Tùy bút
Song An Châu
CON SÓC NHỎ
Hàng
ngày, vào buổi sáng, trước khi đi làm. Tôi thường ra thăm, ngắm nghía mảnh vườn
nhỏ sau nhà. Mỗi năm vào đầu xuân, tháng 4 bên Mỹ này, tôi chăm sóc miếng vườn
nhỏ, trồng đủ loại rau cải, bầu bí …, trước là để vui thú điền viên và sau là đựợc
dùng những rau trái do chính tay mình trồng, săn sóc, không sử dụng phân thuốc
hóa chất nhiều. Như loại rau cải organic này các chợ Mỹ, Việt đều bán giá cao gắp
hai, ba lần loại rau cải sử dụng nhiều phân thuốc hóa chất.
Ngoài
cái thú nhìn ngắm bông hoa, rau trái đơm bông, kết trái hằng ngày. Tôi còn
thích thú nhìn mấy con sóc nhỏ chỉ bằng cườm tay đứa trẻ, chạy nhảy, vui đùa,
trửng giởn với nhau. Chúng có cái đuôi dài, lông xù rất dể thương, nhỏng nhảnh
đưa qua, ngoắc lại rất đẹp… đôi khi làm tôi nhớ đến những mái tóc đuôi gà óng
vàng của mấy cô học sinh Mỹ nơi trường học tôi đang làm việc, cũng nhỏng nhảnh
đưa qua đưa lại rất … dễ thương.
Sáng
chủ nhật nghỉ, tôi có dư thời giờ nhiều, chưa vội ra thăm vườn sớm như hàng ngày.
Tôi mò lại computer lên Net check mấy cái E-mail và vào mấy Web site tôi đang cộng
tác xem qua văn, thơ và vài mục thường xuyên một lúc mới ra thăm vườn.
-
Oh my God ! Tôi vội kêu lên khi thấy một đám, nào vợ chồng con cái, bè bạn nhà
họ sóc bu quanh một dòng khoai lang ngọt (sweet potato), tôi trồng vừa bén lá
non. Con thì moi móc, con thì hai tay rứt lá non đưa và miệng nhai nhóc nhách.
Con thì bươi, đào kiếm cũ khoai, tưng bừng như cái chợ sáng sớm, chúng đã làm hết
nửa dòng khoai chừng hai thước của tôi nó lộn xà ngầu, trơ cuống lá.
Tôi
tức quá, vội cầm khúc cây vừa tìm được, ném mạnh vào cha con nhà họ sóc. Chúng
hoảng hốt chạy tứ tán, kêu la chí chóe. Rồi nhanh chân chạy ùa lên các cành cây
để lẩn trốn. Tôi đi lần lại dòng khoai cách nơi tôi đứng chừng 4,5 thước… Tôi
thấy trong đám lá khoai có một vật gì nhúc nhích. Vạch lá ra xem, tôi thấy con
sóc nhỏ bị tôi ném khúc cây trúng đầu, gây thương tích, máu chảy ướt cả vùng đầu
…
Lòng
tôi cảm thấy dâng lên một nỗi buồn. Vì tức giận trong chốc lát đám sóc nhỏ
nhen, kiếm ăn này mà đã làm hại một con thú nhỏ nhoi.
Tôi
nâng niu, mang con sóc nhỏ bị thương vào nhà, lấy thuốc sức vào chỗ nó bị
thương và băng bó lại. Lấy một cái khăn lông quấn quanh mình và để vào một hộp
giấy bìa carton. Rồi úp lên trên hộp giấy một cái rổ plactic để bảo vệ nó và
cho nó có không khí để thở …, mong tìm lại sự sống an lành cho nó.
Tôi
săn sóc con sóc con hàng ngày, đôi ba ngày sau, vết thương nó lành, thấy nó cứng
cáp, trở lại bình thường, tôi đem nó ra sau nhà, nơi có dòng khoai lang, rứt
vài lá non đưa vào miệng cho nó ăn. Nó không ăn, đưa mắt nhìn ngơ ngát như thể
tìm kiếm cha mẹ, anh chị em nó.
Nắng
lên. Tôi đem nó bỏ vào bụi cây. Nhìn lại bụi cây có nó nằm lần chót, tôi chậm rải
đi vào nhà trong lòng dâng lên một niềm vui, vì đã làm được một việc thiện, cứu
được con vật mình làm hại nó.
Sáng
hôm sau, tôi ra bụi cây tìm lại nó. Tróng không. Chắc cha mẹ nó đã tìm thấy nó
rồi. Gia đình đoàn tụ. Chắc anh chị em nó “welcome home” nó trong vui vẻ khi gặp
lại nhau.
Lòng
tôi cảm thấy lâng lâng một niềm vui nhỏ, không còn buồn cho con sóc nhỏ nhoi mà
tôi đã gây đau đớn cho nó.
Ở
đất nước văn minh Mỹ quốc này, thú vật được bảo vệ, chớ không phải như nước Việt
Nam ta đến con người cũng không được tôn trọng, thương yêu, còn giết hại lẫn
nhau để giành giật quyền lợi, chức tước và miếng cơm, manh áo. Biết chừng nào
quê hương mến yêu của chúng ta mới có được sự bảo vệ, thương yêu từ một
con vật nhỏ nhen, vô hại thì đừng nói chi đến con người?
Buồn
lắm thay! Quê hương nhỏ bé của chúng ta đầy thương đau, chiến tranh, đau
khổ, nghèo đói triền miên, nhất là đối với người dân tay lắm, chân bùn nơi thôn
quê, sàn dã.
Việt
Nam ơi! Việt Nam quê hương tôi đã hơn bốn ngàn năm văn hiến !!
Song An Châu
GA, May 16, 2008