MỘT CHUYẾN ĐI
RALEIGH – N. CAROLINA
Bút kư - Trần Văn
Chiếc Boeing 737 của hảng Continental khá
lớn với 32 hàng ghế, trong đó có 4 hàng ghế thượng
hạng hay c̣n goị là hạng VIP, mỗi hàng 4 ghế, rộng,
sang, đẹp, dĩ nhiên phải đắt hơn hàng ghế
cá kèo mà người ta goi lịch sự là hạng Economy, mỗi
hàng có 6 ghế, mỗi bên 3 ghế, ở giữa có đường
đi như ở 4 hàng ghế VIP. Dù chuyến bay cất cánh
sớm mà các hàng ghế đều kín, kể luôn phi hành đoàn,
tổng số sanh mạng chứa trong chiếc Boeing 737 này
lên đến 190 hoặc 191. Tôi ngồi cách hạng VIP cũng
không xa lắm, 8 hàng ghế, vé đă bút trước lâu nên có
chỗ ngồi về phía nửa thân máy bay trước, có
dịp quan sát kỹ. Hạng VIP được các tiếp
viên hàng không ân cần phục vụ hơn về ăn uống,
không biết có phải trả tiền rượu, bia như
hạng cá kèo?, chắc cũng khó tránh bị chặt đẹp
v́ là tư bản mà!. Mỗi lần muốn dỗ giấc
ngủ trên chuyến bay, tôi thường uống 1 lon
Heineken hay Budweiser hoặc 1 chai nhỏ liquor, đồng hạng
$5.00, làm một giấc lâng lâng chập chờn “phẻ re”,
cảm thấy đường bay ngắn lại. Chẳng
may, máy bay có trở chứng bốc cháy hay bị rớt th́
ḿnh vẫn tỉnh queo, không sợ ǵ hết và con đường
đi lên Niết Bàn hay Thiên Đàng lại gần gũi hơn,
v́ đang lơ lửng ở giữa không trung vô tận của
trời đất. Những người b́nh thường
của trần thế làm ǵ về Thiên Đàng hay Niết Bàn
bằng con đường ngắn và nhanh này, chuyện “ngàn
năm một thuở”, đừng có lo.
Chuyến bay Continental số 1810 sáng thứ năm
14 tháng 6 năm 2007, cất cánh tại phi trường
Sacramento (SMF) lúc 6 giờ sáng, quá sớm đối với
những người thích ngủ nướng hay có tật
thức muộn.
C̣n tôi vốn là một học sinh nghèo từ
thuở nhỏ lại thuộc diện tản cư v́ chiến
tranh, năm 1947, từ nông thôn của cái xứ khỉ ho c̣
gáy Ấp Bà Bài ra tỉnh lỵ Châu Đốc nên đă quen
với cảnh nghèo nàn, thức khuya dậy sớm. Tôi rất
thích thức sớm từ 3 giờ 30 sáng để học
bài hồi c̣n đi học, đi bỏ báo khi mới sang Mỹ
hoặc đi chở báo từ San Jose hay viết lách lăng
nhăng, nay như là một thói quen khó thay đổi cho hết
cuộc đời này, dù tối tôi đi ngủ cũng từ
10 đến 11 giờ, tùy ngày, linh động.
Từ phi trường Sacramento, gọi là phi
trường quốc tế cho oai, bay ra khỏi Hoa Kỳ
chỉ có 2 đường bay đi Mexico City của xứ
Mễ Tây Cơ và Vancouver của Gia Nă Đại mới mở
ra đường bay này cũng không lâu, mỗi tuần vài
lần thôi..
Tôi may mắn là có nhiều dịp đi xa bằng
máy bay từ trước năm 1975. Là con người ai
cũng phải chết, có sinh là phải có tử. Con đường
mà mỗi con người phải đi là sinh lăo bịnh tử.
V́ vậy, tôi có ư nghĩ, nếu mà ḿnh “tới số” chết
bằng tai nạn thảm khốc rớt máy bay v́ lư do nào đó
th́ quả thật tốt số. Chỉ một cái tíc tắc
là xong một kiếp người, không có th́ giờ lo sợ,
đau đớn lâu dài hay phải đi nằm bệnh viện,
thở bằng b́nh dưỡng khí, thuốc men lỉnh kỉnh…trước
khi đến hồi kết thúc. Nếu chúng ta có suy nghĩ
ấp ủ đó chắc không bao giờ sợ chết v́ đi
máy bay mà nếu mất mạng bằng máy bay, gia đ́nh c̣n
được hưởng bảo hiểm. Đường
nào cũng tốt vừa đi về Niết Bàn hay Thiên Đàng
với con đường ngắn nhất mà gia đ́nh c̣n
có tiền bảo hiểm dằn túi, nhất cử lưỡng
tiện?
-------------
Từ Sacramento đi đến Raleigh, Thủ
Phủ của Tiểu Bang North Carolina mất hơn 8 tiếng
đồng hồ, xa thật, v́ phải đổi máy bay,
có trên dưới 1 giờ chờ đổi chuyến máy
bay khi đến phi trường quốc tế George Bush
(IAH) ở Houston, Texas. Trên tờ giấy Passenger Information mà
tôi lấy từ website của hảng Continental, theo lư thuyết,
bận đi, đến phi trường Houston mất 3 giờ
52 phút và từ Houston đến phi trường Raleigh/Durham
(RDU) mất 2 giờ 55 phút. Thời gian chuyến đi này mất
8 giờ 30 phút. C̣n bận về, khởi hành ngày 19.6.07, từ
phi trường Raleigh/Durham về Houston mất 2 giờ 58
phút và từ Houston về Sacramento mất 4 giờ 10 phút, lâu
hơn bận đi ,chưa kể đợi đổi máy
bay lại lâu nữa, tổng cộng th́ giờ lượt
về này khoảng 10 tiếng, gần bằng chuyến tôi
đi Pháp trước đó 2 tuần mất 12 tiếng, Cuộc
hành tŕnh khá xa và vất vả v́ đi sớm, đợi chờ
đổi máy bay, c̣n chuyến về lại gặp máy bay về
muộn thêm gần 1 tiếng nữa, thành thử về đến
Sacramento sau hơn 12 giờ khuya. Theo đúng lịch bay, chuyến
này đến Sacramento phải đúng 11 giờ 20 tối để
tôi dùng xe buưt ra băi đậu xe Economy Parking lấy xe gởi
ở đó, lái về nhà. V́ về đến Sacramento sau 12
giờ khuya có mấy phút sang ngày mới nên tôi phải trả
thêm 1 ngày đậu ở parking vừa tốn thêm tiền
vừa thêm vất vả, mệt nhọc. Gần đây, dư
luận hành khách đi máy bay phàn nàn cái tệ nạn, các hảng
máy bay thường bắt hành khách phải chờ đợi
quá lâu , có khi chuyến bay bị hủy bỏ th́nh ĺnh mà không
báo trước.
Tóm lại, khi muốn đi xa, chúng ta thường
tính trước về thời giờ đến phi trường,
lên phi cơ, đưa đón, ḿnh tự lái xe đi, gởi
xe và về có xe lái về nhà mà không phải làm phiền gia đ́nh
hay bạn bè. Nếu ḿnh tự lấy Boarding Pass từ máy
computer ở nhà trước 24 tiếng đồng hồ,
tiết kiệm được khá nhiều th́ giờ, tránh
được cảnh đợi chờ ở quày vé. Có
Boarding Pass, nếu không có hành lư nặng hoặc cồng kềnh
cần gởi, ḿnh có thể ung dung đến thẳng chỗ
kiểm soát an ninh làm thủ tục và đến cửa lên
phi cơ trước giờ máy bay cất cánh chừng trên
dưới 15 là OK. Nếu đứng xếp hàng chờ lấy
Boarding Pass th́ phải đến sớm từ 1 giờ 30
phút trở lên cho chắc ăn khỏi lo lỡ chuyến tàu.
-------------
Tôi đến Thủ Phủ Raleigh của Tiểu
Bang North Carolina lần đầu tiên sau 14 năm định
cư ở xứ Cờ Hoa. Chuyến đi này do một đứa
em cùng quê Châu Đốc, cũng có thể nói là học tṛ của
tôi năm 1957, dù em không học lớp nhứt (bây giờ gọi
là lớp năm) do tôi đứng lớp mà em học lớp
nhứt khác, mời tôi đến dự buổi Khai Trương.
Khu Thương Mại An Châu với 21 ngàn sq. feet do em tạo
dựng, có 9 đơn vị mà vợ chồng em trực
tiếp điều hành 4 đơn vị liền nhau. Ở
phía bên phải, từ ngoài đi vào, gồm : An Châu Oriental
Market, bán đủ thứ thực phẩm Á Đông như
tên gọi của bản hiệu; một quán phở và hủ
tíu, ḿ; một quán cơm, cháo và các loại bún.; một quán cà
phê và các thức uống giải khát. C̣n lại 5 pḥng ốc
cho thuê với các dịch vu: tài trợ địa ốc
& mua bán nhà cửa; tiệm Nail Supply; tiệm bán video, dĩa
nhạc và quà tặng; tiệm bán thẻ điện thoai, điện
thoại cầm tay và cạnh tiệm cà phê là một trung tâm
bán các loại quà tặng.
Thương xá An Châu và anh Tạ Văn Siêu
Khu thương xá An Châu là khu thương xá đầu
tiên của một người Việt Nam hay nói rộng hơn
kể cả người Á Châu tại Raleigh, thành phố có
người Việt cư ngụ từ 5 ngàn đền 7
ngàn người.
Theo tờ nhật báo The News & Observer của
Thủ Phủ Raleigh phát hành ngày thứ hai 18.6.07, nghĩa là
sau buổi khai trương chính thức 1 ngày, chủ nhật
17.6.07, viết rằng người Á Châu (kể cả người
Việt) định cự trên toàn Tiểu bang North Carolina là
113,689 người năm 2004, đến 2005 tăng lên 146,795
người. Đà tăng nhanh này của người Á Châu
nói chung mà người Việt Nam có số gia tăng cao nhất,
đa số là người thuộc tiểu bang California chuyển đổi về vùng đất hứa?. Phần đông
cư dân mới thích sống ở thành phố sầm uất
Charlotte, cách Raleigh vài giờ lái xe. Chuyện dễ hiểu
nhất là nhà đất ở California quá đắt, nhất
là vùng Nam Cali, vùng Bay Area – San Francisco, San Jose…Bán một cái nhà
ở San Jose hay Westminster có thể mua được 3 thậm
chí 4 cái nhà ở Raleigh cùng kiểu cở . Cũng trên tờ
nhật báo The News & Observer nói rằng 20 năm trước
ở California, lúc ban đầu cũng có những cơ sở
thương mại nhỏ của người Việt như
thế này. Bây giờ bộ mặt cũ năm xưa đă
thay đổi hẳn, khu The Little Sài G̣n ở Nam Cali, thành
phố San Jose của Bắc Cali hay Houston, Dallas của
Texas, Seatle của TB Washington….từ khi có người Việt
ồ ạt đến định cư, các nơi này trở
thành nơi tiêu biểu, thu hút của đoàn người di
dân Việt Nam tỵ nạn chính trị đến lập
nghiệp.
Tiểu Bang North Carolina nói chung, thành phố Raleigh nói riêng sẽ là nơi thu hút cư dân ở các tiểu bang khác
chuyển về đây lập nghiệp. Thời tiết khí
hậu ở đây không khắc nghiệt như ở Houston, Dallas của Texas. Thế mà 2 thành phố này và vùng phụ cận,
giờ đây có đến 100 ngàn người Việt về
lập nghiệp và định cư, đầu tiên cũng
v́ giá nhà đất rẽ nhất, dễ t́m công ăn việc
làm, đó là điều kiện thu hút người Việt.
Đa số người di dân đến Tiểu Bang Texas là
cư dân California dù TB này có thể nói là giàu nhất đông
dân nhất nước Mỹ. Từ khi thung lũng hoa vàng
San Jose, vương quốc ngành điện tử của nước
Mỹ và của cả thê giới, bị đ́nh đốn,
tŕ trệ cách hơn 5 năm. Cư dân nơi đây bị
nghỉ việc nhiều, thất nghiệp lan rộng, nhiều
người đành bán nhà t́m nơi có giá nhà rẽ như
Sacramento chẳng hạn , mua nhà khác ở, c̣n dư bộn
tiền tiêu xài để có th́ giờ t́m công việc làm khác
hay đổi nghề mới. V́ vậy, vô h́nh chung, Thủ
phủ Sacramento bi vạ lây, giá nhà đất lên phi mă và sau
cùng nhiều người phải t́m sinh lộ khác chuyển
sang tiểu bang Texas, Arizona… mua nhà giá thấp hơn ở tạm
chờ thời cơ. Đa số người Việt thích
sống ở California v́ thời tiết khí hậu dễ
chịu, không lạnh lắm cũng không nóng lắm, ngoại
vài thành phố cách xa bờ biển như Sacramento, nóng và lạnh
nhiều, nhưng so với Houston, Dallas của Texas không nghĩa
lư ǵ. Ban ngày ở Sacramento có thể nóng lên 100 độ, nhưng
ban đêm, ngủ lại phải đắp mền mỏng
v́ nhiệt độ xuống ở khoảng trên dưới
50 độ. Hơn nữa, ở Cali những vị cao niên
hay người tàn tật được lănh tiền cấp
dưỡng xă hội SSI cao hơn các tiểu bang khác gần
$200.00 một tháng. Ngoài ra, ở Cali đi về VN gần hơn
các tiểu bang khác, ngoại trừ Hawái, cộng đồng
VN đông, vui và có nhiều báo, đài phát thanh, truyền h́nh
Việt ngữ hơn bất cứ nơi nào có người
Việt định cư trên thế giới. Thức ăn
VN lại đa dạng, phong phú, ngon rẽ hơn các nơi
khác, cũng như được hănh diện lây là là cư
dân của một tiểu bang giàu và đông dân nhất nước
Mỹ...
Chủ nhân khu thương xá An Châu giải thích
với nhà báo The News & Observer rằng, sở dĩ ông dùng
2 chữ An Châu v́ ông và vợ ông, cũng như gia đ́nh bên
vợ bên chồng đang điều hành khu thương xá
này, khi c̣n ở Việt Nam, đều là cư dân, sinh và lớn
lên tại Châu Đốc hoăc An Giang. Hai chữ An Châu có
nghĩa là An Giang và Châu Đốc, nguyên tên 2 tỉnh nằm
trong 16 tỉnh của vùng đồng bằng sông Cửu
Long - Miền Tây Nam Bộ, vùng đất trù phú nhất của
Việt Nam.
Cách đây 9 năm, chủ nhân khu thương
xá này làm chủ một ngôi chợ cũng có tên là An Châu
Oriental Market, tọa lạc ở đường Capital Blvd
trong khu Starmount Plaza. Nay khu thương xá An Châu dù không đồ
sộ như ở các thành phố sầm uất khác của
Cali, Texas…có đông người Việt cư ngụ, nhưng,
được ưu điểm là nằm trên giao lộ
thuận tiện cho đồng hương Việt Nam mua sắm
và ăn uống, góc đường Brentwood và Capital
Boulevard.
Ông chủ nhân khu thương xá An Châu tiên đoán
trong tương lai, thành phố Raleigh nói riêng, TB North Carolina
nói chung, sẽ là nơi thu hút người Việt các tiểu
bang về đây định cư và lập nghiệp, chắc
chắn cộng đồng Việt Nam ở Raleigh sẽ
phát triển lớn mạnh, chừng đó sẽ có thêm nhiều
Trung Tâm Thương Mại lớn hơn, đồ sộ
hơn sẽ đua nhau mọc lên…
Bài báo c̣n cho biết, khai trương của
khu thương xá An Châu tổ chức luôn 2 ngày thứ bảy
và chủ nhật 16 &17.6.07. Chiều thứ bảy có khoảng
200 quan khách tham dự, đa số là đồng hương
Châu Đốc ở nhiều nơi xa xôi về tham dự:
Orange County, Sacramento của TB Cali, TB Maryland, TB Virginia, Washington DC, Massachusetts, Florida và vài tiểu bang khác nữa cùng với
quan khách ở địa phương. Đặc biệt đồng
hương Châu Đốc về tham dự có cựu Đại
Tá Nguyễn Đăng Phương Tỉnh Trưởng kiêm
Tiểu Khu Trưởng Châu Đốc, ở Virginia, Thẩm
phán Nguyễn Văn Đệ Chánh Án Ṭa Sơ Thẩm Châu Đốc,
từ Quận Cam Cali, ông cựu Quận Trưởng Tịnh
Biên, Châu Phú của Tỉnh Châu Đốc Vơ Văn Hiền,
là cư dân ở đường xe lửa tỉnh lỵ,
từ TB Connecticut mới về hưu, định cư ơ
Raleigh Những nhà giáo cũ thời xa xưa như: Giáo sư
Trường trung học Thủ Khoa Nghĩa - Châu Đốc:
Lê Thị Hiền ở Quận Cam - Cali, giáo sư Phan Văn
Lượm ở gần Charlotte,. Ông Trần Văn Ngà từng
làm giáo viên Trường Nam Tiểu học Tỉnh Lỵ,
Hiệu Trưởng Trường tiểu học Bến Đá
Núi Sam và ông cũng là Giám Học Trường trung học Phước
Kiến - Chợ Lớn trước khi bị động
viên vào khoá 13 Thủ Đức, từ Sacramento về dự
và ông được mời đảm trách vai tṛ MC của
buổi dạ tiệc và dạ vũ kéo dài từ 7 giờ
tối đến 12 giờ 30 khuya thứ bảy 16.6.07.
Đại diện vùng Maryland – Virginia có hai chồng
em Phạm Tấn Phước, cùng ở Núi Sam với em Tạ
Văn Siêu và vài đôi uyên nữa cũng ở vùng Virginia. Đại
diện cho vùng Massachusetts có em Phạm Đoàn Đông. Hành
tŕnh của em Đoàn Đông đến Raleigh cũng tạo
thêm ấn tượng tốt đẹp, em khởi hành bằng
máy bay đi sang Maryland để cùng đi đường
bộ với vợ chồng em Phạm Tấn Phước,
từ đó em Phước lái xe đi Raleigh. Đi ṿng càng
thêm xa, như vậy, càng chứng tỏ t́nh cảm của
người đồng hương Châu Đốc thật
đậm đà, không quảng ngại đường xá
xa xôi, đi mất nhiều th́ giờ hay tốn thêm tiền
bạc…
Trong chương tŕnh dạ vũ, cựu Đại
Tá Nguyễn Đăng Phương dù tuổi đă qua hàng
8, nhưng ông rất thích khiêu vũ và ông coi xem nghệ thuật
khiêu vũ là lẽ sống của những vị cao niên, bản
nhạc nào ông cũng ra sàn nhảy với phong cách của
người sành điệu, có những bước đi
uyển chuyển đẹp mắt. Cả quan khách trong buổi
dạ vũ đồng thanh bầu Cựu Đại Tá
Nguyễn Đăng Phương là Vua Nhảy Đẹp đêm
chung vui của chủ nhân thương xá An Châu tổ chức
với các quan khách và đồng hương Châu Đốc
nhiều nơi xa về tham dự.
Sáng ngày hôm sau, chủ nhật, 17.6.07 chánh thức
khai trương, ngày lành tháng tốt, với hai đầu
lân và ông địa biểu diễn ngoạn mục trước
khu Thương Xá An Châu cũng như đi vào từng đơn
vị cơ sở buôn bán múa cầu tài cho sự khai trương
hồng phát, mă đáo thành công như nhiều bức tranh,
hoành phi của nhiều vị thân hữu cầu chúc biếu
tặng được treo suốt dọc hành lang. Kư giả
nhật báo The News & Observer chứng kiến buổi sáng
khai trương chính thức, nhà báo ước tính có trên 100
đồng hương địa phương tham dự với
gần 40 ngươi trong Hội Thân Hữu và Đồng
Hương Châu Đốc từ thành phố Atlanta – Georgia đến
tham dự trọn ngày chủ nhật với phương
tiện di chuyển bằng 1 chuyến xe buưt lớn do một
tài xế Mỹ lái. Hướng dẫn phái đoàn đồng
hương Châu Đốc ở Atlanta do em Bành Kim Hoàng Hội
Trưởng của Hội này với đầy đủ
bộ sậu , thành phần cốt cán của Hội. Em Bành
Kim Hoàng nguyên là “học tṛ ruột” của tôi hồi học
lớp nhứt năm 1957 tại Trường Nam Tỉnh Lỵ
Châu Đốc. Các đôi “uyên ương” Vinh - Mỹ, ông bà
Nguyễn Văn Mới, cặp Thái Phước Thiện –
Lư Thị Thái thường tạo không khí vui nhộn trong các
chuyến đi, cựu Quận Trưởng Huỳnh Đầm
Sắn cùng ở tù cải tạo ngoài Bắc với tôi ở
Sơn La, Vĩnh Phú, ông “lính kèn”, một chuyên viên về truyền
thông báo chí và thực hiện đặc san của Hội Đồng
Hương Châu Đốc At lanta là chàng Nguyễn Ngọc Mỹ…Với
đầy đủ thành phần ṇng cốt của Hội
Đồng Hương Châu Đốc Atlanta nói lên t́nh thần
thương mến, đùm bọc, ủng hộ nhau hết
ḿnh của những đồng hương Châu Đốc,
xứ mắm t́nh nồng mặn, quả thật rất
cao. Dù đi xa và tốn thêm tiền túi của các đồng
hương ở Atlanta và các nơi khác, mọi người
vui vẻ về tham dự 2 ngày Khai Trương khu thương
xá An Châu của vợ chồng Tạ Văn Siêu vào thứ
bảy và chủ nhật 16 & 17.6.07.lưu dấu nhiều
ấn tượng, kỷ niệm.
Trong dịp này, Hội Thân Hữu và
Đồng Hương Châu Đốc Georgia cũng trân
trọng gởi lời mời bà con đồng
hương và thân hữu của xứ mắm Châu
Đốc về Atlanta tham dự 2 ngày Đại Hội
Thế Giới, khai diễn vào ngày thứ bảy và chủ
nhật 1 và 2 tháng 9 năm 2007.
-------------
Em Tạ Văn Siêu, năm nay tuổi đời
cũng tương đối cao, 64. Cuộc đời của
em Siêu hồi lúc c̣n bé, gia đ́nh sống trong cảnh thiếu
thốn nghèo nàn, chạy ăn từng bữa. Cũng may ở
vào cái vùng Núi Sam – Châu Đốc, việc bắt cá, cua, ốc
hay hái các loại rau mọc hoang dă như rau muống đọt
đỏ, bông súng, rau dừa, rau nhúc, rau ngỗ, rau sam, cần
cua, bông điên điển… mùa nào có rau mùa đó, tha hồ mà
làm thực phẩm không phải mất tiền mua.. Gia đ́nh
em Siêu ở vùng Bến Đá thuộc xă Vĩnh Tế - Núi
Sam. Em tâm sự với tôi, một người anh đồng
hương, người thầy khi em c̣n học tiểu học,
cuộc đời của em sớm chịu nhiều khổ
lụy, việc học bị chậm trễ và em phải
phấn đấu không ngừng mới lấy được
mảnh bằng Tú Tài rồi đi dạy học cũng ở
trường trung học Thủ Khoa Nghĩa mà em từng
miệt mài, chịu đựng nhiều thiếu thốn
khi đi học ở đây. Giáo sư Lê Thị Hiền trong
đêm thứ bảy, khi được mời lên phát biểu,
chị đă nói lên thuở hàn vi của em Tạ Văn Siêu,
em nêu tấm gương sáng cho những em nghèo khó mà hiếu
học. Từ các lớp thấp, em Tạ Văn Siêu cũng
chỉ là học sinh b́nh thường và khi bước sang
học đệ nhị cấp, lớp đệ tam, em trở
thành một học sinh xuất sắc của lớp của
trường. Việc thi lấy bằng Tú Tài ở VN thời
bấy giờ quả c̣n khó lắm. Người thanh niên mà
lấy được mảnh bằng Tù Tài, tương
lai hé lộ ở chân trời mới. Không thi đậu vào
các đại học bắt buộc phải thi th́ các thanh
niên ấy cũng ghi danh vào học các đại học không
cần thi tuyển. Nếu thanh niên có bằng Tú Tài thi rớt
Đại Học, phải vào lính v́ tuổi bị động
viên, ra trường cũng mang được lon Chuẩn Úy,
chỉ tối đa 1 năm lên lon, đeo được 1
mai vàng trên cổ áo, tương lai binh nghiệp đang chờ
ở phía trước, người hùng của thời chinh
chiến. C̣n không có bằng Tú Tài cũng phải vào Quân Đội
v́ là thời chiến, có bằng Trung Học Đệ Nhất
Cấp khi ra trường chỉ có cấp bậc Trung Sĩ,
không có bằng TH Đệ Nhất Cấp th́ phải thi hành
nghĩa vụ quân dịch với cấp lính trơn, đo
dèm cùi bắp. Từ một thanh niên lính trơn hay đeo cánh
gà ở tay áo đến có hoa mai vàng, hoa mai trắng hay sao lấp
lánh trên cổ áo quả vất vả vạn lư trường
chinh, mấy người từ cấp các cấp thấp
nhất này c̣n sống nguyên vẹn mà lên lon lên chức, sĩ
quan, chưa kể rào cản là bằng cấp văn hóa... Đại
Tá Nguyễn Đăng Phương khi phát biểu ư kiến,
có nói rằng, em Tạ Văn Siêu lúc đảm trách vai tṛ
Trưởng Đoàn Văn Nghệ của Khối Chiến
Tranh Chính Trị Tiểu Khu Châu Đốc, em là một sĩ
quan xuất sắc có ngón đờn mandoline tuyệt diệu
mà hiện nay loại đàn mandoline h́nh như mai một, ít
người sử dụng tài t́nh như em Siêu.
Em Tạ Văn Siêu có tâm sự với tôi, nói
rằng, khi em học tiểu học và ở các lớp thất,
lục, em mê cái đờn mandoline như quư bà quư cô mê hột
xoàn, kim cương, mà em không tài nào mua nổi, giá mắc quá
đến 150 đồng. Em suy tính chỉ có cách đội
lúa mướn cho các ông điền chủ đong lúa bán cho
các chủ ghe chài mua lúa. Các ghe chài cần có nhiều người
khiêng, vác hay đội lúa trên đầu bằng thúng mỗi
lần là 1 gịa lúa (2 thùng thiếc) đem đổ vào
ghe đầy sớm, chủ ghe đở tốn thêm tiền
sở hụi. Với sức vóc của thiếu niên 15, 16,
em phải cố gắng tối đa để mỗi ngày
sau giờ đi học về hoặc những ngày nghỉ
hay lúc băi trường, mỗi lần đội lúa trọn
ngày, em cũng kiếm được chừng hơn chục
đồng, có ngày vài đồng. Kiến tha lâu đầy
tổ, với sự quyết tâm phải mua cho được
cây đờn mandoline để em hoc cũng như quyết
biểu diễn cho ra hồn, chinh phục được ḷng
người. Trời đất không phụ ḷng em, vài tháng
kiên tŕ làm công việc nặng nhọc đội lúa mướn
để dành được đúng 1 trăm rưỡi.
Em đến tiệm sách có bán đờn mandoline, banjoline,
guitare của tỉnh lỵ Châu Đốc, lựa 1 cây
mandoline vừa ư nhất như là cuả qúy gia bảo mang về
nhà. (Tôi nhớ vào thập niên 50 ở tỉnh lỵ Châu Đốc
có 2 tiêm sách, h́nh như có tiệm với bản hiệu Tinh
Hoa? lớn hơn tiệm Hứa Văn Trung, ngoài sách báo c̣n
bán nhiều thứ linh tinh khác, trong đó có nhiều loại
đàn, ống sáo, ống tiêu, kèn Harmonica…).
Từ thuở hàn vi hồi thiếu thời
xa xưa đó cho đến ngày khôn lớn nên người,
em Tạ Văn Siêu đi đên đâu ở góc biển chân
trời nào, em cũng mang theo hoặc t́m cho được
1 cây mandoline vừa ư, biểu diễn những bản nhạc
cổ điển thời danh của các nhạc sĩ thiên
tài thế giới như Chopin, Beethoven… Em nói tiếp, đến
nay em chưa gặp ai đàn được những bản
nhạc cổ điển độc đáo với cây đàn
mandoline nhỏ bé, cổ lổ xỉ, xưa quá lại khó
tạo âm thanh réo rắc, nỉ non như các loại đàn
khác hiện đại hơn. Tôi thầm nghĩ cái ǵ thuộc
đồ cổ đều quư? Em Tạ Văn Siêu biểu
diễn độc tấu bản Danube Bleu (Ḍng Sông Xanh, Blue
Danube), bản nhạc ǵ có tiếng ong kêu, tiếng xe lửa
chạy, tiếng nước chảy róc rách… Em biểu diễn
đến 4, 5 bản nhạc độc đáo chỉ với
cây đàn mandoline bé nhỏ, em Siêu tạo ra được
những âm thanh kỳ diệu. Mọi người tham dự
như say sưa với tiếng đàn tuyệt vời của
một nghệ nhân. Những ngón tay ngọc ngà lướt
nhanh thoăn thoắt trên phiếm đàn Mandoline huyền bí
có một không hai trong cộng đồng Châu Đốc của
chúng tôi và cũng có thể nói là nghệ nhân duy nhất về
ngón đàn thiên phú Mandoline này của người Việt Nam
ḿnh tồn tại đến ngày nay?.
Em Tạ Văn Siêu có ước vọng là
em sẽ tập dượt lại nhưng bản nhạc
cổ điển phức tạp khó tŕnh tấu và nổi
tiếng trên thế giới, sễ thu vào CD để làm kỷ
niệm, em chưa dám nói là để lại cho thế hệ
mai sau. Tôi có nói với em Siêu, chuyện em muốn thâu lại
những bản nhạc thời danh của những nhạc
sĩ nổi tiếng nhất trong làng nhạc cổ điển
của thế giới chỉ thông qua cây đàn Mandoline của
em mà thôi, thật rất dễ dàng, trong tầm tay. Khi nào em
Siêu có th́ giờ đi về Nam Cali, tôi sẽ nhờ bạn
bè giới thiệu đến những trung tâm thu nhạc,
chắc cũng không khó khăn ǵ để em thực hiện
được uớc vọng của ḿnh. Em nghe tôi nói thế,
có vẽ em vui thích trong ḷng toát qua khóe mắt và đôi môi hơi
rung động. Tôi đă từng chứng kiến, đến
11 hoặc 12 giờ khuya, vợ chồng em Tạ Văn Siêu
mới thật ngơi nghỉ v́ chợ An Châu đến đúng
9 giờ tối mới đóng cửa. Về đến nhà,
em tắm rửa, thay quần áo rồi mới cùng ăn cơm
tối với gia đ́nh,. Lúc đó, vợ chồng em mới
thật sự ngơi nghỉ, chấm dứt một ngày
lao động vất vả từ 9 giờ sáng mở cửa
tiệm đến khuya. Nhưng, chừng 4, 5 giờ sáng, em
Tạ Văn Siêu đă thức dậy, đến chỗ dượt
nhạc, em nh́n vào giá nhạc và đánh đờn hết bài
này đến bài khác như là một đam mê, một thú giải
trí của một businessman có máu nghệ sĩ.
Mỗi con người đều có một
hay nhiều ước vọng, nhiều ước vọng
quá xa quá lớn, ngoài tầm tay, ngoài khả năng th́ khó mà
toại nguyện. Đàng này, em Tạ Văn Siêu, em có tài đặc
biệt về sử dụng cây Mandoline bé xíu với các ngón
tay lướt nhanh trên phím đàn tạo ra được
muôn trùng âm thanh réo rắc, trầm bổng, gợi cảm,
gợi t́nh chinh phục được ḷng người. Chuyện
em muốn thực hiện một CD chuyên đề về
ngón đàn lả lướt Mandoline của em không phải
là khó. Hơn nữa em Tạ Văn Siêu hiện nay c̣n là một
chủ nhân của khu Thương Xá An Châu vừa mới đưa
vào hoạt động nhộn nhịp. Khi em thu xếp được
thời gian, chừng đó em sẽ toại nguyện, tương
lai gần đây.
Đối với tôi, những người
nghèo khổ có thể nói là bần hàn thiếu đủ mọi
thứ trên đ̣i, nhưng, có một cái không thiếu, đó
là ư chí vươn lên. Như vậy, sớm hay muộn người
có ư chí và chịu được cực khổ chắc chắn
sẽ thành công to hoặc nhỏ và cũng tùy vào cơ may,
sức khỏe, thiên phú của mỗi người.
Nói đến gia đ́nh em Tạ Văn Siêu,
nghèo túng đến độ, em cố bương chăi, chật
vật và gặp nhiều khó khăn tiếp tục con đường
học vấn để có thể thay đổi số phận,
giai câp xă hội. Tương lai sáng sủa đă đến
với Tạ Văn Siêu như chúng ta biết.
Bên cạnh đó, tôi xin phép được kể
một gương hy sinh lo toan giúp đở gia đ́nh và
giúp cho người anh ruột ḿnh cần tiếp tục cấp
sách đến trường. Đó là người em gái kế
của em Tạ Văn Siêu mà chúng tôi chỉ biết quen gọi
là cô Tư. Tội nghiệp cho một em gái c̣n quá nhỏ mới
hơn 12 tuổi đă phải đi làm công, giữ trẻ
và sai vặt trong một gia đ́nh của ông Trưởng
Ty Công Chánh để hàng tháng có tiền phụ giúp mẹ
sinh nhai và nuôi người anh ḿnh tiếp tục đi học.
Chiến tranh càng ngày càng ác liệt, người
em gái ấy cũng qua tuổi cặp kê, đến tuổi
trưởng thành, xin làm sở Mỹ và may mắn gặp được
một người lính Mỹ thương yêu thật sự,
cưới làm vợ và đưa về Mỹ khoảng năm
1972. Lần lượt cô Tư sanh được 3 mặt
con, gồm 2 gái một trai, các cháu đều cực kỳ
thông minh, một cháu gái lớn học quá giỏi. Tôi nghe một
người khác nói lại, không phải cô Tư hay gia đ́nh
em Siêu nói, cháu gái này ngoài bằng nha sĩ tối danh dự,
cháu c̣n lấy thêm 2 bằng Tiến Sĩ nữa. Dù mới
hơn 30 tuổi, cháu đă là Giáo Sư thực thụ của
một trường Đại Học Nha Khoa và là Giáo Sư
thỉnh giảng của vài trường Đại Học
nổi tiếng khác. Một em gái và một em trai của cháu
cũng đă nối gót theo nghiệp của chị, đang
học ngành y. Cô Tư không tỏ e thẹn, mắc cỡ của
những ngày tháng cũ ở quê nhà, không được
đi học đàng hoàng. Nay, như là cái móc để ôn cố
tri tân, quay nh́n nhớ lại dĩ văng để cố gắng
phấn đấu hơn nữa và cô rất hănh diện tự
hào là cô chăm sóc nuôi con nên người hữu dụng như
bây giờ.
Gương hy sinh cao cả của cô Tư,
nay có thành quả tuyệt vời mà mọi người khi
biết đều khâm phục gương can đảm chịu
đựng hy sinh của một phụ nữ có ư chí kiên tŕ
vươn lên.
Tôi và nhiều đồng hương xin tặng
cô Tư một đóa hoa hồng thắm nhất và cầu
chúc cô Tư măi măi là người phụ nữ gương
mẫu, đảm đang hàng đầu của người
Việt ḿnh. Chúng tôi, những đồng hương Châu Đốc
ở nhiều tiểu bang và vài cô chú nguyên là học tṛ thời
trung học của em Tạ Văn Siêu về tham dự 2 ngày
vui trọn vẹn 16 & 17 tháng 6 năm 2007 tại Raleigh, rất
hoan hỉ và hănh diện có một người đồng
hương với 2 bàn tay trắng nay làm chủ một
trung tâm thương mại trên đà phát triển. Đây cũng
là dấu ấn, chính thức Khai Trương Khu Thương
Xá An Châu, khu thương xá đầu tiên của người
Việt chúng ta tại địa phương Raleigh này .
Chúc Thương Xá An Châu Hồng Phát – Mă
Đáo Thành Công.
Nhân chuyến đi Raleigh, chúng tôi, gồm có
anh Nguyễn Văn Đệ, chánh Án Ṭa Sơ Thẩm Châu Đốc,
chị Lê Thi Hiền, nguyên là giáo sư Pháp văn của em
Nguyễn Hoàng Thân khi em học trung học công lập Thủ
Khoa Nghĩa. Tôi là người ở nhà mướn hồi
thời mới tản cư ra tỉnh lỵ Châu Đốc,
mà sau này là ḷ làm men, cạnh nhà ông Đốc Thân và đối
diện với nhà thầy chín Nhựt, ghe của ông bà nội
và ba má em Thân tản cư từ Mỹ Đức lên đậu
ở phía sau hè. Chúng tôi được sự hướng dẫn
của em Vơ Văn Hiền, nguyên Quận Trưởng Châu
Phú đến thăm viếng cơ ngơi thương hiệu
của em Nguyễn Hoàng Thân cách xa Raleigh cũng trên dưới
1 giờ lái xe. Với nhà hàng Buffet, bao bụng, Viet Thái, vợ
chồng em Nguyễn Hoàng Thân đang kinh doanh. Trước đây
đôi vợ chồng này khai thác các máy đánh bài ở nhiều
khu vực trong vùng, nay bị cấm nên em Nguyễn Hoàng Thân
vội chuyển sang nghề mới, chuyên vế bán thức
ăn bao bụng Việt Thái như tên gọi của bản
hiệu. Chúng tôi hàn huyên khá lâu, những kỷ niệm thân
thương của quê hương Châu Đốc thời
niên thiếu như sống dậy trong tôi , một ông già đă
bảy bó ba, gần đất xa trời rồi, xa Châu Đốc
đúng nửa thế kỷ, từ năm 1957. Đây cũng
dịp may hiếm có, tôi gặp lại các em cở tuổi
học tṛ của tôi, bạn bè, những vị cao niên cùng
quê hương Châu Đốc của chúng ta. Chúc tất cả
mọi người : An Lành Hạnh Phúc & Vạn
Sự Cát Tường./.
Trần
Văn