Những ngày nằm viện
Huỳnh Ái Tông
*
Vài năm trước, tôi đi khám bệnh Tiền Liệt
Tuyến (Prostate), ở phòng mạch Bác sĩ Võ Phước Khương, ông ta khuyên
tôi nên mỗ khi còn đủ sức, để về già cũng phải mỗ, lúc đó có khi
sức khỏe không có. Tôi sợ mỗ, nên đi khám Bs Nguyễn Lê Chuyên, Bs khoa
niệu của bệnh viện Bình Dân, lại có người quen nhờ Bs Bùi cũng
chuyên khoa niệu, xem kết quả siêu âm, thử máu, cho toa mua thuốc. Bác
sĩ nào cho thuốc mới uống đều dễ chịu, nhưng sau đó chứng nào vẫn
tật ấy. Còn Bs gia đình ở Mỹ nói với tôi, người nào già cũng vậy,
đi tiểu khó, ông ta cho thuốc để uống hàng đêm. Cho nên lần này, tôi
quyết định về Việt nam mỗ nội soi.
Con rể tôi vốn quen biết thân thiết với gia
đình Bs Hồng Liên, cũng là Bs khoa niệu bệnh viện Bình Dân, Bs Hồng
Liên nay đã định cư ở Canada, là chị ruột của Bs Khương, cho nên con rể
tôi nhờ Bs Khương mỗ cho tôi ở Bệnh viện 115.
Khi về tới Sàigòn mấy hôm, Thứ Hai
4-8-2008, tôi đến bệnh viện khám để lập hồ sơ bệnh lý, lên lịch mỗ
vào Thứ Hai 11-8-2008, nhưng tôi muốn được mỗ sớm hơn, do vậy Bs Khương
cho tôi mỗ sớm vào sáng Thứ năm 7-8-2008. Trước khi mỗ, Bs Khương cho
biết, hiện nay chưa có thuốc nào để trị dứt bệnh Phì Tiền Liệt
Tuyến, thuốc chỉ làm cho nó ngưng phát triển mà thôi, chỉ có can
thiệp nó bằng cách mỗ, ngày nay phương pháp mỗ nội soi, chỉ là tiểu
phẩu. Nghe Bs giải thích, tôi mới hiểu ra vì sao tôi uống thuốc của Bs
Khương, Bs Bùi, Bs Chuyên, uống cả thuốc và trà Hoàng Cung Trinh Nữ đã
3 năm qua rồi, nhưng chứng nào vẫn bệnh ấy mà thôi và tại sao lần
đầu tiên Bs Khương đã khuyên tôi nên mỗ sớm.
Thứ Tư tôi vào bệnh viện làm thủ tục
Nhập viện, xong thủ tục, Bs khuyên về nhà ngủ, sáng vào sớm, cho nên
sáng Thứ năm, tôi vào bệnh viện trước 6 giờ, y tá đo huyết áp, nhiệt
độ. Đến 8 giờ mặc quần áo bệnh viện rồi đi theo y tá vào phòng mỗ.
Vào khu chuẩn bị mỗ, lên nằm trên giường
có bánh xe lăn, cởi bỏ hết quần áo, đắp một tấm drap, một lúc sau y
tá đưa vào phòng mỗ, chuyển qua nằm trên bàn mỗ, y tá chuyền vào
người 2 loại dịch truyền, một là Sorbitol 5.5%, hai là Natri Clorid và
y tá chích vào cột sống một muỗi thuốc gây mê, sau đó y tá đặt hai
chân tôi lên 2 cái giá đỡ, kéo một thanh sắt ngang vùng ngực, rồi kéo
drap che lại, sau đó Bs vào, tôi không thấy Bs làm chi vì bị tấm drap
che, nhưng có cảm giác Bs đang bôi thuốc sát trùng, tôi nhìn lên trần,
có một bộ phận dùng để treo các giá đèn mỗ, bộ phận ấy có một
cái chụp inox to bằng cái dĩa nhỏ, nhìn vào đó tôi thấy đầu và thân
Bs nhưng không thấy Bs đang làm gì..
Bác sĩ vào ca mỗ lúc 9 giờ 30, đến
khoảng 10 giờ, anh y tá vén tấm drap che, cho tôi nhìn thấy màn hình
Bs đang mỗ nội soi. Anh y tá nói: “Bác xem cho đỡ buồn”. Nhìn
trong màn hình, tôi thấy có một dụng cụ như cái vợt đánh tennis, Bs
dùng nó như cái vá đưa vào chỗ ung bướu, nó cắt từng mảnh thịt,
thỉnh thoảng trên màn hình thấy có chỗ là mạch máu, một cái lỗ đen
ngòm, từ đó máu tươi phun ra, có lúc màn hình toàn là máu đỏ, có
lúc nhìn thấy những phần của ung bướu giống như một đống sỏi ngổn
ngang không thứ tự, một lúc tấm drap tự động rơi xuống, che màn hình,
tôi không còn thấy nữa, tôi cũng không muốn làm phiền y tá vén màn
cho tôi xem. Bs mỗ cho đến 10 giờ 45 thì ngưng, sau đó Bs đến bên tôi
cho biết rằng vì bướu to ngoài dự kiến, nên Bs chỉ mỗ được 2/3, phần
còn lại có thể không cần thiết mỗ nữa, nhưng nếu cần thì sang năm
sẽ thực hiện, ngoài ra sẽ cho xét nghiệm để biết bướu lành hay dữ,
vì trước khi mỗ thử máu trên 4 PSA, thường dưới 4 là bướu lành, trên
4 là bướu dữ hay nói khác hơn là bị cancer.
Sau đó y tá chuyển tôi qua giường khác và
chuyển tôi vào phòng hồi sức, nằm chung với nhiều người, ở đây tiếp
tục vào dịch truyền và chích thuốc cho tôi, mãi đến hơn 3 giờ chiều,
người ta mới đẩy tôi ra khỏi phòng hồi sức, đưa vế phòng hậu phẩu, chuyển
từ giường nọ qua giường kia tôi mới biết rằng ở tay tôi có gắn kim
để truyền dịch truyền, còn một ống khác có hai đường cho vào đường
tiểu, một để truyền dịch truyền Natri Clorid vào, một để nước tiểu
và máu chảy ra một cái bọc chứa, khi nào bọc chứa nhiều phải xả ra
bỏ.
Bs dặn tôi đừng ăn, đừng xuống giường sau
khi mỗ cho đến hôm sau, đến buổi chiều Bs đi thăm bệnh, dặn người nhà
cho tôi ăn uống tự nhiên, nhưng tôi không cảm thấy đói, khát nên cũng
chẳng muốn ăn.
Ngày hôm sau, tôi ăn chút cháo trắng, buổi
chiều có người bạn đến thăm, hai chúng tôi nói chuyện chắc cũng phải
đến hai tiếng đồng hồ, con tôi mở TV cho xem Olympic Bắc Kinh, vì
truyền hình của bệnh viện không còn tốt, nên bạn tôi ra về để xem TV
ở nhà cho rõ hơn. Tôi không muốn cho ai vào thăm, nhơn dịp này muốn
nằm tịnh dưỡng tốt hơn.
Thường đêm ở trong trong bệnh viện với tôi là
đứa cháu, ông nội nó với tôi là anh em bạn dì, nó tuy trai trẻ nhưng
ngủ sẻ thức, mỗi đêm một lần lúc khuya cháu ấy thay chai dịch truyền
khác, cũng như xả nước từ trong bọc ra. Vết thương không đau lắm, nhưng
tôi không ngủ được, đêm nào cũng ngủ từ 9 hay 10 giờ đến 1 giờ sáng
là tôi thức dậy nằm đọc báo cho tới sáng.
Khi nằm ở phòng hồi sức, tôi cảm nghĩ
thân phận con người, nào khác thú cầm, trừ có bộ óc đang suy tư.
Lúc nằm ở phòng hậu phẩu, tôi hoàn toàn
buông xả mọi việc, có lúc tôi nghĩ về cái chết, tôi nghĩ nó sẽ nhẹ
nhàng hơn lúc tôi đang nằm đây. Người chết vì bệnh tật già yếu mê
man, người ấy chắc chắn sẽ bị cơn gió cuốn theo dòng nghiệp lực của
họ, người chết đang trong cơn tức giận, đang trong lúc tham vọng dâng
tràn chắc chắn sẽ bị cơn gió nghiệp cuốn vào trong cảnh gới thích
hợp của địa ngục, của súc sanh, Còn những người tu hành đạt đạo,
có những người tự bỏ xác thân này để an nhiên đi vào cảnh giới của
họ, chúng ta đọc được những mẫu truyện như gia đình cư sĩ Bàng Long
Ẩn, như Trần Nhân Tôn, Đệ nhất tổ thiền phái Trúc Lâm Yên Tử.
Tôi được rút ống vào sáng Thứ Hai, buổi
chiều xuất viện, lấy khách sạn Ngọc Lan trên đường Lý Thường Kiệt ở
thêm vài hôm, rồi đi Đà Lạt, ở một quán ăn chay kia, tôi đoc được mấy
câu thơ trong một bức thư pháp treo trên tường:
Trăm năm trước thì ta
chưa có,
Trăm năm sau có cũng
như không.
Cuộc đời sắc sắc
không không,
Trăm năm còn lại tấm
lòng mà thôi.
21-8-2008