Đám cưới trên đồi
Lương Thư Trung
Lần đầu tiên tôi
tới California lại ghé qua Topanga Canyon thuộc vùng núi non Santa Monica của
Los Angeles. Từ phi trường Los Angeles, xe chạy về hướng xa lộ 405, rồi con
đường 27, chúng tôi lại rẽ về hướng biển với hàng dừa kiểng cao lêu nghêu như
thách thức sức chịu đựng cùng gió giông vào những mùa mưa bão. Đây là phần bên
này bờ Thái Bình Dương, mà bờ bên kia là vùng biển Việt Nam của tôi. Bãi biển
buổi chiều vắng người và nghe nói nước biển vùng này rất lạnh vì dòng nước từ
trên vùng Alaska mang cái lạnh từ bắc cực xuống đây.

Bờ
biển vùng Topanga Canyon (Los Angeles, California) (1)
Theo con đường cặp
bờ biển, xe chạy một đỗi lại phải rẽ vào tay mặt bắt qua con đường đèo khúc
khuỷu với những vách núi cheo leo hai bên đường để tìm ngã Robinson lên ngọn
đồi thuộc vùng Topanga Canyon, nơi mà ngày mai, thứ bảy, chúng tôi sẽ dự lễ
cưới nơi này.

Núi
đồi vùng Topanga Canyon (Los Angeles, California)
Trước khi lên máy
bay đi California lần đầu, tôi chưa có một ý niệm gì về vùng đồi núi cheo leo
này. Trong bụng cứ đinh ninh là đi California đồng nghĩa là đi về vùng Quận Cam
hay một chỗ nào đó có nhiều người Việt Nam đang sinh sống. Đến khi tìm đường
qua những đường đèo, chúng tôi mới biết vùng này dường như không có người Việt
cư ngụ. Dọc đường đèo, nhà cửa cư dân nơi đây rất thưa thớt. Xa xa vài quán bên
đường bán tạp hóa hay cà phê. Lâu lâu mới có trạm bán xăng và thỉnh thoảng mới
có con đường quẹo lên hướng núi về tay mặt hoặc rẽ sang tay trái mà trong tầm
nhìn giới hạn chúng tôi thấy những ngọn núi cao chót vót kia lác đác những căn
nhà gạch quét vôi màu vàng nhạt.

Đá
trên vùng Topanga Canyon
Xe chạy vòng vèo
chừng hơn nửa giờ chúng tôi gặp con đường Robinson nằm bên tay mặt với cái cua
quẹo rất gắt dẫn về ngọn đồi mà chúng tôi muốn tìm. Khi vào cổng, chúng tôi
không ngờ giữa nơi núi non mịt mùng này lại có một ngọn đồi trải một thảm cỏ
xanh rì với những đoạn đường tráng nhựa êm ái như nơi đồng bằng. Khi ngừng xe
nơi căn nhà mà mình sẽ ở trong năm ngày ở đây, chúng tôi rất đỗi ngạc nhiên
thấy người chủ ngọn đồi này đã xây cất rất nhiều nhà nhỏ lác đác nơi các triền
dốc này, gốc núi kia bao quanh bằng những con đường lên dốc xuống dốc… Theo đứa
cháu cho biết những căn nhà và cả ngọn đồi này người chủ chỉ dùng làm nơi nghỉ
những ngày cuối tuần.
Xem chừng ở đây xa
các nơi có người Việt thật, vì dọc theo con đường đèo mà chúng tôi vừa đi qua
không thấy tiệm quán Việt Nam nào. Thành ra, muốn ăn cơm hay ăn phở chúng tôi
phải chạy xuống đèo và đi chừng gần một giờ lái xe mới có tiệm phở bán cơm tấm
Việt Nam.
Bạn có thể nào
tưởng tượng nổi giữa một vùng núi đồi bao la này lại có một triền dốc với tám
bức tượng Phật Thích Ca ngồi trên các tòa sen hiền từ mà nghiêm nghị biết bao
giống như nơi đây là một vùng Phật tích lâu đời …

Tám
tượng Phật Thích Ca ngự trên tòa sen bên một triền đồi theo hình vòng cung
(nhìn tứ phía trước)

Từ
trên triền đồi nhìn xuống địa điểm cử hành lễ cưới
Sau khi đứa cháu
đưa chúng tôi vào nhà sắp xếp chỗ nghỉ và tắm giặt xong xuôi, chúng tôi đi dạo
một vòng với khu vườn cây ăn trái không bón phân hóa học có đến năm ba mẫu càng
làm chúng tôi nhớ như mình đang đi về một vùng núi rừng Thất Sơn với cam, quít,
táo, hồng đầy nhánh. Cái thú của người nhà giàu là dường như họ lập vườn trồng
cây trái để coi chơi cho vui, nên trái chín rụng đặc gốc mà không thấy ai lượm
mang về … hoặc hái trái đang còn trên cây ăn thử …. Rồi có cả một khoảng đất
trống nuôi những chị gà đẻ trứng. Hỏi những người chăm sóc gà mới biết gà ở đây
ăn toàn bằng những trái cây chín rụng, không dùng loại thực phẩm chế biến sẵn
như các nơi nuôi gà công nghiệp. Gà đẻ nhiều lắm; chúng đẻ đầy các ổ lót sẵn
bằng ván gỗ và cỏ khô; làm tôi liên tưởng những ổ gà lót bằng những chiếc thúng
rách miệt nhà quê nơi làng quê tôi.
Buổi sáng, ở một
triền đồi còn đọng sương đêm lành lạnh, những chàng nai tơ không lo nghĩ gì cứ
thong dong dạo chơi trên những ngọn cỏ còn ướt những giọt sương.

Đàn
nai đang hứng sương và ăn cỏ vào sáng sớm
Bao quanh ngọn đồi
này, chỗ nào cũng có những tượng đứng, tượng ngồi, những lu và những khạp,
những khúc cây lớn móc bộng ruột làm thành những chiếc mõ. Nơi đây có khoảng
mười căn nhà với đầy đủ tiện nghi như máy lạnh, tủ lạnh, phòng khách, phòng
ngủ, nhà vệ sinh không thua bất cứ ngôi nhà nào dưới đồng bằng. Thêm vào đó,
trước mỗi nhà như vậy người ta có đặt hai bàn tay bằng đồng với vị thế bắt ấn
theo nghi thức Phật Giáo (2)

Trước
cửa một ngôi nhà nghỉ cuối tuần

Địa
điểm cử hành lễ cưới với một trăm chiếc ghế được cô dâu chú rể tự tay xếp thành
vòng tròn
Lưng chừng đồi có
một sân lót đá với những bậc thang bằng đá cùng các bức tượng thiếu nữ cũng
bằng đá là nơi các cặp phù dâu phù rể chuẩn bị đến nơi hành lễ. Nơi đây cũng
dọn sẵn những thức ăn nhẹ và rượu dành cho khách nhăm nhi trước khi dự tiệc
cưới chính thức và khiêu vũ dưới sân cỏ thấp.

Sân
lót đá và cầu thang

Những
bậc thang bằng đá với những lá cờ xanh đỏ tím vàng mang các dòng chữ Tây Tạng
tiêu biểu cho Phật Giáo Tây Tạng
Bắt đầu lễ
cưới khoảng 5 giờ chiều thứ Bảy, các cặp dâu phụ, rể phụ tập trung nơi lưng
chừng đồi – chỗ có những băng ghế và các tượng với nền lót đá bằng phẳng – rồi
bước theo các bậc thang dẫn xuống sân cỏ phía dưới, nơi vòng tròn mà bà con hai
họ và khách dự lễ cưới đã ngồi đợi sẵn.

Địa
điểm khách sẽ dự tiệc cưới và khiêu vũ cùng cô dâu chú rể dưới ánh trăng tròn
16 chiếu trên đồi
Đi đầu là cháu gái
bốn tuổi làm em bé rải hoa cầm cái giỏ nhỏ đựng đầy những cánh hoa hồng tiến về
vòng tròn làm lễ. Khi đến nơi, cháu lấy những cánh hoa trong giỏ rồi đi vòng
quanh vòng tròn rải những cánh bông ấy đều lên mặt cỏ.
Tiếp theo là các
cặp dâu phụ và rể phụ, rồi song thân cô dâu, cùng cô dâu
tiến xuống vòng tròn phía dưới.

Các
cặp phù dâu phù rể bắt đầu rời địa điểm tập trung để đến nơi cử hành lễ cưới
Sau khi đón nhận
cô dâu từ ông bà nhạc, chú rể và cô dâu tay nắm tay tiến về vị trí cử hành lễ
cưới giữa những tràng vỗ tay chào mừng.
Hôn lễ cử hành với
nghi thức rất lạ mà tôi chưa bao giờ tham dự lần nào. Người điều khiển chương
trình có tên là Govinda với mái tóc xoắn bỏ dài theo sống lưng, mặc chiếc áo
màu đỏ như một thổ dân. Ông ta bắt đầu bằng ba tiếng kèn mà tiếng vọng lại của
nó kéo dài và lan xa vào không trung giữa lúc mọi người đang chăm chú đôi mắt
nhìn về hướng cô dâu chú rể. Rồi những tiếng “OM…OM…OM” lại được cất lên từ
người mặc áo đỏ ấy, tượng trưng cho tiếng vọng vang lên từ vũ trụ, theo truyền
thuyết cổ xưa, nó biểu hiệu tất cả quyền năng từ các đấng thiêng liêng trong
trời đất. Rồi một cô gái cũng mặc áo đỏ bắt đầu mồi lửa vào một cái bình có
chứa đồ nhóm lửa và xông khói chung quanh cô dâu chú rể cùng quan khách như
mang đến một phép mầu hạnh phúc cho đôi tân lang và tân giai nhân.

Nghi thức xông khói
Sau đó, là những lời thề ước của cô dâu chú rể rất
chân thật mà lãng mạn, nồng nàn. Dịp này, người chủ trì buổi lễ, Meg Glasser,
đọc bài thơ Mối Duyên Lành – Bài 2667 (This Marriage- Ode 2667) của thi
sĩ Rumi:
Mối
Duyên Lành – Bài 2667
Xin phước lành giáng xuống trần gian vào
lời thề nguyền, giao kết hôm nay.
Xin đôi lứa mãi như giòng sữa ngọt ngào, như rượu đào, như kẹo mật.
Xin mối lương duyên
như cây lá trong vườn đem lại nhiều trái thơm, bóng mát.
Xin tiếng cười tự thiên đường sẽ ròn rã ngân vang, hôm nay và mãi mãi.
Xin cho giây phút này là chứng tích của thương yêu, là dấu hiệu của hạnh phúc.
Xin cuộc tác hợp này tốt tươi, viên mãn,
Và xinh đẹp như vầng trăng đang vằng vặc sáng trên nền trời xanh ngát.
Ôi nói sao cho cùng trước hồn thiêng chư thánh thần, bồ tát,
Đang hoà nhập cùng chúng ta trong ngày vu quy, sắt cầm hảo hợp.

Lễ đeo nhẫn cưới và đọc thơ Rumi
This Marriage – Ode 2667
May these vows and this marriage be
blessed.
May it be sweet milk,
this marriage, like wine and halvah.
May this marriage offer fruit and shade
like the date palm.
May this marriage be full of laughter,
our every day a day in paradise.
May this marriage be a sign of compassion,
a seal of happiness here and hereafter.
May this marriage have a fair face and a good name,
an omen as welcome
as the moon in a clear blue sky.
I am out of words to describe
how spirit mingles in this marriage. (3)

Tiếng hát rất ấm và tha thiết của nữ ca sĩ (có dáng
dấp Joan Baez) qua hai nhạc phẩm “Mahadev” và “Blessed Always”
Sau bài thơ Duyên
Lành là hai bản nhạc “Mahadev” từ đĩa nhạc Radiant Awakening và bản
“Blessed Always” được hát lên qua giọng hát trữ tình của Radha, cô gái áo đỏ.
Lễ cưới tiếp theo
đó là quan khách cùng hai họ trở lại các bậc thang có treo những lá cờ mang các
dòng chữ Tây Tạng để đến cái sân lát đá lúc khởi hành lễ cưới, nơi đây có dọn
sẵn vài thức ăn nhẹ cùng những chai rượu đỏ sẵn sàng mời khách nhâm nhi cùng
vui với niềm vui của cô dâu chú rể.

Cô dâu chú rể chụp hình lưu niệm với sáu cặp dâu phụ
rể phụ
Sau khi hai họ
cùng bằng hữu trò chuyện về lễ cưới tràn ngập hạnh phúc này, họ được cô dâu chú
rể mời đến địa điểm dự tiệc cưới.
Từ dưới chưn một
vách núi, các cặp rể phụ dâu phụ lần lượt được xướng danh mời lên trước sự chào
đón bằng những tràng pháo tay nổ giòn. Rồi đến song thân cô dâu, song thân chú
rể, và sau cùng và cũng là hai nhân vật chính cho tiệc cưới tối nay là cô dâu,
chú rể. Dĩ nhiên rồi, họ được chào mừng bằng những tràng vỗ tay thật dài.
Lần lượt hai thân
phụ cô dâu và chú rể ngỏ lời cảm ơn quan khách và tiệc cưới dưới ánh trăng sáng
trên nền trời giữa những núi đồi chập chùng nơi đây chính thức bắt đầu với
những bước khiêu vũ đầu tiên của cô dâu và chú rể. Và sau đó mọi người cùng
nâng ly chúc mừng hạnh phúc của đôi tân lang và tân giai nhân và của cả hai họ,
của mọi người.
Như hòa cùng niềm
vui với cô dâu chú rể, các loài hoa trong khu vườn trên ngọn đồi tình ái này
cùng đua nhau nở rộ những cánh hoa đầy hương sắc và kết trái ngọt ngào.

Các loài hoa trên đồi cùng vui nở trong ngày cưới của
cô dâu chú rể

Bông Artichaut nở rộ với những nhụy hoa màu tím
Trước khi kết thúc các ghi nhận về đám cưới này, có lẽ
sẽ rất thiếu sót nếu không nhắc về các biểu tượng mà cô dâu và chú rẻ chọn cho
ngày cưới của mình.
Trước nhứt, về ý
nghĩa những tiếng “OM” vang vang đã ghi lại bên trên là một chọn lựa khá đặc
biệt mà dường như chưa lần nào tôi dự một tiệc cưới như vậy. Thứ đến là những
lá cờ muôn màu của truyền thống Phật Giáo Tây Tạng theo làn gió ban phát những
lời kinh chúc lành đến mọi sinh vật trong vũ trụ .… Thứ ba nữa là những bông
sen. Có tới hơn một trăm bông sen mà cô dâu chú rể tự tay làm lấy để trang trí
nơi các bàn tiệc, nơi hai tấm bảng giới thiệu các lễ cưới trong gia tộc hai
bên, là biểu tượng của sự trong lành và thanh khiết mà hai nền văn hóa Phật
Giáo ở Tây Tạng và Ấn Độ có dịp mang tặng cho loài người khắp mọi nơi. Sau
cùng, những con voi màu hồng là hình ảnh mà cô dâu và chú rể rất yêu thích. Tân
lang và tân giai nhân cũng yêu quý Ganesha, vị thần voi Ấn độ có thiên tài vượt
qua mọi khó khăn. Những biểu tượng về voi nhắc nhở đôi uyên ương tôn trọng sự
thông thái vô biên, trực giác bén nhạy, và năng lực sung mãn lúc nào cũng ngự
trị trong chúng ta và khắp nơi trên toàn cầu.
Trở lại nhà sau kỳ
dự lễ cưới vào một đêm trăng tròn tháng Bảy vừa rồi trên ngọn đồi vùng Topanga
Canyon, tôi mới nghiệm ra một điều là những người trẻ ở Hoa Kỳ, ngoài học thức
và tài năng, họ còn có một đời sống tâm linh rất phong phú, sâu sắc mà nhiều
người già như tôi vốn giữ những nếp cũ phải giật mình. Quả thật, câu nói cửa
miệng:“Đi một ngày đàng, học một sàng khôn,” đúng với riêng tôi biết
bao!!!
Lương Thư Trung
Topanga
Canyon, ngày 16- 07- 2011
Cước chú:
1/ Các hình trong bài do người viết chụp.
2/ Thủ ấn: ấn kết bằng ngón tay. (Theo Tự điển Phật Học Hán Việt của Phân
Viện Nghiên Cứu Phật Học, nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội, Hà Nội, tái bản và bổ
sung, 2007, trang 1294)
3/ Bản dịch Việt ngữ của Tô Thẩm Huy. Bản Anh ngữ được trích từ tuyển tập
"Love
is a Stranger,” chủ biên Kabir Helminski, Threshold Books, 1993).
Tô Thẩm Huy chú thích thêm về Rumi: (Mowlana) Rumi là thi sĩ người
Persian, quê ông ở miền Balkh nay là vùng phía bắc Afghanistan, sống vào thế kỷ
13. Ông viết nhiều thơ ca ngợi tình yêu, rất được phương Tây yêu thích, như
những câu:
Tình yêu đến,
trở thành như máu trong thân thể tôi
ùa chảy qua những mạch, bủa vây trái tim
Ôi, bạn hỡi,
mọi điều bạn thấy về tôi,
chỉ là cái vỏ bên ngoài,
phần còn lại tình yêu đã chiếm trọn.
Love came,
and became like blood in my body.
It rushed through my veins and
encircled my heart.
Oh, my friend,
all that you see of me
is just a shell,
and the rest belongs to love
Nguồn: DaMau.org