Trang Chính    Hộp Thư    Truyện Thật Ngắn    Truyện Ngắn    Thơ    Bút Ký    Góp Nhặt    Sức Khỏe và Gia Đình    Tin Vui   
Cùng Tác Giả   


Thưa Thầy, Con là Carnot đây

Vĩnh Lộc

          Ở đời trong cái rủi thường có cái may, trong nỗi buồn thường lại đi kèm một niềm vui nào đó, có như vậy con người ta mới sống lây lất nổi trong thế giới ta bà này, Đức PHẬT đã dạy, có hạnh phúc thì có khổ đau, sinh ly thì phải đi kèm với tử biệt, khi vui thì cũng không nên vui thái quá, mà lúc buồn, cũng chẳng nên sầu thảm chi nhiều. Chuyến đi Úc vào cuối tháng tám vừa qua, Tôi biết đại gia đình Tôi, cuối cùng rồi cũng mất Trang (Em gái thứ sáu, đang sinh sống ở ÚC). Em đã bị ung thư ngực 10 năm nay, bây giờ đang ở thời kỳ cuối, em đã cố gắng bình thản chấp nhận, sống tới tuổi này. Tôi hiểu rằng, trong đời người, luôn luôn mình phải biết đón nhận những tai ương luôn rình rập đâu đó quanh ta, mà tuổi già là một vấn nạn, gây muôn vàn khó khăn cho mọi người, già rồi thì quên trước quên sau, buổi tối thì mắt mũi kèm nhèm, lái xe quờ quạng, trăm thứ bệnh tật bủa vây lấy ta, ăn cũng không dám ăn nhiều, sợ đường trong máu cao, bác sĩ dặn phải hạn chế, gặp mó năn ngon, cũng nhấm nháp chút ít, vì sợ cholesteron. Tuổi càng lớn càng mất mát nhiều thứ, bạn bè rủ nhau dần dần bỏ di, ngay cả em Trang (nhỏ hơn Tôi 9 tuổi) cũng mới mất rồi. Rồi sẽ còn nữa... còn nữa.... Rồi bao giờ tới mình dây, cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi. Biết vậy nhưng mấy ai mà chẳng đau lòng khi đối mặt với cảnh sinh ly tử biệt.

          Dù gặp rất nhiều khó khăn trong việc xin visa, sau cùng Anh Chi Em trong nhà, cũng đã đến được Úc đầy đủ, chỉ trừ anh Khánh (người Anh Lớn nhất) vì sức khoẻ yếu nên không sang được, thay mặt cho Anh & Chị là cô con Dâu lớn đại diện sang dự dám tang. Sau năm 1975, đây là lần đầu tiên, Đại gia đình Tôi mới quây quần đông đủ nhất, mười một đứa, 5 ở ÚC, 5 ở VN, 1 ở Mỹ, thôi thì nghĩa tử là nghĩa tận, nhờ anh em đông người, mỗi người một chân một tay, nên lễ tang diễn ra trong không khí trang nghiêm và cảm động, niềm vui được xum họp bên Cha & Mẹ làm Chúng Tôi tạm quên đi nỗi buồn mất Em Trang.

          Điều may mắn nữa trong lần qua xứ kangarou kỳ này là Tôi dược gặp Thầy Trần Thiện Hiếu và Anh Chi Dương văn Chung, những người mà mới gặp nhau vài lần, trò chuyện cũng chưa nhiều, nhưng Tôi rất kính mến về tư cách cũng như cách xử thế.

          Xin hãy nói về Thầy Hiếu trước (Anh Chung và chị Phấn có dịp Tôi sẽ nói đến sau), ngồi với anh Chung và Tôi, là một Cụ già 85 tuổi, râu tóc bạc phơ, nhưng tinh thần và thể chất còn rất tráng kiện, phong thái khoan thai hòa nhã, cốt cách như một tiên ông,. Tôi thực sự ngạc nhiên khi biết Thầy vẫn còn tự lái xe đi đây, đi đó trong thành phố Sydney, mà chẳng phiền dến Con Cháu. Thầy trò gặp nhau sau 45 năm xa cách, Tôi nhận được ra Thầy ngay, vì đầu những năm 60, Châu Đốc chỉ có vài Giáo Sư gốc người Bắc di cư xuống dạy học thôi, như Thầy Hiếu, Thầy Trường, Thầy Viện... Thầy kể với Tôi và Anh Chung đủ thứ chuyện, vui lắm, Thầy kể rằng, trong cuộc đời lang bạt của Thầy từ bắc vào Nam, rồi qua Úc, những năm ở Châu Đốc là những năm đáng nhớ nhất, êm dềm nhất, chẳng bao giờ Thầy quên được những năm tháng sống trong không khí thanh bình, đầy tình người của người dân xứ mắm.
          Tôi hỏi, trong hoàn cảnh nào, Thầy đổi về trường Thủ Khoa Nghĩa, xa xôi quá vậy? Thầy bảo 54, Thầy và gia đình di cư vào Nam với hai bàn tay trắng, không nhà cửa, tiền bạc chẳng có là bao, một dịp may, gặp một người bạn là công chức cao cấp trong chính phủ, biết Thầy đã từng dạy học, nên muốn giúp Thầy, tìm một chỗ dậy học cho Thầy đối với ông ta thì cũng dễ thôi, nhưng Thầy lại muốn xin một căn nhà, cho gia đình ở.
  Ông ta bảo, muốn có nhà, thì Anh phải chịu khó đi xa mới được.
          - Đi xa là đi đâu? Thầy Hiếu hỏi ?
          - Châu Dốc, Ông bạn đáp.
          Đi thì đi. Chẳng còn nhiều chọn lựa cho Thầy lúc đó.
          Hoàn cảnh của Thầy Hiếu lúc đó, làm Tôi nhớ dến Thầy Ngô văn Luôn, Thầy dạy Viêt văn cho Tôi năm đệ nhị và Triết năm đệ nhất, Tôi còn nhớ rõ giờ học đầu tiên của Thầy Luôn, Ông Thầy đẹp trai, ăn mặc đúng mốt, nói năng lưu loát, khi Thầy giảng bài, học trò cứ như bị thôi miên, đi dạy Thầy luôn xách cặp táp mang dù đen, làm cả trường Thủ Khoa Nghiã xôn xao, nhìn thầy mà mơ ước cho tương lai của mình. Thầy nói : khi Tôi cầm sụ vụ lệnh, thấy nơi về dạy là châu Đốc, xem trên bản đồ, thấy thị xã ở gần biên giới, làm Tôi chợt nhớ tới hai câu thơ bất hủ của Thi hào Bạch Cư Dị đời Đường :
                   Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách
                   Quạnh hơi thu lau lách đìu hiu
          Chúng ta hiểu, ý Thầy Luôn nói, hoàn cảnh của Thầy cũng giống như nhà thơ, cùng bị đi đày như nhau, nhưng khi đến Châu Đốc, mới biết là mình lầm, phố xá nhộn nhịp, chợ búa sung túc trường ốc khang trang, cũng nên nói thêm, trong một giờ dạy triết, không biết có chuyện gì xẩy ra, mà Thầy có vẻ giận lắm, Thầy Luôn nói :
                   Tôi coi các Anh & Chị như Con Cháu, đừng có vơ vẩn, muốn gì, Tôi làm quen với nhũng người đồng trang lúa với Tôi.
          Nên nhớ niên khóa 63-64, lớp đệ nhất, học trò, trai gái học chung với nhau, cả đám trong lớp mấy chục mạng, ngồi im thin thít, chẳng đứa nào dám hó hé gì, bây giờ nghĩ lại, Thầy nói vậy kể cũng hơi tàn nhẫn quá, phảỉ không quí bạn? nhưng Tôi vẫn phục Thầy là ngươì có tư cách, dám nói thẳng. Sau này Thầy Luôn trở thành Dân Biểu, nghe nói Thầy lập gia đình với cháu Tổng Thống Thiệu.
          Trở lại câu chuyện về Thầy Hiếu, Thầy về dạy trường Thủ Khoa Nghĩa từ năm 1955, đến năm 1962 Thầy rời trường về làm công chức trong chinh phủ.
          Bây giờ Thầy & Cô cùng gia đình định cư tại Úc, là một nhà thơ Đường nổi tiếng tại Úc, Thầy giao du rất rộng trong giới văn nhân tài tử Sydney, Thầy còn có biệt tài, chụp ảnh nghệ thuật, còn Cô tuy đã mổ chân 3 lần, đi đứng khó khăn, sức khoẻ suy yếu, nhưng vẫn cố gắng nấu những thức ăn ngon đãi khách, đặc biệt là món cháo lòng (nấu theo kiểu người Bắc) mà Tôi và anh Chi Chung có may mắn được thưởng thức qua. Tôi và Thầy nói chuyện rất tâm đắc, một già một trẻ bàn về chữ hiếu trong đạo làm Con, về câu nhất tụ vi sư, bán tự vi sư. Về câu nói bất hủ của một vi Tổng Thống Pháp về thăm trường cũ, mà học trò Chúng ta đều biết: Thưa Thầy, Con là Carnot đây.
          Thầy cũng đồng ý với Tôi, chúng ta chưa thành người Quân Tử, nhưng hãy học cách xử thế của người Quân Tử. Nói thì dễ nhưng mấy ai trong đời đã thực hiện được.
          Tôi còn mong gặp lại nhiều thầy nữa, mà Tôi biết hiện sinh sống đâu dó quanh đây, Thầy Huỳnh dạy Pháp văn năm Tôi học Đệ Tam, Thầy Lượm, Thầy Tống, Thầy Khánh, Cô Gấm..... Tôi còn muốn gặp Thầy Vũ Hữu Viện, dạy Lý Hoá cho Tôi năm Đệ tứ, nhưng Thầy đã qua đời vào tuổi ngoài 60, xin thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ tới Thầy.


Viết vào tháng 11 năm 2007.

Vĩnh Lộc.