Rồng Hiện
Huỳnh Ái Tông
"
Học Tập Cải Tạo " nhắc lại đoạn đường đã qua, người trong cuộc không khỏi
ngậm ngùi cho số kiếp " tù đày ". Người Việt Nam ai cũng có
cha mẹ, anh em, bạn bè hay họ hàng đã chịu kiếp tù đày này.
Kẻ
bị giam hãm trong những khu vực đặc biệt, kẻ lên miền cao, phá rừng làm rẩy, cuốc
đất đầy cỏ tranh làm nương khoai, trồng sắn, trồng bắp, trồng rau để độn vào những
bữa cơm không đủ no. Họ chẳng những làm việc nặng nhọc mà còn ăn uống kham khổ,
lại còn bị những " Quản giáo ", tức là cai ngục nay rầy mai mắng.
Những người học tập luôn luôn bị ám ảnh, bị những áp lực đè nặng lên cả thể xác
lẫn tinh thần.
Người
sống kiếp " tù đày " nghĩ đến cha mẹ, vợ con lấy đó làm mục
đích sống và chờ đợi một ngày về gặp lại thân nhân, nhờ vậy mà họ mới có thể vượt
qua mọi gian lao, khổ sở.
Trong
trại không có báo chí, không có đài phát thanh vì vậy mà có nhiều " tin
tức truyền đi bằng miệng ", những tin ấy lan truyền nhanh chóng và nó
cũng được người ta thêm bớt vài chi tiết, cho đến nỗi khi nó quay trở lại người
đã truyền tin, nó đã trở thành một nguồn tin mới lạ, làm cho người ấy tưởng: đó
là một nguồn tin khác trùng với tin cũ của mình, như vậy nó tạo cho người ta
tin tưởng đó là sự thật, cho nên dù nó là " tin vịt ", bị đồn
đãi nhiều lần người ta cũng tin là thật, do đó họ sống với hy vọng ấp ủ, mà hy
vọng bao giờ cũng tốt, cũng đẹp, nhờ hy vọng nên hàng trăm ngàn người đã trãi
qua cơn phong ba của Cộng Sản Việt Nam, đảng đã tạo ra một huyền thoại đáng sợ "
Học Tập Cải Tạo ".
Ngoài
những tin nghe ngóng, người ta còn kể cho nhau nghe những chuyện trên trời,
chuyện dưới đất, người kể là Bác sĩ, Kỹ sư, Nhà báo, Nhà Văn, Nhà Giáo ... Vào
năm 1976, lúc còn ở Trãng lớn ( Tây Ninh ), tôi đã được anh Thịnh, một nhà giáo,
quê ở Tây Ninh kể cho nghe chuyện " Rồng Hiện ", thỉnh thoảng
nhắc lại, tôi cảm thấy thấm thía về mặt nào đó của kiếp " tù đày "
và chuyện Rồng Hiện đích thực là có giá trị cho mọi người trong đời sống hàng
ngày, tôi muốn ghi chép lại đây để quí vị cùng thưởng thức.
Truyện kể như vầy : Có một chú tiểu kia chừng 11 hay 12 tuổi, chú được cha mẹ cho
vào nương cửa Phật lúc còn nhỏ, đó là Giác Lâm một ngôi chùa cổ danh tiếng
trong vùng. Nhà chú ở rất xa, đi bộ cũng mất một vài ngày đường mới đến chùa.
Chùa
chú tiểu tu, có một cái ao ở phía trước khá rộng và sâu. Từ lúc tới chùa cho đến
giờ chú chưa từng thấy người lớn hay trẻ em tắm ở ao đó. Chú còn nghe các bậc
Sư huynh hay thiện tín đến viếng chùa, lễ Phật, họ nói với nhau là cái ao trước
chùa rất linh thiêng, dưới đáy ao sâu kia chưa từng ai biết có gì.
Có
người cho rằng có thể có một con Cá hóa long, một ngày nào đó nó hóa thành Rồng
và sẽ từ đáy ao trồi lên mặt nước, để bay lên trời.
Một
ngày nào đó, chú tiểu cắc cớ thực hiện sáng kiến táo bạo, chú lấy một cây sào,
trên đầu sào, gắn một tấm bản gỗ mà chú lấy từ trong kho chứa những bản gỗ khắc
Kinh, chú viết " ngày rằm tháng chạp, rồng sẽ hiện ở đây ", viết xong
chờ đêm khuya, chú lén cắm bản ấy ở bờ ao, vì sợ người ta trông thấy việc mình
làm nên chú lựa chỗ vắng vẻ, u tịch mà cắm tấm bản vào một đêm mưa tháng Bảy.
Vì
chú tiểu cắm tấm bản nơi vắng vẻ nên không ai phát hiện sớm, rồi chú cũng quên
đi. Một hôm chừng hai tháng sau, có người phát hiện ra tấm bản ấy, tin tức được
truyền rao đi nhanh chóng, mới đầu : " Có một tấm bản cắm ở ao thiêng trước
chùa Giác Lâm, viết rằng vào ngày rằm tháng chạp sẽ có Rồng hiện", tin ấy
lan truyền dần dần được thêm bớt trở thành " Có thần nhân báo tin rằng : Ở
ao thiêng trước chùa Giác Lâm, vào ngày rằm tháng Chạp sẽ có Rồng hiện lên để
bay về Trời ".
Mới
đầu người ta bàn tán tin ấy, chú tiểu chợt nhớ tới chuyện mình làm, chú thấy
vui vui. Ngày nọ tháng kia, chú nghe hoài lại đâm ra ngờ rằng : có lẽ thần
thánh mượn tay mình làm ra việc đó. Cho đến khoảng thượng tuần tháng Chạp, chú
có một sự mừng vui quá đổi, vì bà mẹ già của chú từ ở làng xa, đã lâu rồi nay mới
đến chùa thăm chú còn cho biết : bà đến đây thăm chú và chờ xem Rồng ở ao hiện
lên để bay về Trời. Có ai trong đời được xem thấy Rồng, dù tuổi già, sức yếu bà
cũng lặn lội đến đây xem một lần cho biết. Rồi lần lượt có nhiều khách thập
phương đến chùa,xin Sư cụ trụ trì cho họ tá túc ở chùa vài hôm, để chờ xem Rồng
hiện.
Chú
tiểu nghĩ rằng có nhiều người tin Rồng sẽ hiện, cả bà mẹ già của mình cũng tin
như vậy. Nhìn lại mẹ, răng rụng, má hóp, tóc bạc, bà đã tin rằng Rồng sẽ hiện,
vậy thì chắc chắn sẽ có Rồng hiện lên vào ngày Rằm tháng Chạp. Chú bắt đầu tin
và chờ trông.
Ðến
ngày Rằm, vào buổi sáng tinh mơ đã có đông người kéo đến bờ ao, có người đốt
nhang, có người bày quả phẩm nhang đèn cúng vái. Mặt ao vẫn phẳng lặng, mọi người
đều sùng kính trang nghiêm, thời gian lặng lẽ trôi qua trong sự im lặng đợi chờ,
đúng Ngọ cũng chẳng có gì, qua giờ Mùi, mây đen từ hướng Bắc kéo về báo hiệu một
cơn mưa sắp đến, người ta nhìn mặt hồ để đợi Rồng hiện, nhìn lên mây để biết
cơn mưa, rồi lúc nào đó, có người chỉ đám mây đen vần vũ kia và bảo :" Rồng
đã hiện trên mây đó ", nhiều người khác nhìn lên mây, kẻ bảo phải, người bảo
không.
Nhưng
có nhiều người nhìn hình dạng đám mây đen kia, tin rằng Rồng đã hiện ở trên đó .