Lá Thư
Từ Kinh Xáng
Kinh xáng
Bốn Tổng ngày 22 tháng 8 năm 2006
Thăm chú
Lâm Hữu Tài,
Qua chị Lộc
Tưởng, tui bắt được lá thơ chú gởị Tui mừng quá mạng! Mở đầu lá thơ, chú hỏi
tui "mấy chúc cái xuân xanh", tui bổng giựt mình. Té ra, người miền
quê của mình khi lâu ngày gặp nhau mà thường hay hỏi tuổi để biết mình nay già
hay trẻ,còn mạnh khoẻ hay đau yếu bịnh hoạn. Thế mới biết, cái chân quê nó
không rời cái làng quê có mấy con kinh chạy dọc chạy ngang nối liền giữa các miếng
ruộng nhỏ cũng như những cánh đồng rộng bao la bát ngát!!!
Chú Lâm Hữu
Tài,
Đọc lá
thơ chú, tui lại học thêm một điều là lòng nhân ái của THẦY Đỗ Hải Minh, một
nhân tài của vùng Thất Sơn Châu Đốc. Nhờ anh chị Đoàn Đông & Lộc Tưởng mà
tui lại được hưởng cái tinh hoa của vùng Châu Đốc qua tác phẩm nghiên cứa của
THẦY, quả là may phước dữ lắm. Phải hông
chú?
Được biết
chú hồi xưa học trường Đại Học Hòa Hảo nằm trên bãi cát VÀM CỐNG, tui lại nhớ
vào thời đó tui hổng còn đi học nữa vì thời giặc giả qúa trời, tui vừa làm ruộng
vừa chống xuồng nuôi vịt chạy đồng. Tui lang bạt hết cánh đồng này qua cánh đồng
khác. Từ Bàu Hút chạy qua Phú Hoà. Từ Kinh xáng Bốn Tổng chạy qua Kinh B Tân Hiệp. Có khi lùa vịt đỗ lên miệt Chắc Cà Đao, Mặc Cần
Dưng. Tình cảnh vất vả vì phải giang nắng dầm mưa hổng thua gì câu chuyện Cánh
Đồng Bất Tận của Nguyễn Ngọc Tư ở Cà Mau ngày nay, nhưng hồi đó đồng quê là rặt
đồng quê chứ ba cái vụ tệ nạn xã hội thì tui hổng thấy nơi nào mà tàn tệ như
trong truyện Cánh Đồng Bất Tận. Từ đó tui mới nhớ đồng quê mỗi năm có nhiều
mùa, mỗi mùa có nhiều loại cây trái và mỗi loại cây trái đều có các loại côn
trùng theo hút nhụy bông và đụt trái cho rụng bớt. Mùa xoài có rầy đeo bông.
Mùa cam quít có con bọ xít. Mùa bắp có châu chấu cào cào. Mùa lúa sóc so tháng 9
có loài chim manh manh áo già đeo theo mấy miếng ruộng manh ăn bông tuốt hột.
Loài nào giống nấy, trời đất đặt để rồi, con người hổng có phép thần thông nào
biến hoá thay đổi được.
Chú Lâm Hữu
Tài,
Nhờ lá
thơ chú kể mà tui mới biết chú hồi nhỏ ở kinh xáng Vịnh Tre. Tui cũng thường hay
đi qua đi lại con đường Long Xuyên Châu Đốc.
Lần nào cũng đi ngang kinh xáng Vịnh Tre. Từ trên lộ xe nhìn xuống con
kinh, tui thấy con kinh thẳng chạy tuốt vô hướng núi. Vậy chú có nghe ông già bà
cả đời xưa kể lại là tại sao đời xưa người dân ở đây đặt tên cho con kinh này
là kinh xáng "VỊNH TRE" hông chú? Cũng như THẦY Đỗ Hải Minh kể làng của
Thầy là "Cỏ Đầm Bôn" là do chữ "Koh Ta-Boong";
"Koh" là cái cồn, "Ta-boong" là cây gậy nghĩa cái cồn nhỏ
có hình dáng giống như hình cây gậy vậy mà.
Chú Lâm Hữu
Tài,
Lá thơ
khá dài, mà chú đọc thơ tui rồi lại may mắn được gặp lại thầy cũ để kính thăm vị
ân sư cũ, quả là chú rất vui và tui thì mừng quá mạng. Chẳng qua kẻ hậu sinh như tui và chú mà được
THẦY dạy chú hồi xưa cũng như tui đọc sách THẦY hôm nay là nhờ cái duyên may
ráo trọi. Nếu mình không có cái duyên may, khó gặp những bậc nhân tài để chỉ
giáo cho mình những điều bổ ích. Phải hông chú?
Thăm chú
và gia đình luôn mạnh khoẻ. Tuổi đời cho dù năm bảy bó gì miễn là mình mà đang
vui là sống lâu. Tui cầu chúc chú sống lâu. Tui hổng quên cảm ơn anh chị Đoàn
Đông & Lộc Tưởng đã bắt những nhịp cầu thân ái cho bà con Thất Sơn Châu Đốc,
trong đó có THẦY ĐỖ HẢI MINH, có chú và tui gặp gỡ nhau ở ngoài đời và trên
liên mạng toàn cầu.
Nay thư,
Hai Trầu