NƯỚC
CHẢY HOA TRÔI
Hoàng
Ngọc Liên
Nguồn:
http://hoangngoclien1.tripod.com/
Ðã nửa khuya rồi mà chuông điện thoại còn reo. Bà chủ nhà kêu già Mẹo:
- Ông già, làm ơn nghe giùm coi!
Mặc dù đồ ăn chưa làm xong, bả vẫn cằn
nhằn:
- Giờ này mà kêu réo om sòm!
Ðang theo dõi trận bóng rổ trên màn ảnh
truyền hình, già Mẹo vội nhấc máy:
- A lô!
Một giọng phụ nữ the thé bên kia đầu
giây:
- Phải bác Ba... Mẹo không?
- Xin lỗi, tôi được tiếp chuyện với...
Người đàn bà cười lớn:
- Ông già, cháu là Cúc đây!
Già hỏi lại:
- Cúc?
- Phải rồi...
Già ráng bình tĩnh:
- Thưa bà, tôi chưa hân hạnh được quen
bà. Gần nửa đêm rồi, mọi người cần ngủ để lấy sức sớm mai còn đi... cầy...
- Ðừng kêu cháu là ... bà! Cháu thành thực
xin lỗi vì sơ ý. Hawaii mới 5 giờ chiều. Vì bất ngờ được biết số điện thoại và
địa chỉ của bác, cháu thiệt vui nên vừa làm ca hai về là kêu ngay, quên cả tính
toán giờ giấc. Ông già, ... nghe tên Cúc mà bác không nhớ con gái ông Hội đồng
Xuân sao?
Già Mẹo không tin vào tai mình. Không lẽ
đây là ... người ấy:
- Cô là Cúc Hoa?
- Dạ phải!
- Không thể nào!
- Bác nói gì?
Già Mẹo ráng bình tĩnh:
- Cúc Hoa, con gái ông hội đồng Xuân,
như cô nói, đã sống lại sao?
Tiếng nói, trong ống nghe , hạ giọng:
- Cả bác cũng tin là cháu đã bị nước biển
Vũng Tàu cuốn trôi mất tích à?
Già chưa biết trả lời thế nào, thì lại
nghe:
- Bác đang ở Miền Ðông? Tiểu bang nào vậy?
- Florida!
- Chu choa! Cháu coi TV, thấy El Nino
tàn phá miền trung Florida, nhưng chỗ bác chắc không ảnh hưởng. Mà thôi, chuyện
giữa chúng ta còn dài. Cuối tuần này, cháu sẽ viết thư gởi bác. Bây giờ để bác
nghỉ. Mà bác chưa rì thai, vẫn còn đi cầy sao?
- Ðó là nói mấy người trong nhà này, chớ
tôi già quá rồi, Mỹ chê đâu thèm mướn nữa!
- Gút nai ông già!
- Chào cô! Cảm ơn cô đã kêu cho tôi.
Buông máy xuống, già Mẹo còn bàng hoàng
vì cuộc điện đàm, đã nghe tiếng bà chủ nhà hóm hỉnh:
- Cha! Ông già nói chuyện với bà nào mà
coi bộ... mùi dữ vậy?
Làm bộ lãng tai, già không trả lời, chăm
chú coi tiếp trận đấu trên màn ảnh nhỏ. Nhưng đầu óc già đang hình dung khuôn mặt
cô gái năm xưa, và những hình ảnh cũ lần lượt hiện ra trong trí nhớ đã nhiều mất
mát của già...
Khách có dịp đi qua thị trấn Long An, ít
người không để ý tới căn nhà lồng kiếng ven đường. Ðây là một Phòng Thông Tin
khá ... hấp dẫn.
Nếu khách dừng chân lại ít phút, vào khoảng
ban chiều, thường thấy một thiếu nữ ngồi trước máy vi âm. Cô gái đang đọc một bản
tin địa phương. Mấy chàng trai lân cận từng bị người đẹp mang tên Bạch Cúc - mà
bà con thường kêu bằng nít nêm Cúc Hoa - này thu hút, khiến nhiều kẻ dại khờ từng
trồng cây si ven quốc lộ 4!
Cúc Hoa là con gái út của Hội Ðồng Xuân.
Từ ngày bà hội đồng thất lộc, ông chưa tục huyền như phần đông các vị tai to mặt
lớn khác. Bởi ông vốn là người khó tánh. Trong khi chờ đợi kiếm được một bà...
môn đăng, hộ đối, để trông coi sản nghiệp và đủ các điều kiện mang danh...bà Hội
đồng Xuân, ông dành thời gian chăm bón cây cảnh và hòn non bộ trong khu vườn có
nhiều bonsai quý hiếm. Vì được cha nuông chiều, Cúc Hoa đã bỏ ngang học trình đệ
nhị, hăm hở tham gia công tác của Phòng Thông Tin thị xã, vì ham vui!
Cùng với khuôn mặt dễ thương, mái tóc
dài óng ả, Cúc Hoa còn có giọng xướng ngôn , thu hút khá đông người nghe. Vào
những buổi truyền thanh ban chiều, từ mấy chiếc loa mắc trên bốn góc mái Phòng
Thông Tin, phát đi bản tin hàng ngày của thị xã, có giọng ngọt ngào của Cúc
Hoa, khiến nhiều chàng trai trồng cây si suốt buổi!
Dinh là một trong số những chàng trai ấy.
Từ khi bị tiếng sét tình yêu đánh cho choáng váng, Dinh không suy tính thiệt
hơn, dám năn nỉ ông bà thân xin cưới Cúc Hoa làm vợ!
Ba má Dinh thương con, nên đã nhờ mai mối
lo liệu việc này, mặc dù ông bà cũng dư biết là khó lòng rinh được cô con gái
Út của ông hội đồng về làm dâu nhà mình. Quả nhiên, vừa nghe bà mai ngỏ lời,
ông Xuân cười ngất:
- Bộ hết chuyện dỡn rồi sao, bà Sáu! Tôi
đâu thể làm sui với họ được?
Người lớn không hoàn thành tâm nguyện của
đôi trẻ, thì chúng... hoàn thành cho nhau vậy! Dĩ nhiên là hoàn thành ... lén
lút. Sau khi gạo đã nấu thành cơm, Dinh lên đường trình diện trường Bộ Binh Thủ
Ðức. Và một buổi sáng mùa thu, ông hội đồng Xuân bất ngờ phát hiện ra là, cô
con gái cưng nhứt của ông đã không về nhà hồi đêm! Tuy nóng ruột vô cùng, nhưng
ông vẫn giữ được bình tĩnh.
Sau ít phút suy nghĩ, ông kêu thàng nhỏ
người làm - kiêm luôn tài xế - lên dạy việc:
- Tám! Mày qua tiệm ông Ba ...
Thằng nhỏ mau mắn:
- Dạ biết! Ông Ba Mẹo chủ tiệm sách báo
bên kia cầu. - Giỏi! Mày đánh xe tới, nói ông hội đồng xin mời Ông Ba có rảnh
qua dùng trà. Nếu được thì chở ổng qua luôn.
- Dạ!
Giao tình giữa già và hội đồng Xuân tuy
không thắm thiết nhưng vẫn giữ được hảo cảm. Già chịu sự bộc trực, thẳng thắn của
hội đồng Xuân và cũng được ông này coi trọng vì ít ra, già cũng là người hiểu
biết, có thể đắc ý mỗi lần trao đổi quan điểm về một vấn đề nào đó. Thông thường,
già tránh không tới nhà hội đồng Xuân., sau một lần đến phúng điếu bà vợ ổng thất
lộc mấy năm về trước. Già con nhớ, trong tang quyến, còn có bà ngoại Cúc Hoa từ
Sóc Trăng lên; người em trai bà hội đồng và vợ làm ăn bên Pnom-Pênh qua; dì dượng
của Cúc Hoa từ Bà Rịa tới... Ðó là lần đầu, già gặp những người này. Họ hàng
bên hội đồng Xuân chỉ còn vài ba gia đình mà già đã quen từ lâu.
Sau đó, hai người chỉ gặp nhau chuyện
trò trong nhà hàng Mekong phía bên kia đường, đối diện với cửa hàng sách báo
“Tương Lai” của già. Mỗi lần già chợt thấy chiếc xe traction quen thuộc đậu vô
Mekong Par-king, thì chỉ ít phút sau, thế nào hội đồng Xuân cũng nện đôi giầy đế
da “cộp cộp”, vô kéo già qua bển nói... dóc.
Nhưng bữa nay hội đồng Xuân cho mời già
tới biệt thự “Kim Thu”, hẳn phải có chuyện gì khác thường.
Vừa xuống xe, già đã thấy hội đồng Xuân
chờ sẵn trước thềm nhà, niềm nở:
- Anh Ba!
Già cười theo:
- Có chuyện chi mà long trọng vậy, anh Hội
Ðồng? Chủ nhà nắm tay khách ra cùng ngồi trên tấm băng đá, gần chiếc bàn để sẵn
khay trà:
- Dĩ nhiên là có, mới dám thỉnh.... quân
sư qua đặng lãnh giáo.
Rót trà ra hai ly “gan gà” bóng loáng, hội
đồng Xuân nói:
- Anh Ba dùng trà. Tôi đang rối trí vì
con nhỏ đi từ trưa qua, tới giờ này vẫn chưa về!
- Cháu có cho ai hay là đi đâu không?
- Thông thường, nó chỉ ra Phòng Thông
Tin và về nhà trước 19 giờ. Không bao giờ vắng mặt qua đêm. Tôi lo quá.
- Anh đã cho đi kiếm ở mấy nhà bà con,
bè bạn chưa? Có thể cháu qua chơi, rồi ham vui ở lại với chị em không chừng. Nó
lớn rồi mà, anh!
Hội đồng Xuân lắc đầu:
- Chính vì nó đã lớn mà tôi lo. Ðâu có
bao giờ nó bỏ nhà đi cả đêm mà không cho tôi hay.
Già chợt nghĩ ra một điều gì đó, nhưng lại
thấy không tiện nói ra. Già chuyển ý nghĩ thành một câu hỏi khác:
- Có thể nào, cháu Cúc Hoa theo bạn lên
Sài Gòn coi hát bóng rồi vì lý do bất khả kháng nào đó mà chưa về tới?
Hội đồng Xuân thở dài:
- Ðược vậy cũng mừng. Tôi e còn có lý do
khác, quan trọng hơn nhiều!
Già chú ý nhìn chủ nhà:
- Anh muốn nói?
- Anh biết chuyện thằng con ông thầy
giáo Quỳnh chớ?
- Tôi có nghe, ông bả muốn nói Cúc
Hoa cho thằng Dinh. Nhưng nó vô quân đội rồi mà!
- Bởi vậy!
Già tỏ vẻ chưa hiểu:
- Vậy...
Hội đồng Xuân tựa lưng ra thành ghế:
- Cách đây ít bữa, con nhỏ dám... hăm
tôi, là nếu không cho chúng lấy nhau, nó sẽ khiến tôi phải hối tiếc! Trong lúc
nóng giận, tôi tát tai cháu và sẵng giọng: “Ba không đời nào làm sui với ông bà
thày giáo, vì sao, hẳn con đã rõ. Hơn nữa, thằng Dinh đâu có đỗ đạt gì bởi
không có chí. Ðậu tú tài xong, nó đâu theo lên đại học! Ba không gả con cho nó,
là vì muốn tốt cho con thôi!” Con nhỏ vùng vằng chạy ra ngoài vườn ngồi khóc.
Nó còn con nít, tôi đâu để ý lời nó hăm! Bây giờ nghĩ lại, tôi sợ nó làm liều!
Già giơ tay:
- Tôi đã rõ tâm trạng của anh hiện nay.
Tốt hơn hết, phải đi tìm cháu, bằng mọi cách.
- Làm rùm beng sao?
- Chưa cần làm rùm beng. Nhưng có thể đặt
ra nhiều giả thuyết rồi lần manh mối theo.
- Tỉ dụ?
- Thứ nhứt: Cúc Hoa còn quanh quẩn trong
thị xã này. Anh và người nhà chia nhau đi dò tin, ở những nơi cháu thường lui tới.
Thứ hai: Nó có thể về cầu cứu bà Ngoại hoặc theo bè bạn đi Sài Gòn, Vũng Tàu...
? Anh lập tức cho người ra dò hỏi mấy trạm xe đò đi lục tỉnh, miền đông... coi
nó có mua giấy xe đi đâu không? Ðịa phương này, ai không biết con gái anh?
Hội đồng Xuân vui mừng:
- Cảm ơn anh mách nước. Tôi thiệt rối
trí, không nghĩ ra được.
Già cầm chung trà, uống một hớp rồi đứng
lên:
- Tôi về cho anh lo liệu. Cầu mong
anh sớm kiếm được cháu.
Thiệt may, có một trạm bán vé xe đò của
hãng Minh Trung cho hay là Cúc Hoa mua giấy xe đi Bà Rịa trưa hôm qua! Ðược
tin, hội đồng Xuân biểu tài xế đánh xe đi ngay lập tức. Xe ngưng lại giây lát
trước sạp báo, đủ để hội đồng Xuân nói với già:
- Tôi phải đi Miền Ðông. Trên đường về,
sẽ ghé anh.
Già độ chừng nhiều lắm là một tuần, thế
nào hội đồng Xuân về ngang qua. Nhưng càng mong, càng mất. Riết rồi công việc
lu bu, già cũng không nhớ thời gian qua đã bao lâu. Cho đến một buổi chiều, chiếc
traction quen thuộc, từ Sài Gòn đổ về, ngưng lại bên kia đường. Già thở phào. vậy
là sắp có tin mới. Nhưng người xuống xe không phải hội đồng Xuân, mà là anh Tám
tài xế. Tám rảo bước qua ngay:
- Ông Ba! Ông Hội Ðồng đưa cô Cúc Hoa
qua bên Nam Vang rồi. Chắc ổng còn ở lại nhà người em vợ ít lâu. Con về trước
coi chừng nhà. Khi nào ổng nhắn tin, sẽ qua đón sau. Con ghé qua cho ông Ba hay
vậy thôi.
Già không hiểu tại sao sự việc lại diễn
tiến như vậy, nhưng ngó bộ anh chàng tài xế này không muốn giải thích thêm, nên
già cũng chỉ gật đầu.
Cho đến khi trong thị trấn này có nguồn
tin “rỉ tai”, cho hay là Ty Cảnh Sát Vũng Tàu đã lượm được trên Bãi Sau, bộ đồ
tắm có thêu tên Cúc Hoa, tấm căn cước bọc nhựa mang tên Trương Thị Bạch Cúc của
nàng để trong chiếc bóp da cá sấu! Dư luận cho rằng cô gái đã thiệt mạng trên
biển. Sau đó, nghe đâu thân nhân Cúc Hoa đã đến nhận lại các di vật nói trên.
Nhưng đó dù sao cũng chỉ là những tin đồn.
Theo hội đồng Xuân, sau khi từ Nam Vang
trở về cho hay, thì ổng đã tìm gặp con gái tại nhà người em vợ trong khu chợ Bà
Rịa. Vì sợ con làm bậy, ổng đã đưa Cúc Hoa qua Pnom-Pênh , ở nhà người em trai
vợ để đi học lại. Trong câu chuyện riêng tư hội đồng Xuân còn cho già hay thêm
là, trước khi tới Vũng Tàu, ổng cũng đã ghé trường Bộ Binh Thủ Ðức, hỏi Dinh
coi Cúc Hoa có ghé thăm y không? Nhưng anh chàng thất tình này tỏ ra ngạc nhiên
khi được hỏi như vậy. Ðiều này khiến ổng an tâm, tiếp tục cuộc hành trình.
Dù sao thì cách giải thích của hội đồng
Xuân cũng không ổn. Thiên hạ vẫn cho rằng Cúc Hoa đã tìm cái chết vì không được
cùng Dinh chung sống. Nhất là sau mấy năm không thấy Cúc Hoa về thăm cha, người
ta cả quyết là cô nàng không còn nữa. Nhưng vì tránh tiếng, hội đồng Xuân đã giấu
sự thật quá phũ phàng này!
Già cũng tin là Cúc Hoa đã thiệt mạng,
hoặc vì tai nạn khi tắm biển, hoặc vì quyên sinh.
Thòi gian sau này, cho đến ngày 30 tháng
4 năm 1975, hội đồng Xuân cũng ít khi ghé nhà hàng Mekong để cùng già nói dóc
như trước.
Ðầu tháng 5 Ðen, già qua Ðảo và sau đó
có mặt tại Florida cho đến ngày nay.
Vì tin rầng Cúc Hoa đã chết, nên khi
nghe điện thoại có người tự xưng là Cúc Hoa, lại nói rõ ràng là con gái ông hội
đồng Xuân ngày xưa, mối khiến già thao thức đêm đó, hầu như không ngủ!
* Honolulu ..... 1998
Kg Bác Ba,
Cháu xin lỗi đã làm bác ngạc nhiên, khi
nghe cháu phone vào đêm đầu tuần.
Cháu tóm tắt câu chuyện ngày xưa cho bác
rõ. Vì nếu kể chi tiết, sẽ rất dài. Mà cháu thì làm biếng viết thư lắm, bác à.
Sau này, cháu được gặp người quen, nên
nghe đủ các chuyện về sự ra đi của cháu, cả cách giải thích của ông già cháu và
lời đồn đại của bà con Long An. Bác không bao giờ tưởng tượng được là, mọi chuyện
đều do chúng cháu - dĩ nhiên là Dinh và cháu - bày đặt để qua mặt ông già cháu.
Cúc Hoa không là nạn nhân của biển, của Nước Chảy, Hoa Trôi như trong tiểu thuyết
“Lạc Hoa, Luu Thủy” nào đó. của người Trung Hoa. Lại cũng không được hân hạnh
“di tản” qua xứ Chùa Tháp ở nhà cậu mợ cháu. Cúc Hoa của bác ở... nhà dì dượng
cháu cho đến ngày “chàng” mãn khóa và đưa “nàng” về... dinh! Bữa ba cháu tới, vừa
thoáng thấy chiếc xe quen thuộc, cháu vội trốn trong phòng riêng của dì cháu
cho tới khi ba cháu đi Vũng Tàu, tiếp tục kiếm cháu. Do nhiều sự may mắn, Dinh
được phục vụ tại Tiểu Khu Biên Hòa và chúng cháu đã di tản trước ngày 30 tháng
Tư, cùng với trọn vẹn gia đình dì dượng cháu.
Nhưng ba năm trước đây, Dinh đã bỏ cháu,
sau một tai nạn xe hơi! Ðúng như lời một Bà Thầy từng xủ quẻ cho cháu - khi còn
ở Việt Nam -, rằng: “Cô rất may trong quá khứ, lại được hạnh phúc trong tương
lai gần, nhưng về sau, cô sẽ không được suông sẻ nữa. Vì cô đã từng phạm lầm lỗi
lớn. Số cô tổng quát là như vậy đó!”.
Bác Ba!
Sau khi mất Dinh, cháu mới hiểu, lầm lỗi
lớn của cháu, là đã phạm tội bất hiếu, khi bỏ nhà ra đi, lại gạt cả cha mình,
khiến ông đau lòng và chịu nhiều hệ lụy vì đứa con gái này! Cháu còn phải tu
thân, làm lành nhiều nữa, để hồi hướng công đức cho ba cháu. Bác có hay là ba
cháu thất lộc tại Long An năm 1985 chưa? Cháu kính thăm và chúc bác mạnh an.
Cháu rất mong sẽ có ngày bay tới Florida thăm bác. Ðể bác còn gặp lại Cúc Hoa
ngày xưa. Nó vẫn còn sống nhăn, chớ không là ... “Nuớc Chảy, Hoa Trôi” như bác
và bà con xứ mình .từng.. nghe lời đồn đại!
Cháu của bác
Trương Thị Bạch Cúc tức Cúc Hoa.
Hoàng Ngọc Liên