Chữ Phúc
Lưu Nhơn Nghĩa
Được bạn hiền Phạm quốc Bảo
tặng cuốn sách " Dấu vết Văn hóa Mỹ ",
tập 2 , trang 84-86, bài " Chữ Phúc treo ngược ".
Xin kể lại sơ lược câu chuyện trong quán
Tàu . Ba người đàn ông Việt, tuổi trên 50 (tính
từ 1995 ) ngồi ăn bàn chuyện chữ nghiã.
" Này, nhìn thử ba chữ treo hàng dọc trên tường
kia...Đúng đấy ,thấy gì không ?
Ba chữ Tàu treo một hàng dọc như thế,
loại dốt như tôi cũng đoán được
là Phúc Lộc Thọ chứ gì? Phải không anh Tân? Sao
lại cười, tôi đoán sai à?
Cậu đoán đúng, tôi cười vì anh Việt đã
nhìn ra chữ " Phúc lộn " ngược.
Lộn ngược ?...Để tôi xem có còn nhớ
chữ Tàu nữa không nha anh Tân. Chữ Phúc viết theo
Hán văn là từ trái sang phải và từ trên xuống
dưới thì gồm bộ " Kỳ "chỉ về
thần thánh, trên cùng là chữ nhứt là một, giữa
chữ khẩu là miệng, dưới là chữ
điền là ruộng. Phúc đạy là Hạnh Phúc,
chứ không phải chữ Phúc trong nghiã bạn tâm phúc.
-Phúc đó là bụng, gồm có bộ " nhục " (
thịt ) và chữ " phục " là trở về. Bộ "
nhục " thì khỏi nói, phải nhớ. Còn chữ "
phục " thì trên là chữ " nhân "( người ), giữa
chữ " nhựt " ( mặt trời ) và dưới là
chữ " chỉ " (đi đứng ). Để dễ
nhớ, người ta thường diễn tả
chữ " phục " là con người ở thôn quê khi
mặt trời lên thì ra đồng làm việc khi mặt
trời lặn thì đi về nhà. Đúng không anh Tân ?
Anh dân kinh tế mà chữ Hán tài đấy.
-Thế chữ Phúc tiệm nầy chiết tự ra sao
để dễ nhớ, anh biết chứ ?
Ngoài bộ " kỳ " ý nói do thiêng liêng hoặc nhờ may
mắn mà có. Chữ Phúc tính từ dưới lên trên có
nghiã la ruộng mênh mông. Ruộng ( điền ) nhìn xa
chỉ thấy 4 cạnh thôi, ( khẩu ), xa nữa
chỉ thấy một cạnh ( nhất ) và xa nữa thì
không còn bờ giới hạn.
Hay thật, chữ Phúc đây họ treo ngược
thế kia, anh thấy sao ?
Có thể họ " vô tình đóng đinh vào tường
rồi nó tự lộn ngược lúc nào không biết
để sửa lại. Nhưng đặc biệt
giới buôn bán người Trung Hoa cũng có khi cố ý
treo ngược chữ Phúc là để tiền bạc
vào trong tay họ mà không trở ra được nữa,
họ tin tưởng như vậy "
Cái ý ấy lạ và tuyệt thât.....
Hai anh giỏi chữ nghiã, luận nghe sướng tai
quá.! Riêng tôi dốt và đơn giản thì cho rằng
Phúc là Phúc Đức hay Phúc là cái bụng khác nhau ở
chữ với nghiã gì đó là chuyện khác, còn hai chữ
Phúc liên quan chặt chẻ với nhau cho con người
trước hết cái đã. Phúc đức hay tiền
bạc, lý tưởng hay âm mưu gì đó không cần
biết, đầu tiên phải cho nó no cái bụng
trước tiên, còn mọi sự mọi việc tính sau.
Đó là câu chuyện của ba ông khách quán mì. Để
học cho dễ nhớ thì đúng hơn, ông giảng
chữ " phúc " ( bụng ) cũng trôi, nhưng ông
giảng chữ " phục " gồm chữ nhục (
thịt ) thì đúng, còn chữ bên phải không có nghiã,
chỉ mượn âm ( hài thanh, một phần của
chữ " phục ", trở lại, chữ " phục ",
trở lại gồm bộ " sách ", bên phải trên là
chữ " nhơn ", người, chữ " nhựt ",
mặt trời, cuối cùng là chữ " truy ", đến
sau, chứ không phải nghĩa là " đi đứng '
như ông khách nói. Điều nầy không quan trọng,
xưa, học trò chữ Nho phải tìm cách chiết
tự để dễ nhớ, vì chữ Nho không thể
đáng vần. Chữ Đức chiết tự thành "
chèo bẻo vắt vẻo cành tre, Thập trên, tứ
dưới, nhứt đè chữ tâm. Chữ Hiếu
chiết tự thành " Đất nầy là đất
hồ ao ( chữ thổ ), Ai cắm cây sào mà lại
cấm xiên, Con ai mà đứng không yên, Đứng thì
không vững dựa nghiêng cây sào.
Ông khách giảng chữ " phúc " cũng trôi, nhưng
người Tàu chiết tự, giảng khác. Chữ "
phúc " gồm bộ " kỳ "( thiêng liêng ), kế bên là
chữ " nhứt" ( một ), bên trên chữ "khẩu" (
miệng ), chót là chữ " điền " ( ruộng
). Người được thần thánh phù trì, lại
chỉ có một miệng ăn ( ít nhân khẩu ), có
ruộng, vậy là có phúc, hay phước. Hai chữ phúc
( bụng ) và " phúc " ( phúc đức ) giảng ra
đều hợp lý.
May quá, gỏ tới đây, thằng con tôi dẫn về
cô bạn gái gốc Đài Loan, biết chữ Hoa. Cô
diễn đạt theo tinh thần Hoa ngữ về
chữ " phúc " như sau.
Chữ " phúc ", bên là bộ " kỳ ", cúng bái, cầu xin.
Cầu xin cho gia đình có ruộng . Chữ " nhứt
khẩu tử " nghiã là gia đình," nhứt khẩu " là
gia đình, chứ không phải là một miệng ăn.
Cầu xin cho gia đình có ruộng, no đủ. Lại
một lối giải thích khác.
Còn chữ " phúc " treo ngược, ông khách cho rằng
chủ tiệm đóng đinh vào tường rồi nó
tự lộn ngược quên không sửa lại. Ông còn
giảng là người Tàu buôn bán có khi cố ý treo
ngược chữ " phúc " để tiền bạc không
trở ra được nữa...Đây là phần ông
chế ra thêm thắt. Xong rồi ba ông khen nhau hay
tuyệt, độc giả Việt Nam đọc sao
hiểu vậy .
Dân Quảng Châu cố ý treo ngược chữ " phúc ",
theo thổ ngữ Quảng Châu, âm " đảo " (
đảo ngược ) gần âm " đáo " ( đến
), họ treo ngược chữ " phúc " , đọc thành
" phúc đảo "," phúc đảo " gần âm
" phúc đáo " nghiã là " phúc tới ", cầu cho phúc tới
.Người sử dụng thổ ngữ Quảng Châu,
thủ đô tỉnh Quảng Đông, tiếng nói thông
dụng Chợ Lớn, mới dùng chữ Phúc đảo
ngược thôi.
Luôn tiện nói tào lao cuối năm. Dân Quảng Châu
rất sợ số 4, âm " tứ " trong thổ ngữ
Quảng Châu gần với âm " tử " ( chết ),
nhiều tiệm bán điểm tâm, không có bàn thứ 14,
âm thập tử, bàn 13 tới bàn 15. Họ ưa số
8, gần âm " phát ", phát đạt, họ hay mua bảng
số xe 18, 88..
.Dân gốc Triều Châu, một Phủ trong tỉnh
Quảng Đông chọn số 4 là số hên," tứ ",
số 4 trong thổ âm Triều Châu gần với âm
chữ " thế ", đời . 44 đọc theo thổ
âm Quảng Châu là " tử tử ", chết chết, trong
thổ âm Triều Châu, " tứ tứ " đọc thành
đời đời . Chàng rể mang tiền " xởi
miềng chí ", tiền rửa mặt hay tiền rửa
đít ( xin lổi, người ta dịch như vậy
) cho ông già vợ ngày đám cưới tùy, miễn
là số 4, như $44 hay $444, $4444....Ông già vợ biết
điều, lấy $4 tượng trưng, trả
lại phần kia.
Dân Trung Hoa thích số 9, cửu , đồng âm chữ
cửu, mãi mãi. Dân Nhựt sợ số 9, roku, khổ
lực, dân Âu Mỹ sợ số 13 .
Luôn tiện nói cho hết. Bài thơ " Rắn đầu
biếng học " của Lê quí Đôn, trong Quốc văn
Giáo khoa thư, âm ra chữ Quốc ngữ có câu, " Từ
nay Châu Lỗ xin siêng học. Kẻo hổ mang danh
tiếng thế gia". Đúng ra là Trâu Lỗ. Nước
Trâu thuộc Sơn Đông là quê Mạnh Tử,
nước Lỗ quê Đức Khổng Tử.
Người Bắc soạn, âm " tr " thành " ch", " Trâu " thành
" " Châu ", cũng có người họ Trâu, khác với
họ Châu.
Cũng như trường hợp " tiếng bom Sa
Điện " của Phạm Hồng Thái, ngày nay, tìm
đến nơi mới biết địa danh là Sa
Diện, lổi ấn loát, in sai rồi để nguyên,
đời sau cứ tiếp tục đọc, lấy
đó làm tài liệu viết tiếp.
Cuối năm nói chuyện trà dư tữu hậu. Ông
Phạm quốc Bảo ơi, làm ơn tra tự
điển hay hỏi người chủ tiệm về
chữ " Phúc " treo ngược.