BỢM NHẬU BÌNH DÂN
NGUYỄN KIM
Nhậu luôn là đề tài hiện hữu muôn thuở của đa số
cánh đàn ông. Tết nhất, tiệc tùng, lễ lộc, giỗ chạp, cưới hỏi, tang ma, đầy
tháng, thôi nôi… mừng vui tá lả, rầu buồn rơi lệ hoặc chẳng có lý do gì cũng
thoải mái bày cuộc nhậu. Hậu quả để lại tốt có, xấu có, nhưng thường thì lành
ít dữ nhiều. Theo thống kê, hàng năm có tới hơn 70% số vụ tai nạn giao thông là
do người điều khiển phương tiện có uống bia rượu. Nhưng các bợm nhậu hay có
kiểu tự trấn an, vờ lạc quan khi thông tin cho nhau về các “chiến hữu” không
gặp may:
- Thằng Ba Ngù đi đám giỗ về tối, đang phom phom xe
trên đường theo quán tính… chữ chi, bất ngờ lạc tay lái cúp trái bị xe tải “bụp
thẳng cẳng”. Tao đã nói rồi, tay lái của nó yếu hơn tụi mình nhiều. Thà đi bộ,
vừa an toàn vừa tập… dưỡng sinh luôn!
- Báo cáo quí huynh! Thằng Tư Xị xơ gan cổ trướng
bác sĩ chê mới chuyển về nhà chờ làm lính Diêm vương. Tụi mình sắp được gầy độ
cháo khuya rồi. Nó dở, nhậu không ăn mồi thì chết chắc. Đồng ý rượu được chưng
cất từ gạo nếp, xét về mặt bổ dưỡng thì uống vô cũng như… ăn cơm bốc hơi vậy
thôi. Nhưng theo ngu ý của đệ, nhậu cứ nhậu nhưng đôi ngày phải dằn bao tử một
hai chén cháo mới… thọ!
Chỉ cần để ý một chút quanh khu vực mình ở sẽ thấy ngay
tình trạng nhậu nhẹt phát triển, lây lan rất hệ thống, tốc độ. Năm Ký, bạn hàng
xóm của tôi sau khoảng 10 năm khổ luyện, phấn đấu trong làng ve chai, nay đã
được tôn lên hàng trưởng lão. Mặt trời chưa lên, chí cốt đã tới đối ẩm với chút
mồi nhắm gọi là tượng trưng: hai trái cóc xanh, con khô cá hố hay một khoanh đu
đủ cắt nửa vầng trăng, dư sức túy lúy qua cầu… khỉ. Vừa tạm biệt bạn hiền, còn
đang ngồi gù gật lại có khách vãng lai, không thèm chạy độ mà tiếp tục nâng ly
cho đời ngây ngất. Tiền rượu là ưu tiên số một, đắng miệng thì hớp ngụm trà đá
mới thật xứng đệ tử ruột Lưu Linh. Vợ con ban đầu còn khuyên răn, cằn nhằn riết
hao hơi mỏi miệng, đành bưng tai bịt mắt ngó lơ cho yên nhà cửa. Bạn nhậu anh
ta có đến hàng tá, đến hẹn lại lên, lịch ngày kín chỗ, sớm tối lè nhè đôi ba
tập. Chuyện gia đình làm ăn, bổn phận làm chồng, làm cha chưa qua chai đế. Quân
số của cái tổ hợp rượu này cũng hao hụt tới tới bởi thỉnh thoảng có anh lực bất
tòng tâm, nằm nhà thoi thóp hoặc ra nghĩa địa an dưỡng vĩnh viễn thì cũng sớm
được câu móc, giới thiệu bổ sung đúng tiêu chuẩn “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”,
“Biết lội hổng cần bập dừa”. Chẳng làm thầy bói sờ mu rùa cũng biết chắc hậu
vận thê thảm tất yếu của cái bang hội nghiện rượu thâm niên này!
Hàng quán ăn nhậu phục vụ nhu cầu cho giới bình dân
bây giờ mọc rộ khắp nơi, ai ai đều thấy. Khoảng từ 3 giờ chiều, các quán lưu
động bày bàn nơi vĩa hè, góc đường ít xe qua lại, có khi ngay trên nắp cống.
Lòng heo, gỏi cuốn, khô đuối mắm me, xoài xanh, cóc ổi… phù hợp túi tiền, mồi
đưa cay sá gì ngon dở!
Rượu có màu, gọi chung là rượu thuốc (đố ai biết là
thuốc gì!), chủ quán đặt mối cung cấp với yêu cầu nặng độ, giá rẻ, chẳng cần
tìm hiểu rượu nấu với men Bắc, men Tàu hay thêm vào hóa chất… chi cho mệt. Vấn
đề an toàn thực phẩm chưa nói đến, riêng việc vệ sinh trước mắt đã thấy không
ổn. Quán tại gia còn đỡ, quán thuộc dạng chiều dọn khuya rút, tránh sao khỏi
bừa bãi. Nước rửa một vài thau, thùng, sử dụng suốt thời gian phục vụ thượng đế
ăn nhậu. Chuyện thiên hạ cho là nhỏ như cái giẻ lau, suốt buổi bán dùng lau
thớt, lau dao và có thể cả… lau tay, nhưng được mấy lần thay đổi! Vài anh phụ
hồ, xích lô, bốc xếp… sau ngày lao động vất vả, góp nhau người cỡ mượi ngàn là
đủ hâm nóng máy bù khú chuyện đông tay kim cổ. Rượu vào thì lòng dễ hào sảng,
xúc động, láng lai tình cảm, hễ bắt mắt bất kể lạ quen cũng anh anh, em em, tình
thương mến thương mời một “long chỉ” cho kỳ được. Nhưng khi nhểu nhão quắc cần
câu thì chuyện cà khịa bắt lỗi, sừng sộ mày tao, xô bồ tóc xanh tóc trắng
choảng nhau u đầu mẻ trán là sự thường tình. Chưa kể tới chuyện nóng máy về nhà
quậy quạng, phát tiết hũ hèm cho hàng xóm gánh chịu. Ngoài ra, bản thân người
uống rượu từ thói quen mỗi ngày thành nghiện sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thần
kinh, não bộ, tim mạch, tăng huyết áp, mất nhận thức, xơ gan, loét bao tử… Và
hàng ngày trên báo, đài vẫn nhan nhản những thông tin lạnh gáy về các tai nạn
giao thông thảm khốc, phần nhiều từ người đã có uống rượu bia. Sự nhắc nhở,
cảnh báo rất cụ thể và thường xuyên, nhưng rất tiếc là các ma men cao thủ
thường chẳng hiểu hoặc chẳng cần hiểu những điều này mà cứ cho rằng “giày dép
có số, con người cũng có số, hồn ai nấy giữ!”. Những quán nhậu bình dân phân bố
đều khắp mọi nơi đã góp phần rất lớn cho tình trạng nguy hại trên…
Cá biệt có địa phương vùng sâu, vùng xa, phụ nữ
cũng ưa lai rai ba xị ngang tầm cánh mày râu. Nhậu nhẹt để vui theo “phong
trào”, để tạm quên cái nghèo triền miên hay để lấp đầy trống vằng? Rất nhiều lý
do. Nhiều năm trước, tôi qua một ấp cù lao thấy vài chị đang hồ hởi phơi mấy hũ
mắm cua nguyên con trông rất ngon lành. Chưa kịp hỏi thì một chị cười ngất:
“Tụi tui làm để dành lâu lâu bày nhậu, ca vọng cổ cùng nhau cho vui!”. Bây giờ,
vùng đất ấy đời sống khá hơn trước và tôi không còn thấy hình ảnh hơi bị lạ như
trên nữa. Rồi có lần dự đám giỗ ở một xã thuộc huyện N,T (Đồng Nai), tôi chứng
kiến nhóm đàn bà ngồi bàn riêng cười nói vui vẻ, cụng ly “vô… vô” chẳng thua
sút ai. Một chị sồn sồn, phốp pháp hiên ngang đứng ra cứu nguy cho ông chồng
gầy nhom, tửu lượng yếu ngồi bàn bên, bằng cách hạ ngất ngư tại bàn hai vị đàn
ông với ba tua rượu đế thách thức “cào đôi”. Tan tiệc, chị còn đủ sức lừng lẫy
xốc nách ông chồng yếu pin tội nghiệp băng rẫy về nhà, thật đáng bái phục! Cũng
chính chị ấy, khi về thăm quê chồng ở huyện G.C.Đ (Tiền Giang) cùng bốn bà bạn,
đã bày chiếu rượu mời vài quý ông hàng xóm chung vui. Nhìn con dâu điệu nghệ
nâng ly, bà mẹ chồng tìm lời bênh vực: “Vợ chồng nó làm rẫy xa xôi, cực nhọc
năm này qua tháng nọ chẳng có chi vui thú. Thành ra nó bắt chước chồng riết
quen, đỡ cái là hồi nào tới giờ hổng có lộn xộn gì hết!”. Chuyện thật, mà kể ra
chắc ít người tin.
Nhắc lại chuyện xảy ra nhiều năm về trước tại thị
xã G.C (Tiền Giang). Anh N.V.Đ. (35 tuổi) sống như vợ chồng cùng V.T.C. (37
tuổi). Cả hai làm thuê vặt vãnh, cuộc sống khó khăn, nhưng rất hợp ý về khoản
uống rượu mỗi chiều. Mồi mỡ tất nhiên dạng bình dân: đôi cái bánh xèo, vài trứng
vịt ung hoặc dĩa ốc luộc…, chủ yếu chai đế phải đầy. Mới vào cuộc thì khá đề
huề, khi mắt đã lộn thinh như trâu trợn lại gây gổ, xách gậy đánh đuổi nhau
loạn cả khu phố. Hàng xóm chỉ biết lắc đầu làm thinh, chẳng ai dám can thiệp.
Ngày định mệnh ấy, lúc Đ. Và C. đang ngồi uống rượu như lệ thường thì N.V.T.
(40 tuổi) là chỗ quen biết ghé vào. Thấy T. sặc mùi rượu, C. càu nhàu không
tiếp và nặng lời đuổi ra khỏi nhà. Nóng nảy, T. tặng cô vợ bạn mình một tát tay
xiểng liểng. Bênh vợ, Đ. đứng lên đáp lễ bằng cú đấm thẳng khiến môi T. dập tóe
màu. Bất ngờ, T. rút con dao Thái lan trong người ra xỉa một nhát vào bụng dưới
Đ. Được đưa cấp cứu ngay, nhưng D. đã chết khi vừa đến bệnh viện. Bản án 18 năm
tù giam của TAND tình tuyên phạt N.V.T. là bài học đắt giá cho thói sa đà vào
men rượu, không làm chủ bản thân dẫn đến hành vi phạm tội.
Sự chủ quan, thiếu kiềm chế trong việc uống rượu có
lẽ là nguyên nhân chính gây tác hại cho bản thân, gia đình và xã hội. Rượu vào
lời ra, khơi gợi hiềm khích, cố chấp bắt bẻ, chẳng phân biệt phải trái… vẫn
thường xảy ra trong các bàn nhậu nhẹt không có điểm dừng. Những điều này chắc
rằng ai cũng biêt, nhưng thử hỏi trong hằng hà sa số bợm nhậu bình dân, được
bao người tỉnh tâm chiêm nghiệm?
NGUYỄN
KIM