Trang Chính    Hộp Thư    Truyện Thật Ngắn    Truyện Ngắn    Thơ    Bút Ký    Góp Nhặt    Sức Khỏe và Gia Đình    Tin Vui   

 

Phan

Thơ gởi bác Hai Trầu

 

    Ngó con nước mấp mé bờ nhớ ruộng, chân giày tây muốn cởi xuống thăm câu. Nhớ gì như nhớ trăng ngâu, tiếng cá quẫy nước dạ sầu cố hương. Ngó vậy mà từ hôm bác Hai lên chơi thành Đà đã một con trăng. Bác lên chơi rồi về lại Houston coi vậy mà nhớ ghê hồn nghe bác Hai. Bác khoẻ hôn sao nín thin mần ruộng hoài vậy? Chèng ơi! Con coi truyền hình à nghen, ở dưới miệt bác sao mà mưa quá xá, ảnh hưởng bão ở vịnh Mexico gì đó bác Hai? Nghe đâu dân tình ở quận Gaveston phải lo chạy bão… Con hổng lo chút xíu nào cho bác Hai đâu! Hổng phải hổng thương mà tự bác Hai ở Houston là Mỹ chứ đâu phải như hồi ở dưới quê mình. Người ta lo lấy thuế, cướp ruộng đất bán cho ngoại quốc rồi thôi hà! Hổng lo cho dân gì ráo trọi, dân tình sống chết mặc bay là cái chuyện xưa với mình nhưng còn mới nguyên với bà con chưa ra nước ngoài được đó nghe bác Hai. Xứ mình mà, ông Trần Văn Trạch ổng nói đúng như sấm Trạng Trình vậy nghen: “Cây cột đèn biết đi cũng vượt biên”.

   Thôi. Con nhớ bác Hai rồi nói tầm bậy tầm bạ, lỡ người ta biết nó trúng tùm lum tùm la rồi người ta cấm con về thăm quê hương thì con chết đứng à bác Hai. Nói chuyện khác nghe chơi thôi nghen bác Hai. Cái hôm bác Hai lên đây dự tiệc ông nhà thơ Phan Xuân Sinh ra mắt tập thơ “Khi tình đang ru đời” gì đó! Thiệt là vui ha bác Hai hen. Ăn nhậu, ca hát, ngâm thơ… đủ hết. Cái ông đó mần thơ nghe Lương Sơn Bạc quá chừng. Nhưng con thích ổng nhậu hơn mần thơ. Đời bây giờ đi kiếm một người có tấm lòng với bạn hữu đâu phải dễ, phải hôn bác Hai. Nhớ hoài bữa luân ly huynh đệ thiệt là hiếm có trên đời - nhứt là cái đời lưu linh lưu xứ của mình. Con nói vậy là vì từ hôm bác Hai về lại Houston tới nay, thành Đà của con im ru bà rù luôn vậy đó! Con đi ngang qua lầu ông Hoàng hoài hà mà hổng có “ai kiu tui đó?” gì ráo trọi. Con tính vầy được hôn bác Hai. Con cho in lên báo nhà: “Mời anh em thân hữu đến lầu ông Hoàng (toà báo Trẻ) vào lúc… để chung vui với nhà thơ Phan… có “g” trong đêm ra mắt tập thơ: Sao tình im ru hoài”. Bác Hai liệu đủ… liều lĩnh lên chung vui với con hôn? Coi bộ đặng hôn bác Hai?

 

    Xin bác Hai bỏ qua cho tật lép xép của con tự thương quá xá mấy anh em nghèo nên ưa nói lung tung. Con viết thơ này theo lệnh của phu nhơn: “Anh không hỏi coi bác Hai đem nhúm càng cua về Houston có sống hôn? Nếu không thì tuần này anh PXSinh đi Houston - dự tiệc Sao mai họp mặt,  mình gởi cho bác Hai nhúm khác.” Bữa nào bác Hai thử hỏi: “Bay quởn đô la hôn? Gởi cho bác Hai xin nhúm.” Coi thị trả lời sao? Mà thôi! Người ta sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi. Sự thấm nhuần Phật học của ông Trịnh thiệt dễ nể ha bác Hai! Sẵn nói tới rau càng cua thì cho con nhắn bác Hai gái dưới nhà dưới chứ bác Hai trai còn mê chữ nghĩa trên thư phòng. Theo con tính thì bác Hai trai mát tay nên nhúm càng cua con xắn bữa hổm ở nhà con nay đã xum xuê trong vườn bác Hai. (Cái giống này phải kế hoạch hoá nó nghe bác Hai. Khoanh vùng cho nó chứ để tự giác là tự sát với nó mọc tùm lum đó nghe bác Hai.) Cái giống càng cua thuộc họ ngang mà bác Hai - ngang như cua vậy đó! Nói bác Hai nghe rồi mần thử coi hen.

   Ở dưới bác thì chợ Việt Nam là nhứt rồi, gà Houston nổi tiếng tới trên con từ lâu lắm rồi. Người mình nuôi con gà cũng ngon hơn người Mỹ… tự chủ sao gà vậy hà! Dai nè ha, ngọt nè ha, thịt hổng trắng hung như gà Mỹ nhưng ra xớ đàng hoàng chứ hổng nhão nhẹt như me… Mỹ.

   Bác Hai ra chợ Việt Nam mua con gà đi bộ, coi chừng gà móng đỏ nghe bác Hai! Bác Hai trộng tuổi rồi, nhá hổng xuể gà đó đâu. Coi con nào da nó đỏ là ngon, trước lúc hoá kiếp nó có làm ba hột với chiến hữu ngoài vườn. Con da vàng tạm tạm thôi, nó như người mình vậy! Hổng thua ai mà cũng hổng hơn ai. Con nào da trắng là dở đó bác Hai, nó như người bản xứ - nhão nhẹt hà. Con cũng hổng hiểu sao gà một chuồng mà mần ra lại có ba màu da khác nhau, tư chất cũng khác nhau nên gà cùng một mẹ đá nhau hoài.

   Đem về nhà ha, xả gà cũng có cách chứ đừng theo lối chém to kho mặn của người miệt ngoài. Mình người Đàng trong mà bác Hai. Ra hai cái cánh trước, ra tới hai cái đùi, ra hai miếng thịt trắng theo Mỹ mà người mình gọi là thịt ức đó. Còn lại khung xương của con gà hen, cho vô nồi nấu lửa nhỏ chung với cánh, đùi, vớt bọt xong xuôi là gần chín tới rồi đó! Phải thăm bằng đầu đũa thường hen. Vớt cánh, đùi - chín tới đâu vớt tới đó tự sống thì ăn đau bụng mà rục thì ăn xí quách! Nhớ là khung xương của con gà thì để luôn trong nước sôi chứ đừng vớt. Cuối cùng là bỏ vô nắm gạo. (Gạo bốc trong khạp ra không vo, không gì hết nghe bác Hai. Cháo ngon nhờ chất cám gạo đó mà!) Coi như có nồi cháo giải nghể rồi hen - dĩ nhiên là muối, đường, bột ngọt tùy gia chủ. Món cháo này gọi là cháo gà đi bộ. Khi ăn rắc hành ngò, tiêu đen chứ tiêu trắng lại không thơm bằng.

   Cánh gà chín tới với đùi gà chín vừa để nguội, xong mình xé sợi ra hen. Để đó tính sau. Lo hai miếng ức đã chứ! Hai miếng ức gà mà Mỹ gọi là thịt trắng thường không khoái khẩu người mình nên phải nghĩ cách làm sao cho nó bắt! Đúng hôn bác Hai? Con nói nghe thử - nếu bác Hai vừa bụng thì mần. Hai miếng ức hen, bỏ lên thớt… nhựa. Ở đây làm gì có thớt me cho gà thơm mùi thớt! Thôi đi, con nhiều chuyện quá! Bác Hai nghiêng dao 45 độ để lạng ra miếng thịt trộng trộng - không mỏng cũng không dầy hung. Cứ hai miếng ức của một con gà thì trộn chung với một cái trứng gà (cả tròng đỏ tròng vàng), một muỗng canh bột bắp, một muỗng cà phê đường, một muỗng cà phê dầu ăn, nửa muỗng cà phê muối, chút bột ngọt, tí cooking wine, tí tiêu trắng. Trộn đều - để đó chừng 15 phút sau thì cho vô nồi (khác) luộc lửa 350 độ trong 5 phút (tính từ nước sôi à nghen). Vậy là bác Hai có món gà trắng thơn ngon rồi đó. Chất trứng với bột theo bọt nổi lên hết à, vớt bỏ cho tới thịt chín, (nước luộc thịt này cũng bỏ chứ không xài được đâu nghe bác Hai tự nó đục ngầu.)

    Con tính sổ với càng cua nghe bác Hai. Ra vườn ngắt càng cua vô hen, lặt bỏ ngòng (Bông của nó đó! Cái này hơi nhẫn đắng nên lặt bỏ đi) Sau khi rửa sạch, để ráo trong rổ thì kêu vợ chồng bác Giang qua tui là vừa! Hồi rau càng cua ráo rồi thì cho vô tượng, rắc muối, đường là nó xìu liền hà, vắt chanh tươi vô thì nó trở chứng! Dậy mùi thèm. Nhớ rắc tí tiêu trắng nghe bác Hai. Xong rau thì mình bỏ gà trắng đã chín vô trộn đều cho chất nước chanh tươi có muối đường làm quen với thịt. Tụi nó nên duyên lẹ lắm! Chừng mười phút sau thì nhễu nhão cho coi. Chắt nước nó đi, giờ mới trộn vô tí hành phi bán sẵn ngoài chợ là cho ra dĩa bàn được rồi!

   Y hình bác Giang gái với bác Giang trai tới cửa, con nghe tiếng bấm chuông. Bác Hai ra mở cửa đi, để con lo hậu sự cho hen. Tiếng mình gọi là bắt mâm đó mà. Món gà trắng trộn rau càng cua bắt lên dĩa hột xoài coi mới xếch-sy. Hành phi nổi tiếng thơm giòn nhưng đụng đường chanh nên hơi yểu! Không sao, không sao… bây giờ mình lát lên mặt nó vài khoanh ớt hiểm đỏ là ngoạ hổ tàng long. Cái món này hen bác Hai, uống bia xanh là bắt nhứt! bởi Heineken vốn đắng hậu mà đưa cay chua chua ngọt ngọt giòn giòn thì rêm mé đìu hiu! Con thấy bác Hai Thiệp ở Phố Văn mượn từ của Duyên Anh hay quá nên con bắt chước. Con quên nói bác Hai nếu muốn cho bác Giang gái với bác bác Giang trai ngậm mà nghe, tâm phục khẩu phục thì mình nhễu vô vài giọt dầu ô-liu thứ thiệt à nghen! Thứ dỏm nó phá mùi thì thà đừng bỏ. Trời quơ! Rau càng cua giòn rụm, thịt gà trắng nổi tiếng bở mà qua chế biến bụi đời của thằng Phan nó giòn tan trong miệng, chua ngọt chanh đường còn thơm hành phi dư hậu, the the ớt hiểm thì quên đường về. Cái món này nghe bác Hai, nước chấm của nó hổng dễ làm đâu nghen! Khó vàng trời cho người hổng sành ăn vậy đó! Con nói bác nghe riêng thì đừng méc ai nghen! Nước tương, nước tương đương nhiên hiệu lá bồ đề rồi. Pha bằng nước lạnh- 5/5, nêm đường, vắt chút chanh cho át mùi xương nấu nước tương là vắt sao nè? Vắt ngược miếng chanh tức là lấy dầu chanh ở vỏ chanh thôi! Món ăn của mình đã chua thì đâu cần nước chấm cũng chua, phải hôn? Cuối cùng là tình bơ vơ ở chỗ hổng ai ngờ… xịt vô chút tương ớt (đỏ) ăn phở đó mà - Nó ra chất nước chấm cũng bụi đời như thằng sáng chế. 

    Giờ thì bác Hai có thể nói với bác Giang rồi đó! “Tui kính anh một ly… nhưng tui nói trước là đũa nhà tui là đũa măng nghe anh Giang, không phải đũa tre đâu, anh mà gắp nặng tay quá - nó gãy đũa nha anh Giang!” Trời quơ, ngồi nghĩ ra hình ảnh hai ông già ngồi nhậu cũng đủ sướng đời lưu vong.

   Bác Hai ơi! Thấy bác Giang hơi mệt hay bác Hai mệt trước hổng chừng! Cứ kêu: “Bà ơi! Tui nghe mùi cháo dưới bếp sao nhức đầu quá hà! Bà múc ra đây đặng tui với anh Giang đổ vô bụng cho nhà bớt hôi coi bà!... Nhớ rải hành ngò, tiêu đen nghe bà, tiện tay bỏ thêm thịt đùi, thịt cánh tui xé sẵn hồi nãy cho có cái dắt răng nghe bà.” Cha mẹ ơi! Cái dòng sương sương ba hột mà húp miếng cháo gà nó lê la phế phủ.

 

    Còn nữa nghen bác Hai, rau càng cua còn làm món với bò, heo được ráo. Bữa nào quởn con xúi thêm. Tự ở nước ngoài thì tùy nghi di tản với cây nhà lá vườn vậy thôi! Nói đi nói lại cho đỡ nhớ cá bống kho kẹo, ra hông nhà lặt mớ càng cua vô chấm nước kho tiêu. Cái món dân dã miệt vườn này mà gặp bữa mưa đi cuốc ruộng về thì ăn quên thôi.

 

   Con kính chào bác Hai, bác Giang nhậu khoẻ. Bữa nào quởn, bác Hai rủ bác Giang cỡi Lexus RS 300 lên con. Gì chứ mồi màng thì con dư sức chế biến, rượu có vựa rưọu của anh PXSinh rồi. Thành Đà ngày càng đông cao nhơn tứ xứ là vậy!

   Con chào bác Hai hen. Mong gặp

   Phan