Brisbane, ngày 21 tháng 3 năm 2007.
Thưa quí bà con,
Cám ơn quí bà con thương tôi. Chuyện đâu có
đáng gì, mà bà con phải buồn, ai cũng đi qua
đường nầy, phải chấp nhận vậy,
mà không chấp nhận cũng không được. Tính tôi
tà tà, để phút chót mới lo, bây giờ hết
kịp. Hôm qua vô Bịnh viện vô máu, bác sĩ than
phiền đáng lẽ tôi không để tới ngày nay,
phải trị từ nhiều tháng trước, họ
bắt tôi vô ngay, nhưng lở hứa đi làm, phút chót
làm sao họ kiếm người thế, hẹn ngày mai,
hôm nay kiếm thêm ít tiền để dành, chết còn có
xài. Việc làm suốt tháng tư đã định, bây
giờ ủy bỏ, cả ngàn chớ ít sao.
Sáng nay chạy tá hỏa mua áo quần thích hợp mặc
trong bịnh viện, mấy năm nay không mua, và một
số vật dụng cá nhân, ra ngân hàng trả hết
credit card, rủi chết còn nợ, nợ chồng
nợ, tính lời năm nầy sang năm khác, kiếp
tới trả ná thở, ăn dĩa bánh cuốn lạt
nhách. Chưa kịp nằm thở, " nàng dâu Đài Loan"
điện thoại nhắc tôi chiều nay có giờ
học tiếng Hoa, để dẫn tôi về Đài
Loan năm tới. Chết tới rồi còn học, tôi
thú thật, nàng dâu cầu chúc mạnh cả buổi,
buồn ngủ thấy bà nội. Nàng dâu sau đó
điện thoại tổ chức ngay buổi chiều
cầu an cho tôi trong chùa Đạo Đài Loan, khó thoái
thoát, tôi đành tới, có cả thằng con tôi tới,
tới vì " nàng dâu " biểu chớ không phải vì cha nó
sắp chết. Họ thành kính dâng lễ cầu cho tôi
mau hết bịnh, chết được về Thiên
đàng, sau đó họ mời ăn cơm tối.
9 giờ đêm tới nhà, viết cái chúc ngôn để
lại. Khi ta chết, không cho ai biết, không tổ
chức tang lễ, thiêu ngay lập tức, cách nào rẻ
tiền nhứt, không nhận phúng điếu hay hoa.
Sắp thật gọn vô túi, áo quần, xà bông,
kem...lỉnh kỉnh, sắp mấy cuốn tự
điển Hoa, Đức, giết thời giờ.
Chuyến đi nầy, hà hà, "Tích thời nhơn dĩ
một, Kim nhựt thủy do hàn". Nằm liên tục,
nội bất xuất, ngoại bất nhập tối
thiểu 7 tuần. Mẹ ơi, nhớ tới màu máu và
những cây kim đâm, kim đâm vô thịt thì đau, quên
câu sau.
Thằng con hỏi tới hỏi lui, hỏi cũng vô
ích, đủ rồi, khỏi cần biết chuyện
ta, hồn ai nấy giử, 7 năm nay sống với
địa ngục, đừng vô thăm ta, ta không
cần, coi như ta thiếu nợ mi, trả nợ xong ta
đi, đủ rồi đừng đòi thêm, ta vào nhà
thương, đâu còn khả năng đi làm, lấy
tiền đâu trả. Nhà cửa xe cộ đó, tiền
ta để lại đó, trả hết rồi nghe, ta
đi tay trắng, còn lại nắm tro như rác.
Đêm cuối ở nhà, buồn vui , nhớ bà con web Châu
Đốc, chưa biết mặt mà có lòng với nhau,
biết lấy gì đền đáp. Cám ơn anh Hai
Trầu, anh Chung an ủi, anh Vũ Thất tặng cánh
rừng thưa và bải cỏ xanh giống cảnh New
Zealand, Đông Tưởng điện thoại chia
sẻ chuyện đời, cuời ha hả.
Khi nào có cơ hội, tôi viết lên web thăm bà con,
vắng tiếng, thì coi như Good Bye.
Nghĩa