trở lại,
theo luật nhân quả, ở một trong 6 cơi: địa
ngục, ngạ quỷ, súc sanh, A Tu La, loài người, cơi
trời.
- Địa ngục:
Do tạo nhân
sân hận, độc ác vừa hại ḿnh, hại người,
phải luân hồi vào địa ngục, chịu nhiều
điều khổ sở.
- Ngạ quỷ:
Do nhân tham
lam, bỏn sẻn, không biết bố thí, giúp đỡ
người. Trái lại, c̣n mưu sâu, kế độc, để
cướp đoạt của người, khi chết luân
hồi làm ngạ quỷ.
- Súc sanh:
Do nhân si
mê, sa đọa theo lục dục thất t́nh, tửu sắc,
tài khí, không xét hay dỡ, tốt xấu, chết rồi, luân
hồi làm súc sanh.
- A Tu La:
Những người
gặp việc nhân nghĩa cũng làm, việc sái quấy cũng
làm. Tánh t́nh vừa cương trực , vừa độc ác.
Có làm việc thiện nhưng c̣n hung hăng nóng nảy,
lại thêm tà kiến, si mê, tin theo tà giáo. Khi chết những
người này luân hồi thành A Tu La, gặp vui sướng
cũng có, mà buồn khổ cũng nhiều.
- Loài người:
Người giữ ǵn ngũ
giới: không sát hại, không trộm cướp, không tà dâm,
không dối trá, không rượu chè say sưa th́ khi chết
luân hồi trở lại làm người.
- Cơi trời:
Tu nhân thập
thiện, bỏ mười điều ác th́ sau khi chết
được sanh lên cơi trời. Nhưng cơi trời cũng
c̣n ở trong ṿng phàm tục, c̣n chịu sự luân hồi.
Muốn thoát
khỏi sanh tử luân hồi và đến bốn cơi thánh là
Thanh văn, Duyên giác, Bồ Tát và Phật th́ phải tu nhân
giải thoát.
Sở dĩ
Ba nói dài ḍng về sáu cơi luân hồi là để các con thấy
do cái nhân tốt kiếp trước đă gieo, kiếp này
ḿnh mới được làm người, một cơi khá
cao, sau cơi trời. Và cũng do một nhân duyên nào đó, hoặc
do cộng nghiệp, hoặc do oan trái, chúng ta sanh ra và sống
trong cùng một nhà hay cùng một gia đ́nh, vui buồn, sướng
khổ đều chung hưởng hoặc cùng gánh chịu
với nhau. Rồi một khi vô thường đến, chúng
ta lại mỗi người đi về mỗi cơi, do cái
nhân, cái nghiệp đời nầy, có trở lại làm người
hay không, có gặp lại nhau hay không, chưa ai biết được.
Nếu mỗi
người chúng ta khi chết, đủ duyên được
về cơi trời hoặc được thắng duyên văng
sanh, không luân hồi trở lại th́ tốt lắm. Bằng
không được như vậy th́ mong do gieo duyên lành kiếp
này, kiếp sau được trở lại làm người,
sống trong một gia đ́nh ḥa ái là hạnh phúc lắm
thay.
Thói thường
người ta hay đổ thừa cho cái nhân, cái nghiệp
quá khứ. Không ai biết đâu là đầu, đâu là
cuối, đâu là thỉ, đâu là chung. Một sự việc
ḿnh làm kiếp này hay xăy ra cho ḿnh kiếp này, người ta
nói là do phải trả nghiệp kiếp trước, biết
đâu sự việc đó là cái nhân ta mới gieo kiếp này
để phải gánh cái quả ở kiếp sau.
“Bồ Tát sợ
nhân, chúng sanh sợ quả”. Tốt hơn hết chúng ta nên
bắt chước chư Bồ Tát, coi mỗi sự việc
chúng ta làm ngày hôm nay đều là cái nhân, phải luôn luôn làm điều
lành, gieo duyên lành để kiếp sau gặt được
quả tốt.
Ba cũng muốn
nói thêm để các con hiểu được tấm ḷng của
Ba Mẹ. Theo đạo Phật, qua thời kỳ trung ấm
49 ngày hay là bảy thất tính từ ngày chết, vong linh thường
đă đi vào một cơi khác. Nhưng nếu theo tín ngưỡng
Thờ Cúng Ông Bà th́ vong hồn vẫn c̣n tồn tại
vĩnh viễn với gia đ́nh, với con cháu. Nếu các
con vẫn theo tín ngưỡng nầy, coi như Ba Mẹ
sau khi chết, hồn vẫn c̣n phảng phất đâu đây,
về chung vui với con cháu trong ngày kỵ giỗ th́ nghe Ba
căn dặn điều này: ngày đó không cần bày cúng
thức ăn trên bàn thờ, mà chỉ cần thắp nhang
mời Ba Mẹ về chứng kiến các con, các cháu cùng ăn
uống, chuyện tṛ vui vẻ với nhau một cách thật
ḷng. Ba Mẹ không cần ăn v́ thấy con cháu vui vẻ,
thương yêu nhau là đă măn nguyện, đă no rồi. Đó
là lời căn dặn khẩn thiết và chí t́nh của Ba
Mẹ, các con nên ghi nhớ.
Ba Mẹ mong
các con đă hiếu thảo, lại thuận ḥa với nhau
để cho Ba Mẹ có được một niềm vui
trọn vẹn ngay lúc Ba Mẹ c̣n sống, cũng như
sau khi Ba Mẹ đă khuất.
Hôn các con và
các cháu.
Ba Mẹ