Hai
Trầu
Một
ngày ở nhà quê
Kinh xáng Bốn
Tổng ngày 25 tháng 8 năm 2007
Thưa
Lâm tiên sinh,
Tôi
vừa đọc được mấy lời tiên sinh
viết : "Vác đá. Đốn cây. Bửa củi. Gánh
nước. Những công việc nặng nề như
thế, lúc nào cũng có thể làm được, chỉ
cần vận dụng bắp thịt và thêm một chút
cố gắng là xong. Thế nhưng làm thơ viết
văn th́ khác. Nó không cần bắp thịt và cố
gắng cũng không xong. Nói thế cũng hơi quá. Cố
gắng cũng có thể xong, nhưng bài viết không
đủ sức lôi cuốn, làm người đọc
dễ buồn ngủ."(*)
Số
là cách nay có hơn ba bốn năm, tôi c̣n nhớ đă
hứa với tiên sinh là tôi sẽ chong đèn ngồi ghi
lại cho tiên sinh “một ngày ở nhà quê” để
tiện sinh nhớ lại một thời . Tôi tưởng
dễ ăn, nhưng khi bắt đầu ngồi vào
cầm cây viết lên, tôi mới thấy là nó quá khó . V́ nó
quá khó như vậy, nên tôi c̣n nợ tiên sinh món nợ khó trả
này. May sao, đọc được mấy ư tiên sinh bên
trên nên tôi mới mạnh dạn ngồi xuống viết
cho tiên sinh lá thơ này và tôi nghĩ chắc tiên sinh cũng
sẵn ḷng rộng lượng mà bỏ qua cái việc
trễ tràng của một người nhà quê già như tôi
mà phải cầm tới cây viết. Phải thế không
tiên sinh ?
Thưa
tiên sinh,
Thiệt
t́nh ra, bảo rằng kể lại “một ngày ở nhà
quê” nó khó không phải v́ tuổi già khi quên khi nhớ;
mà nó khó là cái nhà quê mà tôi sống và trải qua nó có quá
nhiều thời kỳ . Xă hội loài người mà !
Mỗi mùa màng nó không giống nhau do thời tiết mà cách
trồng trọt nó cũng khác nhau mỗi vụ mùa . Chính v́
vậy mà ở giai đoạn nào có “một ngày ở nhà
quê” ở vào giai đoạn ấy nhe tiên sinh .
Tôi
lấy giả dụ, vào thập niên 40, xă hội loạn
lạc nên thôn quê miền Nam cũng loạn lạc .
Nhiều phe phái ḱnh chống nhau làm dân quê tụi tôi cũng thân
sơ thất sở mà sống một ngày nhà quê quá khó . V́
thời loạn nên vườn hoang nhà trống là cảnh
không làm sao tránh khỏi . Lúc đó một ngày ở nhà quê
ngoài việc khẩn hoang, phá rừng, làm ruộng c̣n có cái
nạn chạy giặc nữa . Sáng sáng nghe tiếng gà gáy
là lo cụ bị xuồng ghe gạo thóc bồng chống
nhau chạy giặc tản cư . Những cánh đồng
lát bịt bùng là những nơi trú ẩn tương
đối an toàn khi chạy giặc Tây bố ráp . Nhưng
sống ở nhà quê là sống với vườn
tược và ruộng nương, nên người nhà quê
ở làng tôi người ta cũng bắt đầu
những ngày nhà quê bằng cách len lén trở về mái tranh
nghèo, cánh đồng cũ đầy rau muống,
đế sậy, đưng, lát để mà lo phát cỏ
dọn vườn mở ruộng hầu kếm miếng
cơm, con cá sống qua ngày . Một ngày ở nhà quê vào
thời kỳ đó có thể gọi là thời kỳ khai
hoang và chạy loạn . Vừa làm ruộng vừa lo
mạng sống mỗi ngày .
Vào
thập niên 50, nhà quê có biến đổi nhưng
cục diện xă hội vẫn chia năm xẻ bảy .
Những làng quê khuất bóng dưới những rặng
cây hai bên bờ kinh rạch là một bức tranh qúa
nhiều màu sắc chính trị phủ lên mờ mịt .
Thời kỳ này cũng không khá hơn những năm 40 là
bao, mà đôi lúc c̣n rối loạn hơn từ những phe
phái ở miền quê . Tôi gọi thời kỳ này là
thời kỳ sứ quân . Mỗi ông kẹ hùng cứ
một phương trời, c̣n dân quê lại là những
kẻ bị tai bay vạ gởi . Nhưng những năm
50 c̣n được cái may là những dân quê tụi tôi c̣n
làm lúa mùa mỗi năm một mùa duy nhứt, nên cái thời
khóa biểu một ngày ở chốn làng quê ấy nó ít thay
đổi .
Giả
dụ, vào mùa cày chẳng hạn, th́ chùa công phu hiệp
nhứt là thả ḅ ăn cỏ lai rai rồi anh nhà nông
mới lùa ḅ lên ruộng mở vạt cày phá đất
phơi khô cho đất ráo phèn . Khi cày giáp miếng
ruộng rồi, người nhà quê mới trở lại
cày trở bận nh́ . Cày bận trở xong th́ chỉ c̣n
chờ khi mùa mưa tới , dạo tháng ba âm lịch, th́
họ bắt đầu bừa đất cho nhỏ ra
để tháng tư sạ giống . Sạ giống xong
coi như chỉ chờ trời mưa và lúa mọc . Lúc
bấy giờ chẳng cần phân thuốc sâu rầy ǵ ráo
trọi tiên sinh à . Mà chỉ đợi lúa qua những ngày
nước ngập và bắt cá giăng câu chờ
nước giựt tháng 10, rồi lúa trỗ bông tháng 11, lúa
chin tháng chạp, tháng giêng và cắt gặt tháng hai. Tháng ba
tủ rơm đốt đồng và tháng tư cày bừa
trở lại rồi sạ tiếp mùa sau . Cứ lẫn
quẫn rồi hết một chu kỳ của một mùa
lúa cũ để sang mùa lúa mới .
Thưa
tiên sinh,
Giữa
những ngày ngồi chờ lúa lên, lúa chin là những công
việc phụ của thôn quê tùy thuộc vào hai mùa mưa
nắng. Nếu gặp tháng nắng th́ có mùa tát cá bắt
hôi, đăng mương làm lóng . Mùa này ngày xưa cá
nhiều vô số kể v́ đất c̣n hoang vắng và
không có thuốc trừ sâu rầy nên cá tôm mặc sức mà
sanh sôi nẩy nở . Như tiên sinh biết, vào mùa này
người nhà quê phải dùng trâu ḅ kéo cá về nhà cho
mỗi miệng đ́a vừa mới tát hoắc khúc lóng
vừa mới lùa cá vào hom, v́ sức người không cách nào
khuân vác nổi số cá vừa bắt được .
Những con cá lóc biết nói, những chị cá rô
đồng mọc râu nó béo giàn trời mây, biết bao nhiêu
mà kể cho xiết .
Nương vào mùa
tát đ́a , một ngày ở nhà quê vào thời gian này cũng
là mùa làm mắm, làm khô . Nhà nào cũng có mắm, trại
ruộng nào cũng phơi đầy khô. Cá ăn không
hết th́ làm mắm và làm khô thôi tiên sinh à . Dân quê ḿnh
chỉ biết có vậy . Tính được chuyện
để dành, ít tính tới chuyện lỗ chuyện
lời, nên hồi ấy sống khoẻ re .Rồi vào mùa
mưa, đồng mát, cỏ bờ kinh mọc lai rai,
một ngày nhà quê cũng theo những cơn mưa mà có
việc như bắt ốc hái rau, đào chuột dặm
cù, đuổi chim, bắt rùa, bắt rắn . Những công
việc này cũng chỉ bắt để ăn chứ ít
ai bắt để bán .
Tới
mùa nước lên th́ người nhà quê cũng theo
nước có nhiều việc làm chơi cho qua ngày như
cắt cỏ ḅ, giăng lưới, bủa câu,
đặt lờ, đặt lọp, đặt trúm, xúc mô,
vải chài bắt cá … Tới mùa hiu hiu gió bấc, chim thay
lông, lúa ngă ḿnh xiên xiên theo chiều gió, người nhà quê
chống xuồng theo những miếng ruộng kiếm ổ
le le, gà nước, trích cồ mà lượm trứng
hoặc rượt mấy con chim mới rụng lông
chưa mọc lại kịp mà chụp cánh mang về làm
một bữa nhậu đă thèm…
Tới
mùa nước giựt tháng 10, tháng 11 âm lịch, lại
một mùa cá ra sông rần rần như sắp nhỏ
đi coi hát bội lễ cúng đ́nh và một ngày ở nhà
quê là những bữa giăng bắt cá ra sông bằng
nhiều cách. Lúc nước chưa cạn th́ ngồi tum
với cây sào búp ŕnh đăm những chú cá bông gấm
lọ mọ t́m bóng mát nghỉ xả hơi v́ bơi hoài
cũng mỏi … Nước mùa này là nước cỏ nên
trong leo lẻo nên con cá nào lội qua, người ngồi
tum cũng nh́n rơ từng cái kỳ, cái đuôi, cái vẫy …
C̣n
khi cá ra thiệt rồi, vào cuối tháng 11 và đầu
tháng chạp, th́ ôi thôi , ghe xuồng chài
lưới tấp nập những vàm rạch, vàm kinh. Cá đổ
đầy khoang ghe, khoang xuồng biết làm ǵ cho hết
cá . Đây cũng là mùa làm mắm thứ hai sau mùa
tát đ́a tháng nắng
….
Thưa
tiên sinh,
Những
năm lúa mùa th́ một ngày nhà quê chĩ lẫn quẫn
những công việc như vậy . Nhưng tới
thập niên 60 th́ có khác đôi chút, nhất là khi vào những
năm cuối thập niên 60 và đầu thập niên 70,
các ruộng lúa mùa bị mất dần và lúa thần nông
lấn đất bộn th́ việc cày cấy cũng
bị ảnh hưởng khá nặng nề . V́ lúa thần
nông là lúa ngắn ngày, mỗi mùa chỉ hơn ba tháng và
mỗi năm chỉ làm hai mùa nên công việc bớt nhàn
hạ hơn hồi c̣n làm lúa mùa . V́ vậy mà một ngày
ở nhà quê vào giai đoạn này khá gấp rút .
Chẳng
hạn phải cày bừa sạ tỉa đúng thời
khắc đă đành mà c̣n phải làm cùng lúc với
những miếng ruộng kề cận , nếu không
sẽ bị nhiều rắc rối như lúa vừa
sạ xong bị miếng ruộng kế bên xả
nước vào nên bị ch́m, hoặc lúa ḿnh bị hạn
khô mà không cách nào bơm nước cho vô v́ lúa người
ta mới sạ . Do vậy, một ngày ở nhà quê lúc này là
một ngày vất vả dữ lắm v́ phải canh
chừng sâu rầy, tháo nước ra, bơm nước vô
mà ngày xưa với lúa mùa không phải lo ba cái vụ
rắc rối nàỵ Do vậy mà nhà nông không c̣n nhàn hạ
nữa …
Tới
cuối thập niên 70, và các năm 80, 90 là thời kỳ khó
nhọc. Làm ruộng không dễ nên nhà quê cũng có một
ngày vất vả trăm bề . Những năm tháng đó
lúa thóc quá nhiều sâu bịnh. Nạn rầy nâu và thuốc
giả phá hại nhiều mái ấm gia đ́nh. Tiền
mất tật mang không kể xiết. Lúc bấy giờ
công việc một ngày nhà quê cũng phải qua những
công việc có từ trước, nghĩa là vẫn theo
từng vụ mùa nhưng thiếu hụt dữ nên dân quê
vốn đă cực nay lại cực hơn. Chiều
chiều ít khi bày tiệc nhậu ở góc vườn xoài
hay bên bờ đ́a, bờ mương v́ cá tôm hổng c̣n
nhiều như trước nữa . Có thể nói mà
hổng sợ trật là lúa thần nông phát th́ cá tép tàn
lụi tiên sinh à ! Nhưng ngược lại th́ ở làng
quê những năm đó dân số tăng bộn dù
thiếu lúa, thiếu cá .Tôi không biết tại sao ? V́ dân
số tăng mà đất ruộng hổng có tăng,
đôi lúc c̣n bị cắt xén chia bớt cho láng giềng cḥm
xóm, nên cái dở của dân ruộng vào thời kỳ này là
khoái lấn ranh và ưa giựt đất … Từ đó,
cái t́nh gia đ́nh, t́nh làng quê đôi lúc bị lạt dần
giữa người với người và giữa anh em bà
con ruột thịt với nhau nữa … cũng chỉ v́
những giồng ranh ngày trước thẳng băng,
giờ lại cong cong như cái lưỡi hái cắt lúa hoặc
nó biến mất từ lúc nào trên các bản đồ
điền địa một thời ….
Thưa
tiên sinh,
Tới
những ngày đầu thế kỷ 21 và mấy lúc
gần đây, v́ lỡ hứa với tiên sinh nên tôi treo cái
vơng dưới gốc xoài nơi cái làng Tân B́nh cũ
của tôi mà nghe một ngày nhà quê trôi qua hầu kể
để tiên sinh tường lăm, th́ tôi mới bật
ngữa là bây giờ hổng giống ngày xưa nữa
rồi tiên sinh à . Thời kỳ @ này, nên một ngày nhà quê
ở làng tôi cũng @ ráo trọi . Suốt một tháng
trời, tôi không c̣n thấy một chiếc xuồng nào đi
chợ bơi qua con kinh xáng của tôi ráo trọi . Ngày nay,
xe gắn máy chạy rợp ngoài đường. Đàn bà
không c̣n bơi xuồng chở lúa tới nhà máy chờ
chực để xay ra gạo như hồi tôi c̣n nhỏ
nữa . Người ta cầm điện thoại lên
gọi một cái là có người chủ nhà máy xay lúa
chạy honda vô tới nhà chở lúa của ḿnh về nhà máy
xay . Tiên sinh muốn lấy trấu, lấy cám ǵ th́ cứ
dặn họ và khi xay lúa xong họ sẽ chở gạo
trấu cám tới nhà cho tiên sinh . Và nếu cần tiên sinh
chỉ cái lu cái khạp nào đó, họ sẽ đổ
gạo vô lu cho tiên sinh luôn thể mà tiên sinh khỏi cần
động tới móng tay . C̣n giả gạo chài ba
dưới đêm trăng hay quết cớm giẹp
đầu mùa nếp mới nay chỉ c̣n trong hoài niệm
của người già thôi tiên sinh à !!!
Thành
ra, những ngày này của thế kỷ này theo chỗ tôi
biết và quan sát kỹ th́ một ngày nhà quê của tôi nó
đă lạc mất rồi tiên sinh à ! Con đường
làng xưa, nay bốc lên cái nóng gay gắt của nhựa
đường . Những cây cầu tre lắt lẻo nay
cũng chỉ c̣n là h́nh bong cũ . Trẻ con trong làng đi
chăn vịt mướn cũng xài điện thoại
cầm tay mắt tiền rồi … nói ǵ khói đốt
đồng buổi trưa hay khói nấu cơm vươn
vươn trong vườn cây ăn trái buổi chiều .
Thưa
tiên sinh, ngay cả tiếng chuông chùa Tân Phước Tự
của làng tôi nay cũng bặt tiếng tự lâu rồi
tiên sinh à ! Cái tiếng chuông chùa ngân xa ấy của
những ngày tôi c̣n nhỏ để mỗi sang thức
dậy lùa ḅ ăn cỏ hay mỗi chiều lùa ḅ về
chuồng nay chỉ c̣n trong trí tưởng v́ cái đại
hồng chung của chùa hổng c̣n nữa . Hổng
biết có phải do chùa giữ không nổi hay bá tánh không
c̣n mê tiếng chuông ?!? … V́ ngôi chùa của bá tánh, không dễ
bán, nên mới c̣n; bằng không chắc bao nhiêu công sức
của cha ông tôi trùng tu nhiều chục năm trước
chắc giờ cũng tiêu tan đâu mất một cách
lặng lẽ, âm thầm như tiếng chuông chùa vắng
bặt …
Thưa
tiên sinh,
Thơ
viết cho tiên sinh khá dài nhưng không làm sao kể tường
tận một ngày
ở nhà quê như tôi từng trải qua gần cả
một đời người . Vả lại tiên sinh có
nhắc “Văn hay chẳng luận đặt dài”, nên
tôi xin ngừng lại và kính chúc tiên sinh mạnh khoẻ và
kính mời tiên sinh lúc nào rảnh ghé ngang qua trại
rưộng của tôi chơi; tôi sẽ nướng vài con
khô cá chạch mời tiên sinh cạn ly và tôi sẽ kể
tiếp một ngày ở nhà quê thêm để tiên sinh nghe
luôn thể ….
Kính
bút,
Hai
Trầu
Phụ
chú :(*) Trích tạp văn của Lâm Chương bàn về
văn chương hôm nay trên Da Màu .