Trở lại trang trước
Trở Lại Trang Chính
Trần Tuấn Kiệt và Trần Châu Nhận định về Ngô Nguyên Nghiễm
THƠ NGÔ NGUYÊN
NGHIỄM
TRĂNG SOI HOA NỞ
Tặng Nguyễn Tôn Nhan
Trí tuệ nẩy mầm thiên tuế
Khoảnh khắc dừng gót phiêu bồng
Triệu quang niên quay tít quanh hồn
Ngoại thiên chất chồng từng dãy
Ðáy mắt chứa hằng hà quẻ quái
Ðộng rèm thiêng cỏ dậy mơ hồ
Gió lung lay vi khuẩn hoang sơ
Chớp nhoáng soi bờ thu thảo
Sấm động phạm thiên vỗ áo
Hoàng hoa thiên cổ xuống nghe trăng
Từng hạt Kinh quẫy lá chiều sang
Cát bụi hồ bay lãng đãng.
Trước mặt đầm đìa sương tả ngạn
(Trùng trùng sương trắng xóa nhân gian)
Dấu chân trâu Lão tử ngược dòng
Hóa ra, phong trần trên nếp áo
Rượu càn khôn rải theo dấu máu
Chuyển pháp luân dưới ngón tay gầy
Hiểu rằng, mát ngọn gió may.
Sáng nay hoa tường vi nở rộ
Quả khí cầu lăn quanh mộ cổ
Ngỡ ngàng mấy giọt lân tinh
Cháy lân la trời đất vô tình
Rúng động mười phương bằn bặt
Giày cỏ, tiếng côn trùng lảnh lót
Nạ dòng ngạ quỷ căm căm
Vạch cổ thi soi đậm bóng trăng
Ôm hàn khí sếu hồng bay mất
Ðất bừng nở cát vàng bồ tát
Từng bước đi ngọc vỡ long lanh
Rồng bay theo bước Kinh hành
Pháp hoa rải sáng trời tân ước.
Giở nón chào đuôi trâu biến mất
Lạ lùng thiên địa mảy lông
Cởi áo người, cởi áo trời rồng
Phong thổ thấm nhuần hơi thở
Ngồi, ổn định đầu mây cuối gió
Vùn vụt trời xanh thoát qua thân
Trải hồn như chiếc kén ngàn năm
Giây phút định thần hóa bướm
Áo rách máng tàn cây xóm vắng
Chờ nhân gian hoa nở trăng soi.
Ðêm tháng 3-2000
NÉM ÁO VEN ÐƯỜNG
Ném áo tơi ven đường
Ngây thơ như con đỏ
Diện bích làm hài nhi
Soi căn mòn vách đá
Ném áo tơi ven đường
Ầm ầm tiếng sóng vỗ
Lồng lộng âm sắc cầm
Cháy tưng bừng núi cổ
Từng đàn chim bay qua
Ðánh rơi hồn thảo quả
Từng hàng triệu tinh vân
Tiếng quỷ trùng gọi gió
Từ sơn thủy lang thang
Lời ngọc chợt hé mở
Triện son đóng lên hồn.
(Chiêm bao không ấn tín
Sinh tử biết đâu về ?)
Lẻ loi chim khổng tước
Múa ngập ngừng sơn khê
Ðầm đìa quê núi cũ
Rộ cúc vàng chân mi
Linh địa nhô hương khói
Sơn thổ chập chờn bay
Giăng giăng trời gió bụi
Thổi ngang mày, không hay
Bềnh bồng lời răng trắng
Cắn ngập hồn cỏ may.
Ven đường ném áo tơi
Quay quay đời sắc giới
Trái phong du phiêu bồng
Nương gió hồng trôi nổi
Tung tăng như chim xanh
Ðỏ hài nhi xóm vắng
Giờ bạc trắng mái đầu
Núi đời oằn vai nặng
Ừ, trống vỗ xa xăm
Sắt cầm sao lồng lộng
Triện son đóng lên vai
Ðền thiêng rơi ngói đỏ
Vùn vụt không gian bay
Bóng cứ chồng lên ngọ
Bóng, cứ chồng lên ngọ
Bóng cứ chồng lên. Ngọ.
Cuối tháng 3.2000
THƠ VIẾT GIỮA TRỜI HẠ CHÍ
TẶNG CƠN MƠ CỦA RỪNG
Từ tranh bay vút linh cầm
Mống đảo sắc giăng đồi thanh khí
Cháy ngút bình nguyên hạ chí
Lửa lập lòe khép kín mưa hoa
Quẻ kiền thắt nút thiên hà
Bụi tinh tú long lanh sấm sét
Lất phất hạt cường toan dội nát
Hóa thân chơi, ánh sáng nhòe bay
Ngựa hồng tụ tán hí đâu đây
Một gánh phong trần vứt đại
Hằng hà mưa trời sắc giới
Làm sao nhảy vọt pháp thân
Lăn lóc rừng mã não bập bùng
Ớ kìa, niềm hoan hỉ cháy
Trận gió Càn đong đưa ngọn cỏ quái
Ớ kìa, nặng phân tử nhà ai ?
Nẩy mầm a, thiên thu đáo tuế
Hài nhi về nhú trăng xanh
Ồ, hạt sữa trắng xóa thiên nhiên
Ăm ắp đầy hoa thạch nhũ
Chim kỷ hà liên hồi cánh vỗ
Ngàn xưa nhuộm đỏ bụi đường
Vun vút gió chở làn hương
Ðùn đẩy trồng quanh cổ mộ
Bằn bặt đàn tràng đảo vũ
Ớ kìa, lóng lánh rừng nguyên sơ
Phơn phớt sườn thảo nguyên khô
Thịt xương ai nằm vương bụi cỏ
Lác đác thái dương áo rách
Trời Phạm Thiên vén cánh hoàng hôn
Vút bay thoáng bóng linh cầm
Phong vũ bơi đầy đáy mắt
Ớ kìa, bầy linh cầm phương Ðông
Oằn mình tắm cầu vồng đảo sắc
Sừng sững gáy từng hồi trong vắt
Khạc đầy pho kinh điển san hô
Hằng hà thánh địa trong mơ
Cháy đỏ càn khôn khủng khiếp
Âm âm lăng mộ tháng tư chay
Mưa phủ núi bao giờ dứt hạt ?
22.6.1999
BUỔI CHIỀU CUỐI THIÊN NIÊN KỶ
VỀ THẤT SƠN THĂM MỘ SONG THÂN
Ðã mấy năm tiếng núi thét gầm
Tên lãng tử bỏ đằng sau khói bếp
Rạ mới nhóm, chim quyên mới hót
Bước phiêu bồng đeo nặng trời quê
Hình như, sau triền Bắc biên khu
Thấp thoáng gió dội lời thiên cổ
Hoa mãn nguyệt lan tràn trên thạch mộ
Chứa chan hồn tóc trắng sương pha
Tiếng còi trâu tiềm thức vang xa
Dội vách núi rụng vài hoa thốt nốt
Trùng điệp tiếng côn trùng lảnh lót
Thấm sâu lòng đất gọi mưa về
Giọt mưa rào đằm thắm sơn khê
Len lỏi vào hơi đồng của đá
Ðá hóa thân vầng trăng vạn cổ
Quang niên rơi rụng dưới tường vi
Thình lình tiếng bìm bịp sân si
Hờn dỗi gọi đùa con nước lớn
Kinh sử gởi tàn cây miếu thánh
Hẹn trăm năm tích cổ hiện hình
Ðầm đìa khí núi cháy quanh mình
Khí hậu bỗng độc hành quanh quẩn
Tiếng đá nổ ùn ùn chiến trận
Từng tảng xanh ngun ngút hồn quê
Hình như, góc cương thổ biên khu
Thấp thoáng gió dội lời thiên cổ
Có chút nhớ, chút ráng vàng vò võ
Chảy trong tim tia nắng cuối ngày
Thoảng mươi năm áo đã sờn vai
Phương vị các vì sao đổi khác
Chuyến phà quen một thời lưu lạc
Lục bình trôi buồn ngun ngút phương Nam
Ðắn đo trong tiếng núi thét gầm
Chuông dâm bụt đỏ rền sơn dã
Thế kỷ mở đầy trời vi tế
Dưới bình nguyên khách lại nhớ hoàng hôn
Tia nắng còn le lói thôn trang
Vàng bay lạnh lùng cơn gió lốc
Bia mộ vấn vương hoàng oanh hót
Hay hồn tổ tiên xô lệch trần ai ?
Gió cuối thiên niên dờn dợn bóng mây
Nơi cắt rún rùng mình kinh hãi
Vàng bay, quanh độc huyền một mái
Gió đưa lời thiên cổ dội về
Tiếng đàn bầu mở đá chui ra
Trùng điệp côn trùng soi lảnh lót
Áo vắt vai đứa con lưu lạc
Bện càn khôn lui gót giang hồ
Tóc bạc màu quãy gánh sương khô
Qua chuyến chót phà xuôi sông Hậu
Lãng đãng vác chút mây trời về tổ
Núi thét gầm òa vỡ trong tim
Cuối thiên niên trên triền núi biên cương
Thế kỷ bỗng rùng mình hóa đá
Khách thơ thẩn khói hương hoang dã
Bước phiêu bồng đeo nặng trời quê.
Khuya 2.XI.1999
ÐỀ THƠ TANG BỒNG TRÊN VÁCH ÐÁ
TẶNG BỒ TÙNG LINH TIÊN SINH
Mơ hồ có tiếng chim gì lạ
Rung rúc chuyền quanh gác sách xưa
Gió thoảng vấn vương tim bạch lạp
Mồ hôi âm khí mới bay qua
Nửa gót giày rơi ngoài cỏ sương
Hững hờ đọng lại giọt ma hương
Thương hồ dăm mái tóc phiêu lãng
Khanh khách qua đêm cười rượu tàn
Chợt cùng ngưng bặt (như sương phụ
Giữ tiết ba năm bên mộ chồng)
Mặc đoá hoa quỳnh vừa mới nở
Quạt mồ Trang Tư, gió mênh mông !
A ha, gió cũng thổi xuôi chiều
Mỹ nữ động lòng đàn quạnh hiu
Mấy bận qua sông, bay ráng đỏ
Nặng hồn Thiên Sứ đứng liêu xiêu.
Cứ triền miên chảy như dòng thác
Ta khẽ chuyền cành soi bóng chơi
Trái chín rụng đầy theo ngõ tới
Âm thầm như tiết thế gian rơi
Lang thang con sáo hót vu vơ
Xa lạ qua sông và bụi mờ
Sương khói vô thường men chí dị
Giang hồ cho lạc bóng trăng trơ.
Thương hồ dăm mái đầu phiêu bạt
Khanh khách qua đêm cười rượu tàn
Mấy ngọn đèn chao hồn quái đản
Ðầm đìa nghĩa khí trời phương đông
Loáng thoáng trầm hương cõi quá khứ
Cháy bùng tan nát mộng đầu hôm
Một con chim nhỏ tha tình sử
Rải xuống vườn xưa mấy giọt sương !
A ha, bụi nắng mờ nhân ảnh
Chút gió hoàng hôn cuốn lá vàng
(Lá rụng thăng trầm muôn hướng gió
Mà sao vàng úa gió hoàng hôn ?)
Bạc đầu đâu tiếc gánh phong trần
Bằng hữu lung linh rượu bạt ngàn
Trái đất âm thầm không điểm tựa
Thiên hà đành cháy rực sao băng
Thà rằng đội nón thật tang bồng
Ðể trả lời di chúc cổ nhân
Thấm thoát ngàn năm tình sử héo
Một con chim nhỏ hót bâng khuâng !
Tháng 8.1992
CHIÊM BAO NGỒI DẠO MA CẦM
VỚI TIÊN SINH VƯƠNG BỘT
Ngẩn ngơ đứng vớt ráng chiều rơi
Ồ, trong ánh sáng đầy âm sắc
Ðộng rền tia sét giật ngang mày
Ðiên đảo trường canh ma bằn bặt
Sắt cầm long lóc tiếng rồng ngâm
Ðàn lên dây khéo như người khóc
Trăm năm thân thế bóng dương tà
Ngàn năm lời hạc gởi trăng mọc.
Khác gì tầm tã mưa qua sông
Ly rượu ấm lòng chưa khách quái ?
Mịt mờ sương khói chẳng xuôi dòng
Ðò ngang im đậu buồn một mái !
Không gian quến đặc dề lục bình
Ta nở hồn mình trong tím ngắt
Sông dài. Sông
dài. Bóng lung linh.
Và tim hóa đá rít cơn bấc.
Le te lời dế hát say mèm
Ðêm ngất tận cùng quanh khói thuốc
Ðốt cạn chiêm bao tìm người quen
Nhung y trước gió run bần bật
Sá gì một tiếng côn trùng rơi
Thiên thu là mấy với cơn sốt
Nên hương xử nữ còn liêu trai
Ðầy đọa dị hình tim bạch lạp
Ðầy đọa dị hình tâm huyết không ?
Lá khô vừa rụng vừa run rẩy
Trái khô vừa rụng vừa xoay xoay
Cố nhân mà thấy buồn biết mấy.
Ta cũng là người, đời trên vai
Ðau đáu một hồn nhân thế mỏi
Ðau đáu một mùa hoàng cúc bay
Cho sơn thủy hực vàng tiếng nói
Vầng trăng trăm nẻo lạnh lùng theo
Chia hai song cửa đèn chong lối
Long lanh giếng ngọc một hạt bèo
(Một hạt vô tình con nước nổi)
Ðộc huyền ai oán chảy trên tay
Lữ khách tràn môi âm sắc cổ
Ðộng lòng trong bóng tối hôm nay
Hề, tiếng rồng ngâm bên rượu vỡ.
Ðoan ngọ, 1995
HỐT NHIÊN ÂM SẮC
Tặng phòng tranh của các họa sĩ TRƯƠNG THÌN
-THÂN TRỌNG MINH-TRẦN HOÀI.
Thấm thoát thiều quang lộn kiếp về
Hốt nhiên âm sắc lạc tư bề
Trong như tiếng hạc ngàn xưa ấy
Rơi rụng hoang thầm bên giấc mơ
Ngơ ngác làn sương bóng khói bay
Ðầm đìa thái cực trải trong mây
Nửa lưu luyến gió từ hoang thổ
Loáng thoáng trôi về lạnh hốc cây
Nửa như tiềm thức lạ vô cùng
Biến ảo muôn nghìn lửa thủy chung
Trái đất trầm ngâm mùi phún thạch
Ðổ tràn ngang chiếc áo đông phương
Ô hô xuyên suốt từ đêm dài
Sợi thủy tinh còn hương phấn bay
Thơm rức ban mai trăng lố nhố
Thì ra đạo cũng nghịch đùa dai
Thênh thang hồn trải thật mênh mông
Sóng nước vô tình hề có không ?
Mà dạt vàng trôi phiêu bạt cháy
Ðỏ bè thủy lục chuyến âm dương
Trâu thả ngược dòng biết đục trong
Lãn ông cười dại bức tranh ngông
Lục bình xuôi ngược chiều nam bộ
Dầu dãi một phương đủ lạnh lòng
Chơi vơi cánh én đảo sau hè
Hay gọi xuân phân còn rụt rè
Kẻ bước sang ngang gói mộng mị
Cho người năm trước bớt sơn khê.
Ðã trải lòng ra khắp thế gian
Ðàn kêu tích tịch đá nung vàng
Mắt xanh chọn bén trời hương lửa
Lồng lộng tinh anh của cố nhân
Trước sau nối được gót đền thiêng
Trinh nữ đăng hoa hương khói nghiêng
Cột đá ngày nào chim đứng hót
Bây giờ điêu khắc bóng thiên nhiên
Ẩn hiện trong màu đá lục huyền
Ðầm đầm huyết nhục của thiên niên
Chảy loang sinh khí ra hoa cỏ
Lồ lộ phong trần túi cảo thơm
Bạc đầu ly rượu chẳng mềm môi
Hào khí ngàn xưa bốc một giây
Trời đất ví đầy vơi cát bụi
Lòng không xao xuyến dạ không hay
Ðong đưa vách đá giấc mơ về
Ảo ảnh phù du lạnh não nề
Âm sắc hốt nhiên bay lộn kiếp
Thềm hoang rơi rụng tiếng từ qui.
03.11.1990
NGÀY VỀ BẢY NÚI, NGỒI TRÊN ÐỈNH BẠCH VÂN
UỐNG RƯỢU CÙNG BẰNG HỮU CHỢT HIỂU RẰNG
U tịch đá xanh, ngày trở lại
Triền cao thoai thoải nắng chơi vơi
Ráng bay một góc trời biên giới
Khách cũng bay về như lá rơi
Khói nhà ai chảy hiên hè sau
Góc nhỏ âm buồn tiếng võng ru
Ngơ ngác hàng tre mùi vọng cổ
Ðộc huyền đục ngọt gốc đêm sâu
Quanh quẩn đường dài, có dép cỏ
Mươi năm mài thủng gót phong trần
Về đây, gió ngựa đùa khinh bạc
Bạc áo trung niên, bạc tóc xanh
Ồ chút rượu đùa trái đất lăn
Thơ vừa rót xuống chén tri âm
Bỗng nhiên thấy rụng vài hơi thở
Ðủ cuốn vèo đi lá nguyệt rằm.
Cố xứ, mùa thu vàng ngẩn ngơ
Vàng ươm phố núi, hạt mưa khô
Thương hồ chết lặng trên sông Hậu
Gác mái, rồng bay, đá lạnh hờ
Thoảng nghe mấy khúc hát đồng dao
Ớn lạnh thiên nhiên gió đổi màu
Thổi áo phong sương lầm tóc bạc
Ðầm đìa khí hậu cháy đêm thâu
U tịch đá xanh, mờ thế trận
Bờ cao mây vén mộ âm âm
Lỡ vương vấn lá, hoa chèn núi
Bút chỉ người xưa ngủ ngửa nghiêng
Chớp mắt con kênh biên giới xa
Chảy quanh ngọn thốt nốt sau nhà
(Bỗng nhiên thơ ấu hồn năm tháng
Cây gáo vàng xưa mới trổ hoa)
Vàng thẳm con đường hoa cúc nở
Âm vang tu hú rụng hoàng hôn
Ráng chiều nhuộm đỏ trời biên thổ
Và nhuộm tang bồng khách viễn phương
Ðá rịn mồ hôi ngày trở về
Ðàn voi lầm lũi hồn sơn khê
Lung linh đáy suối phơi hình tượng
Gói bóng giang hồ, gói bản quê
Bên kia vách núi nhà san sát
Sơn lộ quanh co cát bụi bay
U tịch đá xanh, âm tiếng hót
Loài chim sơn dã nhảy đâu đây.
Ồ chút rượu đùa trái đất lăn
Rồng bay, sang sảng giọng nam non
Ngày đi núi chất lên vai rộng
Và nhốt trăng vào túi rỗng không
Thấm thoát mươi năm đầu bạc phếch
Nuôi thơ chưa lớn được giang hồ
Ngày về, bạn hữu ngồi phong ấn
Thẹn với cây đa gốc miếu xưa
U tịch đá xanh, ngày trở lại
Triền cao thoai thoải nắng chơi vơi
Ráng bay một góc trời biên giới
Khách cũng nặng lòng đếm lá rơi.
8.1998
CÙNG THIỀN SƯ ÐỒNG HÀNH VỀ QUÁN TRỌ
ÐỘNG LÒNG CẢM TÁC MỘT MÌNH
Thân tặng Thầy An Hải
Con chim xanh mửa máu trong chiều
Bên cành tường vi thánh thót
Cặm cụi đứng bên sườn thế kỷ
Ngậm ngùi đường cũ trăng rơi
Tay sắc không đánh vật với đời
Muôn nẻo vẫn phù bình sinh tử
Hoa nở rộ tràn lan núi cổ
Hiu hắt hồn ai như cố nhân
Mãn canh vạc lẻ chập chờn
Gọi thức cơn say quái dị
Cây thiên tuế xuất hoa đỏ ối
Khác thường, vì sắp cạn trăm năm
Bóng thiền sư trải kín thái dương
Phơi lộng lẫy màu cúc vàng hoang dã
Dạo nhẹ hẫng trên tinh hoa của đá
Ðá đã cô đặc càn khôn
Cuốn hút trong lỗ hở thiên nhiên
Chợt thấy mùi quỷ hương đằm thắm
Từ hàng triệu quang niên lạc lõng
Bay lạc xuống áo thư sinh
Gió vô thường thổi nhẹ thanh xuân
Ồ tóc bạc vỗ về người lữ thứ
Chợp mắt đứng bên bờ núi
Hay là đá đã hóa thân
Lộn về vô lượng kiếp nguyên sinh
Nhân tướng trải dài hồ điệp
Lóng lánh gương soi xuất tiết
Muôn hình vạn trạng nắng mưa bay
Ròng rả chim xanh hót lẻ loi
Cành trúc ngày xưa ẩn trong làn khói
Quá giang, khúc sông đã đổi
Mù sương phả mặt sông dài
Bàng hoàng như sóng vỗ chân mày
Trời tam giới rơi vào đáy mắt
Nín thở để nghe lời cỏ dạy
Tâm đầy bình bát ngọ về
Chất ngất trên vai thúng nắng rực vàng
Móng sắc rơi từ thuở nhỏ
Áo sa di mấy phen cổ độ
Che suốt hoàng hôn hương hỏa nhiêu khê
Ðộng lòng chợt nhớ bâng quơ
Gậy trúc mái tranh lãng đãng
Phù thế lòng vẫn buồn vô hạn
Ngẫm nghĩ mình như hạt sương mai
Về đây, núi vẫn đứng trong mơ
Ðá chất nặng chân người lữ khách
Ðãy dị thảo trên lưng tách bạch
Tiếng dế gáy rân suốt nẻo hồi hương
Về đây, áo bụi phết lưng
Dĩ vãng mộ phần đầu ngõ
Hoa dâm bụt hằng hà trí nhớ
Ðỏ bừng thiên địa ấu thơ
Nhắc lên tay từng phiến đá linh hồn
Ðá hát lạnh màu trời biên giới
Trong sắc đá có chút gì bối rối
Tiền nhân bùng bóng sát na
Chữ Nôm nghiêng trên mộ cổ, ha
Quá khứ chạy dài nét bút
Bỗng chợt thấy khói hương hoa tóc
Vàng son đậm nhạt sương pha
Con chim xanh mửa máu sau hè
Lăn lóc quả trứng vàng quá khứ
Cặm cụi đứng suốt sườn thế kỷ
Ngậm ngùi đường cũ trăng lên.
5.1998
HANUMAN RAMAYANA
Tinh khí Ðông phương hội tụ
Trứng đá tạo hình thần quỷ
Thiên địa mang mang
Gió động lung linh
Thảo hoa bạt ngàn quá khứ
Nắng quái công phu đỉnh núi
Lòng vàng quảy gánh tử sinh
Bốn biển ngập tràn gót ngọc
Heo hút khỉ ho vượn ré
Ðầu gậy hồng điểu vội về
Lững thững chòm mây thoắt hiện
Nhẹ nhàng như ánh trăng quê
Tiếng chày tháp khuya mờ tỏ
Chân đất đạp nhầu chánh ngọ
Mơ hồ đá rụng sơn khê
Ngàn dãy thiên hà chớp đỏ
Chớp xanh óc ách vô thường
Suối reo chim hót
Lửa bay sét giật
Nắng mưa thế kỷ dãi dầu
Phướn hồng thay ngọn đuốc
Cháy bập bùng vô tận ngàn sau
Lấp lánh kim cương ẩn hiện
Vỗ nát càn khôn
Lồng lộng sao trời
Vũ trụ chui vào túi rỗng
Ðập nhòe dù một hạt sương mai
Pháp thân rong ruổi giang hồ
Nặng mình vàng một khối
Khanh khách tượng thần cười vội
Miếu hoang sót tiếng rồng ngâm.
Núi rộng
Sông dài
Khuẩn ty gặm chân người ngọc
Thiên mã xuống khe xanh
Rầm rập nhói ran chân tóc
Góc nhỏ đèn nhà ai cháy sáng
Mỏ đền thiêng thống khổ tươm dầu.
2.1996
TRÊN NGÔI MỘ CỔ HOÀNG HÔN
ÐỀ THƠ TẶNG NGƯỜI XỬ NỮ
Vắt chùm ánh sáng lấy mùi hương
Rặn nát mù sa máu dặm trường
Tụ đỉnh giang hồ thương dép cỏ
Vô tình in đậm vết phong sương
Tóc mây búi ngược người thiên cổ
Giũ áo chưa bay hết bụi đường
Ðá chẳng nặng bằng hương xử nữ
Ngàn năm nhuộm kín buổi tà dương
Ô hay, hồn bỗng chùn như núi
Ðứng lặng câm hàn nhiệt khác thường
Tuyệt chiêu ngày tháng thử lòng chơi
Ta cũng lung linh chiếc kén người
Lỡ kéo lưới đời cho nhện bạc
Mài trăng soi kiếm dấu hài rơi
Hồn nhiên như thể hoa đồng nội
Theo gió, tinh anh thổi ngợp trời
Gạch rụng bao giờ mới gặp nhau
Lềnh bềnh địa chấn nát canh thâu
Trở trăn suốt kiếp tài hoa vặt
Ồ nét buồn đâu nhuộm bạc đầu
Tứ xứ thiên hà phơi đại mộng
Trường canh rơi rớt khúc giao cầu
Thì ra Trang Tử còn ngơ ngác
Hóa bướm cho đầy chuyện biển dâu
Ðâu nỡ sổ lồng con sáo nhỏ
Qua sông nặng chở khói lam chiều
Bước đi là cả trời vô định
Lèn dưới chân mây một bóng xiêu
Ngọn khói vô tình vương mái rạ
Bện lên tiềm thức mộng đìu hiu
Nhân thân rải rác quang niên trước
Chẳng gánh được đầy sông nước theo.
Ô hay, sao bỗng chùn như núi
Ngâm dưới thời gian óc đá mòn
Giũ áo phong trần hồn viễn xứ
Chập chùng dép cỏ ngập hoàng hôn
Thấy chưa, lãng tử vô tình lắm
Ném ấn công hầu theo gió sương
Ta cũng lui cui phơi đại mộng
Vắt ngang đạo hạnh lấy mùi hương
Rượu đầy rót xạ dăm ba giọt
Nhuộm thắm tà dương bóng dị thường
19.1.1996
THƠ GỞI NGƯỜI EM PHƯƠNG XA
HOÀI HƯƠNG LÂM TRỌNG BỆNH
Tặng nghĩa đệ Quan Bảo Huê và Ngụy Minh
Bẻ cong đêm Sài Gòn
Nhập nghiêng trời NewYork
Ðời thường đường chim bay
Hóa thân trong gang tấc
Hệt mầm cỏ Trang Chu
Mộng thực không ranh giới
Trái đất nửa vòng quay
Mỗi lòng người một lối
Gò định mệnh an bài
Tin không tùy lẽ sống
Thoắt đó đã bao năm
Tử sinh như huyễn mộng
Không gian như trò chơi
Trên bàn cờ thiên xứng
Bởi gió thổi trăm chiều
Thương đàn mây lững thững.
Có hồn chim ly hương
Mắt đọng đầy bão tố
Có hồn trăng quê hương
Soi lời hoa quạnh quẽ
Khói rơi trên nhà ai
Lềnh bềnh chiều cố xứ
Tuyết rơi trên nhà ai
Vắng hoe đời lữ thứ
Con ngựa nhỏ bay xa
Rơi hồn bên nội cỏ
Xao xác ráng hoàng hôn
Nghển đầu khiêng nỗi nhớ.
Bên nhạc Rap quay cuồng
Chất không đầy đêm vắng
Mượn rượu nhốt tâm hồn
Lao xao phong thổ đắng
Ðằng đẵng gót giang hồ
Ðỏ ngoại hình viễn xứ
Vàng úa áo thư sinh
Treo im lìm án cổ
Vò võ kiếp tài hoa
Bóng trăng cài ngược trán
Bụi phiêu bạt xóa nhòa
Dễ phai mòn năm tháng
Bên này, khóm tre xanh
Giọng ru xao xác nắng
Dõi mắt trời đại dương
Tóc mẹ già xõa trắng.
Ðời một kiểng hai quê
Bơ vơ hồn nguyên quán
Nửa khuya mộng vơi đầy
Tiếng gà rơi loáng thoáng
Khách trú giật mình chưa
Có chút gì ngơ ngác
Rưng rưng khí hậu về
Nửa địa cầu trôi dạt
Tiếng nhện vá chân mây
Lao xao trời NewYork
Mưa tháng bảy nhạt nhòe
Dội cường toan nhói buốt
Thôi, tu hú bên hè
Gọi hoài con nước lũ
Thì ngàn năm tha hương
Bụi nhà hề phi xứ.
7.1996
VI VU NGỰA TRỞ VỀ
Tặng Phạm Trích Tiên
Ðêm liềm trăng vót nhọn
Lỡ cứa hồn bâng khuâng
Giọt giọt máu cẩm thạch
Nhểu xanh từng âm thanh
Thánh thót tiếng tỳ bà
Hả hê khách tài hoa
Phút dừng chân lãng bạt
Nhìn mây trời bay qua
Trong lòng đầy cổ vật
Trách gì không phong trần
Mật thiên hà một bát
Uống cạn đường sao băng
Hóa thạch hạt sương mai
Lom khom nhặt tháng ngày
Chập chùng lá thiên cổ
Rớt đầy lên tương lai
Ngửa nghiêng tiếng trống vỗ
Lẩn khuất dưới thảo hoa
Gậy vàng chống mấy bước
Trứng vàng nở phương xa
Hình như áo phượng hoàng
Treo đầu ngọn cỏ xanh
Ðường chim bay mờ tỏ
Ấm tổ gió hoàng hôn
Khách giang hồ thánh đọa
Bước chân bụi phiêu bồng
Vi vu thương đời bạc
Cháy bập bùng lân tinh
Ôm bát mật rót tràn
Khất thực giùm nhân thân
Ngựa hồng như chớp liệng
Nhảy tâm thần qua sông
Lưu ly bung nở rộ
Xoay xoay đầy không gian
Mắt ngọc vừa hé mở
Nhật nguyệt chìm bên sông
Lững thững ngựa trở về
Ðòng đòng ngọn cỏ quê
Lòng bỗng nhiên xao xác
Ray rứt hồn sơn khê.
Bính Tý
THƠ ÐỀ TRÊN QUÁN VẮNG
TẶNG NGƯỜI TÌNH XƯA GIỜ LÀ KỸ NỮ
Lặng im quán vắng thưa lời
Chuyền tay khói thuốc mời người năm xưa
Ðầu xanh nhuốm bạc, ai ngờ
Màu thời gian chảy lặng lờ quanh ta
Nắng hun đồng cỏ màu da
Bạn là gió bụi, ta là sương bay
Một ly bạn lại chau mày
Hai ly ta đón ngàn mây phong trần
Trường đời ngựa chạy chồn chân
Ta như con trốt xoay vần quanh ta
Lần này gặp gỡ tình cờ
Như xe lăn bánh ngoài bờ tử sinh
Bạn ngồi câm lặng một mình
Bóng trăng nhan sắc lặn dần đâu đây.
Bốn phương gió lại nổi đầy
Kéo theo hạt bụi làm cay lòng người
Rượu nè, hãy nhắp cạn môi
Thuốc nè, hãy rít cạn mùi càn khôn
Hồn ta năm bảy lối mòn
Xót xa đâu giữ được hoàng hôn rơi !
Biết rằng biển cạn non bồi
Bức tranh sơn thủy ngậm ngùi trăm năm
Quán trưa nắng dạt người câm
Bạn quanh khói thuốc, ta cầm hơi men
Chuyền tay nhau chút tình thân
Người như viễn xứ, người gần quan sơn
Uống đi cho cạn phong trần
Hồn hoang mọc nhánh một lần có sao !
Trái tim ta chảy máu đào
Thì pha vào cốc rượu sâu tình người
Tiếng chim nào hót ngậm ngùi
Nghe không, thoang thoảng có lời thiên thu ?
Lạnh người quán vắng nắng thưa
Bạn, Ta, hóa đá cho vừa thời gian
Ðồng tay rượu rót đầy tràn
Bạn nhìn bọt nổi, ta lăn phím đời
Trưa nay ngồi giữa đất trời
Mặc cho gió bụi cuốn đời ta bay
Ly này, ly nữa.em hai.
Tràng giang thì cũng cuộc say nhân tình
Cạnh ta, tường mọc rêu xanh
Như hồn hoàng hạc bay quanh nắng vàng
Cũng xòe bộ cánh ngũ âm
Bạn không ngôn ngữ, ta không bạc lòng
Thì đây uống hết rượu nồng
Ðường đời ngựa chạy biết dừng bến ai
Thuốc nè, cứ rít tàn môi
Trăm năm khói quyện cạn mùi càn khôn.
Trưa 15.4.1993
BỖNG DƯNG GẶP LẠI BẠN XƯA
BÈN CÙNG UỐNG RƯỢU TRUYỀN ÂM
Mươi năm không gặp bạn
Ðời đổi thay đâu ngờ
Áo quàng, chân dính đất
Hồn lạnh, đầu bạc phơ
Thời gian như cánh nhạn :
Hư ảo (trò gió sương)
Ngũ thập tri thiên mệnh
Chẳng còn gì bâng khuâng
Ngày nào hoa nguyệt lộ
Tang bồng như chim xanh
Bây giờ hai thứ tóc
Nói năng như ngậm tăm
Thế kỷ đang cô đọng
Cứng đôi mày cố nhân
Hay là trong cách cảm
Nói, cũng bằng như không
Nâng ly đi bằng hữu
Mươi năm là ngọc châu
Cắm quanh rào dĩ vãng
Một chút gì, chiêm bao..
Bạn nén dài tiếng thở
Ngó bạt ngàn phương trời
Con chim hoang đang liệng
Như suốt đời, vậy thôi.
Bao năm quên gặp gỡ
Trăm điều như mọi điều
Cất lời không nói được
Hồn ai ngồi quạnh hiu
Bạn, Ta - con sóc nhỏ
Nhảy loanh quanh trưa hè
Ðọt trâm bầu trước ngõ
Mà lạnh lùng sơn khê
Rượu lạt lẳng lặng rót
Ly cạn lẳng lặng đầy
Mươi năm mà đầu bạc
Lẳng lặng, chừa một ai !
Mỗi người một kỷ niệm
(Của gia bảo riêng nhau)
Ta nỡ nào đếm xỉa
Vó câu vụt qua mau
Chuyện đời vẫn là vậy
Khoảnh khắc còn nhau đây
Ngày mai ai biết được
Chuyện nào của đám mây.
Ừ thôi, người bạn nhỏ
Bây giờ mình đã già
Sống trăm nền triết học
Như trò đùa hôm qua
Gặp nhau đâu cần nói
Ngôn ngữ lạnh chân trời
Ó vàng và thỏ bạc
Chạm nhau trên đầu môi
Nếu bạn không rót nữa
Rượu cũng là cố nhân
Thì thôi, đầy ly cạn
Rượu sẽ hóa tâm hồn
Mai nầy ta lại gặp
Dù cũng lại mươi năm
Ngậm tăm hai thứ tóc
Tang bồng như chim xanh.
Tân niên 1996
GIỮA TRƯA QUÁN VẮNG
NGỒI ÐỐI ẨM VỚI LÃO PHU LẠ MẶT
Phố trưa nắng hiu hắt
Quán nhỏ người không đông
Nhắm nháp từng giọt đắng
Và nhìn cảnh lạ quen
Trên chiếc bàn còi cọc
Dăm ly rượu ân tình
Lão già ôm tóc bạc
Mời bạn cạn thời gian
Ta như người lạ xứ
Dẫm bước lên đời mình
Bằng nỗi niềm thu hẹp
Trong cốc nhỏ nhục vinh
Ðong đầy xin mời bạn
Tràn ngập tình vong niên
Dù chưa lần gặp gỡ
Ta buồn, lão lặng thinh
Trầm ngâm ngồi đối ẩm
Nắng ngơ ngác bay qua
Ta quay cuồng trước gió
Kể chuyện tình phôi pha
Dằn lòng xuống ly rượu
Ta nghe mắt long lanh
Cuối chân mày có bụi
Vừa bám vừa đóng đinh
Bởi con dơi phản trắc
Chỉ bay vòng quanh đêm
Ban ngày ta và lão
Làm được gì để quên ?
Ta như cá mắc cạn
Trên thớt đời tanh tao
Làm người sao quá khó
Bôi mặt gà, đá nhau !
Niềm tin ta đánh rớt
Trên khoảng đường đi qua
Tên đường không muốn nhớ
Bận trí người và thơ
Muốn vậy không được vậy
Nỗi buồn vẫn ghim sâu
Thì rượu này vẫn uống
Mặc mây trời bay mau
Nãy giờ im như gỗ
Lão ngồi cạn từng ly
Hết nhìn ra thiên hạ
Lại nhìn, ta trong mê
Lão rót giọt cuối cùng
Nâng ngang mày cùng uống
Chẳng đoái hoài nỗi buồn
Ta mang ngày mỗi nặng
Khi đứng dậy chia tay
Lão cười rung tóc trắng
Tay chỉ lên ngàn mây
Cả một đời lững thững
Thất thểu lão qua truông
Ta nhìn theo khuất bóng
Ánh dương tà lồng lộng
Chứng hết mà không hay.
18.5.1993
TA NHƯ VÌ TINH TÚ,
TRỜI ÐÀY CHO TAN THÂY.
Cứ kéo dài đêm đợi
Cho rớt cánh giang hồ
Ðèn nhà ai cháy sáng
Soi được lòng hư vô ?
Thời gian như ánh chớp
Nhá hoài trong sắt son
Tuổi già nua rụng đỏ
Giữa sân đời héo hon
Ta như vì tinh tú
Bay vơ vẩn vô hồn
Không chạy theo quỹ đạo
Trời cài trong phong sương
Mẹ già còn sống nán
Xé bọc điều cho con
Muôn năm không dám thở
Sợ động lòng lớn khôn
Sống sừng sững như núi
Dựa cuộc đời hoang sơ
Ðầu chất đầy sỏi đá
Giữa trăm chiều nắng mưa
Sao ta như quả trứng
Nhỏ nhoi đến không ngờ
Cứ soi hoài nhan sắc
Dưới đáy vực trơ vơ
Lòng người muôn cánh én
Lượn lờ trong mây xanh
Ta như loài hoa cỏ
Ngước mặt nhìn không gian
Nắng mưa không biết trước
Tâm địa thì khó lường
Mà ta như nai nhỏ
Nhảy hoài trong sơn lâm
Mới bày trò sân khấu
Hát chưa trọn vai tuồng
Xiêm y lại đổi mới
Tội màn nhung vừa buông
Hay, sống đa nhân cách
Nên ta chẳng hiểu ta ?
Biết rồi như con ốc
Ðành mượn hồn hư vô
Thì ra, áo giả tướng
Khoác lên mình khỏa thân
Tưởng tượng là nhung giáp
Khách múa hoài cơn điên
Mẹ già đâu biết được
Bọc điều như trân châu
Con xé ra từng mảnh
Ðốt soi hồn thiên thu
Ðộng lòng ta muốn khóc
Giữa hoàng hôn mưa bay
Ta như vì tinh tú
Trời đày cho tan thây.
Khuya 22.6.1993
CÁT BỤI THƯƠNG CA
Như người hành tinh lạ
Lặng lẽ rời con tàu
E dè từng bước nhỏ
Tôi làm cuộc phiêu du
Giữa cây cỏ vô tình
Ðằng đằng giăng bẫy rập
Trên trời, dưới là đất
Mình mình đứng bơ vơ
Tôi gắng sức thu hình
Phát âm lời hoa mỹ
Chắt lọc từ con tim
Tặng đời dòng máu quý
Chờ hoàng yến bay ngang
Tôi chia chùm tia sáng
Từ ngàn vạn quang niên
Bay về như chiếc ráng
Bỗng từ kẻ vô sinh
Tôi động lòng nhân thế
Biết thương xót mùi hương
Biết khổ đời sắt đá
Riết rồi, như cơn mê
Bước đi không định hướng
Bóng trăng vắt ngang đầu
Tôi như sương phất phưởng
Sá gì chút cân não
Ðể đổi đá hóa vàng
Cứ moi dần trí óc
Tặng người, quên bản thân
Nhưng chim xanh cứ hót
Trước trăm loài hoa tươi
Tôi nằm yên dưới gió
Treo hồn mình ngược xuôi
Con chim xanh đã bay
Ngang cành tre năm tháng
Tôi cứ đợi cứ chờ
Mà lòng buồn vô hạn
Bởi từ hành tinh lạ
Mải mê đời phiêu du
Ðứng chờ trong cát bụi
Ðá hóa hồn thiên thu.
4.6.1993
CHIỀU TRÊN LẦU HƯNG PHÚ
CHỢT NHỚ ÐẰNG VƯƠNG CÁC
(Hình như trong góc nhỏ địa cầu
Máu ai vừa chảy thật thâm sâu)
Nên trăm năm trước đêm vừa lạnh
Vừa kéo hồn bay bỡ ngỡ nhau.
Ðường về tây trúc sương giăng sớm
Ngắt lấy thời gian, gió bạc màu
Một chút hương trời rụng lãng đãng
Cầm lòng giọt giọt cánh phù du
Bên sông đò đợi cành dương liễu
Chở giấc oan khiên trôi biệt mù
Lá lỡ rơi vèo vàng trước ngõ
Ðộng tình son sắt với thiên thu
Trong tim còn mảnh gương bàn cổ
Lớp lớp rêu phong, ngày tháng hờ.
Ðâu dám dang tay đập cổ kính
Mà mong sót lại bóng hình xưa !
Thương tiếng dương cầm xoay trở mãi
Người nghe còn ngủ giấc bơ thờ ?
Cầm lòng giọt giọt âm thanh rớt
(Cho trọn đời con sáo vu vơ.)
Chỉ tiếc trăng vàng không hoa nở
Ðường trường ai thấy hạc vàng qua ?
Thì thôi một nửa mây phiêu bạt
Gởi lại lầu không lớp bụi mờ
11.09.1992
KHÚC HÁT PHƯỢNG HOÀNG
Mấy khi gió thổi lọt lòng lữ khách
Rơi chút mây và chao nhẹ chút mùi hương
Ta đứng dưới đền thiêng đầy hoa thắm
Ôm bát vàng hứng lại giọt tinh sương
Ồ, khóe mắt bay về như cánh lá
Khiến vườn xưa bóng sắc cháy âm thầm
Trong dĩ vãng có chút gì ngọ nguậy
Một chút gì cuồng dã choáng hơi men
Thật ra, sống là để biết tâm hồn
Hóa vách đá bên bờ rào dĩ vãng
Thương con đóm đậu lập lòe câm lặng
Ôm lân tinh ngơ ngác ngỡ hồ cầm
Khúc tình ca thiên cổ hiện hình
Trăm cửa sổ lọt trăm âm sắc lạ
Mà ta chỉ là khách lữ hành thôn dã
Triệu năm nào biết lưu thủy hành vân.
Chào hồ ly ủy mị giỡn trăng
Gió tuế nguyệt trầm hương bay lãng đãng
Trên đỉnh núi khảy đàn cười lẳng lặng
Mơ hồ nghe đá chất kín thời gian
Trái thiên thu vừa mới nở muộn màng
Nhoang nhoáng rụng xuống hồn không lã chã
Ðội tình sử như đội cành nguyệt quế
Nên cố nhân treo kiếm gởi cành khô.
Gạch điêu tàn hề trát kín cơn mơ
Ngăn thế sự lạnh lùng hai mặt
Áo Từ Thức kim sa chất ngất
Cát vàng ! Cát vàng ! Hề, cát vàng phai.
Ðường trần có con chim nhỏ vừa bay
Rơi móng sắc trên cành cây cổ thụ
Rơi tiếng hót xuống vùng trú ngụ
Của loài hoa sương cỏ chau mày
Ta đốt tàn trăm điếu thuốc đêm nay
Mắt bỗng nhuốm một nét buồn đế thích
Thì ra núi cũng chưa làm tĩnh mịch
Ðược lòng người dao động khúc tài hoa !
Âm thanh phương đông ray rứt kẻ xa nhà
Trong góc nhỏ hồn đang hóa bướm
Bướm hóa hồn tang bồng đảo liệng
Lạ lùng thay sân khấu cũng mơ hồ !
Bâng khuâng con sáo hót vu vơ
Cám cảnh đò ngang không đợi khách
Hoa tóc tiên nở hờ trên mái tóc
Người tóc tiên trôi nổi trăm năm
Ðêm truyền kỳ chiêu đãi một vầng trăng
Hề, bí sử đọng thêm dòng nước mắt
Son phấn giũ bên đời phiêu bạt
Còn hạt bụi nào nở nụ thần linh ?
Hình như gà xao xác gáy trọn canh
Hương xử nữ đọng đầy trong đêm vắng
Quả đỏ răng thơm vừa chớm cắn
Trời lưu ly ôm nát giọt lưu ly
Khúc tình ca thiên cổ hiện về
Không gian bỗng đầm đìa sắc lạ
Ta lại là khách lữ hành thôn dã
Khảy phượng cầu hoàng trên đỉnh núi cheo leo.
12.01.1993
BÀI TÌNH CA HOÀNG HẠC
Thất thường như cánh chim bay lạc
Bóng núi vời xa hạt bụi ngàn
Nửa gót giang hồ đầy cỏ dại
Ðường trường chưa giấu được yên cương
Tri kỷ ngàn xưa ngóng đợi không
Mà lòng hoàng hạc chảy theo trăng
Ừ đây, rượu chảy theo sương gió
Hay máu vô thường đang giá băng
Loáng thoáng nghe lời ốc nhập hồn
Mênh mang xương tủy động vô cùng
Lỡ chao dao gọi hoa tiềm thức
Cũng nở cho đời chút lửa hương
Nở chút lòng phơi trắng bãi sông
Ðầy vơi thế sự nước xuôi dòng
Khói sương mờ mịt trên sơn thủy
Chắc vấn vương chờ khách cổ phong
Trơ vơ con sáo gọi hơi thu
Lá chuyển trời xuyên gió lạnh vù
Lổ đổ vàng rơi qua cửa sổ
Ngỡ ngàng giọng hót cháy phù du
Thực hư người ngựa khéo phiêu bồng
Áo rách che lòng xuyên suốt không ?
Khanh tướng có thừa đôi dép cỏ
Thì cho giấc mộng vượt thời gian
Ừ cho giấc mộng đắm giang hồ
Chất ngất thiều quang gọi mấy bờ
Vách đá trăm năm sừng sững đứng
Mơ hồ tiếng vọng lạnh bơ vơ
Loáng thoáng ngoài hiên vạt áo bay
Chiều thu ngọn gió thốc trong mây
Chở theo thế sự bao hình bóng
Khí huyết ngàn xưa nhỏ xuống vai
Bỗng dưng như thể địa cầu hoang
Thời tiết mòn xoi máu đá vàng
Lửa chảy lung linh trời thạch nhũ
Tẩm nền điêu khắc cháy không tan
Trơ vơ thềm đá gọi phong sương
Nóc cũ rêu xưa còn vấn vương
Lẩn khuất hoàng hôn hồn cỏ dại
(Trùng trùng cây cỏ buổi tang thương !)
Lòng như ô thước nối ngân hà
Ðá nổi cầu bay tình sử ma
Rượu rót mà nghe trời khóc ngất
Ðầm đìa thiên địa thói trăng hoa
Ừ thôi rượu rót như mây gió
Hoàng hạc bay quanh bát lửa đầy
Ngậm giấc vô thường gieo đáy cốc
Trường ca kinh sử rụng đâu đây.
21.08.1990
TỊCH MỊCH TÀ DƯƠNG
Liêu xiêu nghiêng nửa mảnh trăng thề
Soi bóng nguyệt cầu chưa rõ mặt
Máu chảy lên bầu trời sáng rực
Thiên nhiên nào ấm được hồn xanh
Bỗng ai vừa nhểu giọt cường toan
Bùng cháy khoảng trời đầy giáo mác
Lòng gậm nhấm mưa chiều lác đác
Sâu âm thanh ngọ nguậy bên hồn
Lang thang tên lãng tử phiêu bồng
Chưa gánh nổi trên vai số kiếp
Cây thập ác thường đau khủng khiếp
Suốt đời nhung nhúc ngọn đinh châm
Lầu phượng ai ngoe nguẩy nguyệt cầm
Tay khe khẽ vén rèm hương
lửa
Phất phơ đọng bóng mây ngoài cửa
Lắng chập chờn trời đêm thất tinh
Ngẩn ngơ nhặt lấy nụ xuân tình
Ðánh bẩy suốt đời hồn dã thú
Leo lách rừng thiêng cây cỏ ngủ
Thương lòng như một mảnh trăng non !
Thương lòng, như thương mảnh trăng non
Treo xuôi ngược không còn bến bãi
Thời tiết đầm đìa sương nắng cháy
Ðong đưa tổ rạ lạnh trăm bề
Trong tim vòi vọi bóng sơn khê
Thanh khiết sầu như lan ẩn khuất
Hốc núi đọng từng lời nhật nguyệt
Thăng trầm nghe bí ẩn kỳ quan
Lung linh bông sứ rụng bên thềm
Hương lãng đãng vùng trời tịch mịch
Khiến gạch cổ rơi từ đỉnh tháp
(Thiên thu trầm lặng đến bao giờ ?)
Bâng khuâng trên mọi nẻo đi về
Tu hú dặm đường kêu nước lớn
Cố xứ lặng lờ quanh giấc mộng
Tàn cây thốt nốt rụng âm thầm
Khiến hồn như đá dựng ngàn năm
Sơn thủy lạnh lùng trôi tản mác
Loáng thoáng phương nào mưa lác đác
Phương nào mây cháy gót giang hồ ?
Ngả nghiêng lòng dậy sóng lô xô
Nối lóp nhóp từng cơn biển động
Ngày tháng bập bùng theo tiếng trống
Từ phương bộ lạc dã man về
Bơ vơ cổ họa khắc bên hè
Chỉ sót lại vài tia nắng quái
Thế sự hiếm hoi hương trọng đại
Ấm lòng tri kỷ khúc tang thương.
Ngơ ngác chạy quanh cuộc hí trường
Bi hài kịch đổi hoài sân khấu
Moi hồn tìm bến con thuyền đậu
Tịch mịch tà dương khéo lạnh lùng !
6.05.1991
U TRẦM NHƯ ÐẠI THÁNH
THÔI TA ÐỪNG BÂNG KHUÂNG.
Ðứng trước ngã tư đường
Núi chất đầy trên lưng
Gió bạc tình cũng nặng
Còn gì mà bâng khuâng ?
Hướng mắt về phương đông
Nắng trưa bay gay gắt
Chóa lòa người muôn mặt
Ta, hề như chim xanh
Vẽ hồn mình, không đành
Vẽ lòng người, chẳng thấu
Hót, đất trời mửa máu
Hót, lăn lóc tiền thân
Gió bụi phải phong trần
Gai mọc đầy nhan sắc.
Tay chỉ về phương bắc
Hành vân mang mang bay
Hình như, không tháng ngày
Làm sao chứa áo rách
Gỗ trong đời mục nát
Cây trong đời lại nghiêng
Răng cắn trái tiền khiên
Bầm dập giọt máu đỏ
Ứa đầy hồn hoa nhỏ
Ân tình như cánh mây.
Hề, chênh chếch phương tây
Buồn nhà ai đọng khói
Buồn chim trời vô lối
Thênh thang như đời ta
Xa, mờ bóng mẹ già
Âm thầm trong phố núi
Mây ngàn ơi trôi nổi
Cuốn đi nỗi tang thương.
Ta trôi về nam phương
Ngỡ ngàng ôm mái tóc
Ðiểm sương, trời cũng khóc
Ta là người, hơn ai ?
Ta là người, hoang thai
Giữa trăm bề thế sự
Giữa nhân tình quá dở
Ðâm chéo xuống đời nhau
Ðâm chéo suốt thiên thu.
U trầm như đại thánh
Ðeo nỗi lòng mọc nhánh
Ta cõng núi lên rừng
Ðá chất đầy trên lưng
Gió bạc tình cũng nặng
Thổi đời người bạc trắng
Ta còn gì bâng khuâng
Thôi, còn gì bâng khuâng.
1.06.1993
ÐÊM NGỦ TRÊN ÐỒI BẠCH VÂN
Mơ hồ như đốm lửa
Vơ vẩn trôi âm thầm
Rừng già không tiếng thở
Từng chiếc lá rơi nhanh
Từng cánh.rơi mong manh.
Xoay xoay trong khí ẩm
Xoay xoay quanh nỗi đau
Ngàn đời chưa dứt hạt
Và rừng như tâm hồn
Chưa hề được soi sáng
Giò phong lan ta đâu
Nỡ nào ẩn biền biệt !
Dừng chân cất tiếng hát
Bi thiết đi chân mây
Óng ánh đi tháng ngày
Nước mắt ừ hóa ngọc
Ừ lưu ly cũng khóc
Nhạt nhòe trời phương nào
Mưa hay lòng chiêm bao
Ðập hoài chưa vỡ hạt.
Tiếng chim kêu oang oác
Ðau thương từ ngàn xưa
Ðau thương như bây giờ
Chẳng một lần bày tỏ
Trời chung quanh hóa đá
Hay đá hóa hồn người
Vô tâm như tiếng thở
Xé toạc đời không hay.
12.04.1993
NGÀY VỀ XÓM TRÚC BÊN CỐ NHÂN
BẠC ÐẦU NHỚ CHIM XANH
Bên đường, bụi đỏ nở
Trong hồn, chim xanh đâu ?
Ðể cành tre năm cũ
Thổi gió đời lao xao
Như người ngoài vũ trụ
Ðáp xuống sân địa cầu
Chợ chiều phi vó ngựa
Tứ phía đầy bóng câu
Ném bút vào thiên cổ
Kinh điển cháy lập lờ
Vầng trăng màu nguyệt bạch
Bạc đầy tóc trắng chưa ?
Ừ hữ, bước qua truông
Khí núi ngun ngút ráng
Lòng nặng, chim sao bay
Giữa hồng trần lãng đãng
Trứng hài nhi tiền kiếp
Cấy góc rừng hoang sơ
Hồn nhiên đời nguyên thủy
Nằm nép dài trong mơ
Loáng thoáng cánh chim xanh
Bay quanh hòn bụi đỏ
Cũng cành tre thiên thu
Kẽo kẹt buồn muôn thuở.
Như người không gian lạ
Xoay xoay quanh địa cầu
Lạ một điều, thiên thể
Cháy buốt, hồn ta đau
Bâng khuâng, từ ngàn xưa
Xóm trúc nằm không nói
Bên cố nhân bạc đầu
Có mây ngàn lủi thủi
Có bụi hồng phố núi
Mà hồn chim xanh đâu ?
Tú hụ, âm vách đá
Dội suốt đời, chiêm bao
13.10.1995
QUA SÔNG GẶP CỐ NHÂN
LẶNG LẼ ÐỐI DIỆN
Trên đường về quê cũ
Bỗng gặp người xa xôi
Chiếc phà như quá nhỏ
Không chứa hết chuyện đời
Dòng sông lững lờ chảy
Kẻ nhìn, người lặng im
Hồn ngập tràn kỷ niệm
Của một thời hoa niên
Bây giờ hai thứ tóc
Tình cờ như mây trôi
Hợp tan không biết trước
Khiến lòng còn chơi vơi
Lục bình trôi man mác
Hay chim trời bâng khuâng
Nghe điều gì ray rứt
Chạy loanh quanh con tim
Hình như có tiếng thở
Cuốn theo gió ngàn bay
Người cúi đầu chờ đợi
Kẻ thốt chưa ra lời
Vẫn trầm ngâm cõng nắng
Chảy bừa trên tóc tai
Như hai nhà hiền triết
Ngậm ngùi giữa trần ai
Ngước mặt nhìn mây nổi
Sóng trong lòng lại đầy
Nhẹ nhàng nuôi tiếng thở
Giữa xô bồ ngược xuôi
Tiếng đàn bầu, cập bến
Phà đưa người qua sông
Thôi, những gì dĩ vãng
Cứ trả về, như không.
19.05.1993
NỬA ÐÊM NGẮM TRANH TỐ NỮ
BỖNG NHỚ NGƯỜI XƯA
Trên con đường bụi vừa trải lối đi
Ta ngơ ngác như lòng con sóc nhỏ
Xé từng miếng buồn vui soi ngọn lửa
Bỗng hiểu rằng cây oan trái trổ hoa
Trăm năm, thung lũng vẫn sương mờ
Mưa ảo giác vẫn phủ đầy trí nhớ
Chiêm bao vẫn ngắm tranh tố nữ
Treo âm thầm trong góc nhỏ thiên thư
Xe lăn bánh, đường xa thấy mịt mù
Khách ở lại nỗi sầu chất núi
Chim sơn ca nào hót quanh hạt bụi
Mửa máu giang hồ, đời có hay ?
Hỏi gió đi, mấy nẻo sương bay ?
Người cố xứ có lạnh lùng đêm vắng
Ôm bình bát từ thiên thu thầm lặng
Cố bay về cho cháy một màu trăng
Hỏi chúa đi, trên thập giá nghìn năm
Ðinh có long lời nguyền sáng rực
Lòng có chảy băng sơn bắc cực
Có trôi về nẻo cũ lục bình xưa
Có trôi về con bến nắng mưa
Cây đa cũ có chút buồn hang động
Hỏi thời gian, đọng trên thân phận
Trả nếp hằn lên mái tóc chim xanh
Canh gà vừa xao xác tan canh
Hương cố lý đã trở thành giác mộng
Bay lãng đãng tơ trời óng ánh
Rối lòng người hay rối cả không gian ?
Hỏi người đi, thánh địa mọc đền thiêng
Ta lầm lũi tên tín đồ cuồng đạo
Trái đỏ răng thơm cắn vừa rướm máu
Thấy hồn mình đau nhói giữa tiền thân
Trên con đường bụi cũng sáng long lanh
Chắc không khác tâm tình dâng hiến
Khắc mộc bản từng nét dao đau điếng
Từng nét son rươm rướm hiện linh hồn
Từng nhớ nhung ẩn ẩn giữa đêm tàn.
Nửa đêm 13.05.1993
KINH HÀNH
Móng bạc vắt ngang đầu
Ai gánh càn khôn tới ?
Ðục đẽo bóng tinh cầu.
Mờ nhạt nét phù điêu
Chảy đầm đìa huyễn khí
Kìa, khổng tước gọi chiều
Vang rền trong mộng mị
Sống như ngọn hải đăng
Cháy đỏ hồn thiên cổ
Hiển hoa thế giới nào
Sắc giới đèo tay vỗ
Quang quẻ đụng u minh
Lập lòe gương cát bụi
Gánh đại trời tử sinh
Ðổ cho đầy miệng túi
Thần khí vắt quẻ khôn
Tam hào liền một mối
Hối chuyển đất hòa trời
Càn khôn không ranh giới
Ngỗ nghịch sắc vàng bay.
Ẩn hiện vũ trụ xa
Biến thiên vô lượng kiếp
Búi tóc xuống thiên hà
Rải hoài bao hài cốt
Ta sống chết trong ta
Giữa phạm thiên phiêu hốt
Hình như tiếng tì bà
Chảy theo hạt huyết đỏ
Vừa đọng dưới chân mi
Thoáng, rụng vèo dưới cỏ
Lăn lóc giữa phong trần
Hột sát na nghiệp lực
Lỡ cắn đầy răng thơm
Ngoại thiên như chớp liệng
Trên bàn thờ hạo nhiên
Ðịa cầu không chỗ dựa
Hoác ngộ cười hoa sen
Chuyển mình đau dạ đẻ
Ðỏ ngôi nhà hài nhi
Chuyển mình búp mới hé
Rộn ràng âm họa mi
Ai gánh càn khôn tới ?
Lấp tam hào vô vi.
Nửa đêm 22.09.2003
THU KHÔNG CA
Tặng bằng hữu Châu Ðốc
và Thầy Thiện Chí
Ðá dựng hồn xanh mây chớm chở
Hoàng hôn lồng lộng phố mù mưa
Rượu dăm ba hớp đời ngây dại
Rót xuống linh hoa, rót xuống mãi
Ðậm đà từng giọt thạch anh xưa
Ô hay, hồn của muôn năm trước
Hốt nhiên chuyển hóa thân hoàng cúc
Góc phố hực vàng hạt quang niên
Hàng triệu năm soi quanh trái đất
Một giây khằn cứng góc quê nhà
Lung linh bóng rượu có hình ai
Núi cũng bơ vơ, núi thở dài
Ôm gió bay về sương chợt động
Lạnh buốt tim hồng lạnh hai tay
Ẩn hiện con kênh đầy phố thị
Mươi năm chớp nhoáng áo tang điền
Tiếng đò ai gọi đêm khuya vắng
Ðá dựng phương trời sao trĩu nặng
Giang hồ vứt áo cười oan khiên
Dẫu biết thời gian như cánh nhạn
Hót quanh đáy suối chiều hoang vu
Lạ lùng âm sắc không như có
Thì thôi, một giọt xuống vô hư
Thì thôi, một giọt đi bằng hữu
Chiều đã vàng bên dãy Thất Sơn
Lẽ nào rượu rót chưa vàng áo
Mà đã vàng môi bạn cố hương
Mươi năm rồi lại mươi năm nữa
Núi cũng là hơi ấm khói hồng
Gốc rạ mái tranh đầy ký ức
Hồn chim viễn xứ vẫn thu không
Hồn chim gói kín lời thư tịch
Gởi lại tàn cây cổ cuối làng
Áo vải chân trần chầm chậm bước
Sợ làm đá núi giật mình chăng ?
Ðá dựng hồn xanh chiều biên giới
Cuồn cuộn khí thiêng ráng chiều bay.
13.12.2002
MẬT TỤNG
Một chiều, ráng đùn như sấm sét
Khách kề vai quang gánh hết cô liêu
Khách liền vai đỡ hoàng hôn rụng xuống
Cả ba nghìn thế giới khói quạnh hiu
Thõng tay bước lang thang kẻ chợ
Hồn bỗng dưng đầy ấp sương chiều
Tiếng vi tế động thầm bụi cỏ
Khơi lời hoan hỉ một hạt bèo
Chân cầu nở bừng giây mật tụng
Lành thay, thiên sứ cũng bay theo
Có lúc, tế bào khai rỗng hoác
Xuyên thân, ánh sáng chảy muôn màu
Từ vô ngã trở về nguyên quán
Uống chưa đầy lưng bát gió mây
Lúc nhúc dưới gót chân cũ kỹ
Hạt nẩy mầm thảo quả lâm ly
Lành thay, đỉnh núi mọc hoa vàng
Sinh khí lùa chơi theo bóng trăng
Mỉm cười ai hỏi cho đầu bạc
Giấu đi y bát chỉ truyền tâm
Một chiều, ráng đùn như sấm sét
Ngửa nghiêng trời đất góc biên cương
Gõ đá lấy ra vô lượng kiếp
Chất chồng báo nghiệp xuống tiền thân
Hiện thân như bóng loài chim biển
Soi hoài chưa kín hết đại dương
Di động mãi cung trời sinh diệt
Là uyên nguyên hay gái liêu trai
Ấn sắc tứ đóng lên thần thức
Là niêm hoa cười buổi thiên khai
Chớp mắt, uống chưa đầy biển xanh
Quay đầu gặp bờ rộng thênh thang
Khi rỗng tuếch, khi nặng nề như núi
Ngập tràn thân tia sáng hỏa đăng
Khi giác ngộ, khi vô cùng không rõ
Ai là người vừa uống cạn vầng trăng.
05.10.2003