MỘT NGƯỜI DÂN CHÂU ĐỐC
Vũ Thất
Chiếc Jeep cặp
vào lề, dừng lại. Tôi bước xuống, đứng
sau vài người đang xếp hàng. Bên kia xe bánh ḿ là
một cô gái c̣n rất trẻ, rất dễ thương.
Đôi bàn tay của cô đang vẻ những động
tác nhanh nhẹn, uyển chuyển, chính xác. Một tay cầm
ổ bánh, tay kia cầm con dao nhỏ, xẻ đôi, bỏ
dao xuống, nhét thịt, nhét dưa leo, đồ chua , rắc
tư tiêu muối, đặt ổ bánh lên tờ giấy trắng,
gói gọn gàng, quấn ṿng một sợi dây thung rồi
trao cho người mua. Vừa khi người khách cầm
ổ bánh, cô bé nở nụ cười rạng rỡ kèm lời
cám ơn ngọt ngào. Rơ ràng nụ cười xă giao đó
dành cho người kia mà sao tim tôi bỗng rung động bồi
hồi. Tôi chợt hiểu rằng ḿnh chưa thể
rời ngay Châu Đốc. Sau khi nhận ba ổ bánh kèm với
nụ cười, lời cám ơn, tôi dứt khoát ngoắc
hai người trên xe – một tài xế, một hộ tống
- ra hiệu cùng vào quán.
Tối thứ bảy,
nhà hàng đông khách. Chúng tôi được hướng dẫn
ngồi vào bàn ngoài cùng, cạnh xe bánh ḿ. Tôi mở gói giấy,
chia mỗi người một ổ bánh và bào chữa rằng
tự nhiên thèm bia quá. Tôi gọi một chai 33. Hai anh lính gọi
cà phê. Cô bé đang đứng cách tôi rất gần. Tôi muốn
gợi chuyện mà cô đang bận túi bụi. Thấy có
chữ in trên tờ giấy gói vừa mở, tôi giũ các
mảnh vụn cầm lên đọc: LƯU LUYẾN.
Kiểu chữ đẹp, khá to, màu xanh. Bên dưới in
hai hàng chữ nhỏ hơn: “ Điểm tâm, giải khát
nơi đây. Quán ăn Lưu Luyến, 52 Bạch Đằng”.
Tôi vừa nhai vừa gật gù. Hai câu thơ ngắn gọn
mà đầy đủ. Lại rất hữu ích...cho tôi.
Chỉ cần biết thêm tên cô bé là tha hồ viết
thư.
Tôi nh́n cô bé, chỉ thấy
phía lưng, không thấy nụ cười. Buồn t́nh, tôi
bắt chuyện với người đàn bà đang ngồi
thoăn thoắt xé thịt gà ram:
-
Thưa bác, bác là thế nào trong tiệm này.
-
Dạ, tôi là...chủ.
Tôi giật ḿnh chăm
chú nh́n người đàn bà. Khuôn mặt tṛn, phúc hậu, tuổi
khoảng trên bốn mươi. Bà đang nh́n tôi, cười
mỉm hiền từ. Đó là nụ cười của cô
bé. Không biết có phải tại rượu không mà tôi bậc
miệng một cách mau mắng:
-
Vậy cô bé đang bán bánh ḿ là ...con của bác?
-
Nó là con gái tôi.
Tôi hết nh́n bà rồi
nh́n cô gái. Nước da của hai người đều
trắng như nhau. Khuôn mặt cô bé mang những nét đẹp
của bà nhưng đậm vẻ Trung Hoa. Tôi nhớ đến
người đàn ông Tàu trung niên ngồi ở quầy phía
trong, lúc c̣n t́m chỗ ngồi. Chính ông hướng dẫn
tôi đến bàn này kèm với câu xă giao tiếng Việt
điệu nghệ: mời đại úy ngồi đỡ
ở đây, xin cảm phiền. Tôi quay nh́n vào. Ông vẫn
ngồi đó, đang tính tiền.Tôi lại buộc miệng:
-
Vậy ông ngồi trong kia là ...
Sợ ḿnh nói hớ
tôi chợt im lặng. Bà lại mỉm cười, giọng
khoan ḥa:
-
Ổng là chồng tôi.
Tôi đăm ra lúng
túng, nâng ly bia, uống cạn một hơi. Tôi gọi chai
thứ nh́. Bụng đói làm vị bia ngon ngọt nhưng
cũng làm chếch choáng. Tôi hít hai ba hơi thuốc. Lấy
lại được b́nh tĩnh, tôi đổi đề
tài, hy vọng chiếm được cảm t́nh:
-
Hai câu thơ Lưu Luyến thật đầy đủ ư
nghĩa. Chắc bác là tác giả?
-
Không, của con tôi.
-
Của cô đó hả bác?
-
Không phải, đứa khác...
Tôi nh́n đồng hồ.
Mới đó mà nửa giờ đă trôi qua. Đưa tiền
cho anh tài xế lo việc thanh toán, tôi nhặt chiếc mũ,
rời khỏi ghế, bước sang ngồi cạnh bà rồi
nói một cách mạnh dạn:
- Thưa
bác, xin bác cho cháu nộp một lá đơn...
Bà ngưng xé thịt,
ngẩn lên, ngạc nhiên:
- Đơn từ
ǵ ?
Tôi nói chầm chậm
một cách nghiêm túc:
-
Thưa bác, xin bác vui ḷng cho cháu được nạp lá
đơn xin cưới cô đang bán bánh ḿ...
Bà lại nở nụ
cười hiền ḥa nhưng nói bằng giọng trách móc:
-
Xin đừng nói giởn đại úy ơi.
Tôi đổi giọng
thành khẩn:
-
Thưa bác, cháu nói thật.
- Nói thật cũng không được.
Nó c̣n con nít, mới mười sáu tuổi.
-
Cháu sẽ chờ, đến bao lâu cũng được.
Bà đứng lên, trao
thau thịt đă xé xong cho cô bé, nói từ tốn mà dứt
khoát:
-
Đại úy say rồi, nên về nghỉ đi.
Cái từ “gửi
đơn” của tôi và cái chữ “say” của bà vừa
đủ tác dụng để gây cho tôi vô vàn khó khăn sau
đó. Tôi mua thêm hai ổ bánh nữa, chỉ với mục
đích nh́n thấy nụ cười. Nụ cười
đó cứ chập chờn trong suốt đường về.
Và nụ cười đó đă gây trong tôi nỗi đam mê
hàng đêm trang trải tâm tư gửi về chủ nhân của
nó. Măi hai tháng sau tôi mới có dịp tận mắt ngắm
lại nụ cười.
Tôi đến hơi sớm
trong bộ thường phục. Trời chưa tối,
quán chưa đông. Bà mẹ cô bé đang ngồi xẻ
dưa leo thành từng miếng nhỏ trên chiếc bàn tôi ngồi
lần trước. Tôi bước lại gần ngơ lời
chào. Bà cười cười gật đầu. Tôi xin lỗi
lần trước say sưa thất lễ. Bà mỉm
cười: “Có ǵ mà thất lễ. Buôn bán mà. Nghe đó, quên
đó”. Chiếc xe bánh ḿ vẫn ở chỗ cũ nhưng
cô bé chưa xuất hiện. Tôi muốn ngồi vào bàn của
bà nhưng trên bàn bày biện đầy món thịt nguội
dưa chua ... Ông chủ xuất hiện mời tôi ngồi ở
chỗ tốt nhất. Tốt theo ư ông nhưng... tệ
đối với tôi. Chỗ này cách quá xa cô bé. Tôi không dám
uông bia. Rút kinh nghiệm, tôi gọi ly cà phê đá.
Cô bé xuất hiện từ
phía trong, mắt nh́n thẳng, đi ngang qua các dăy bàn đến
bên chiếc xe. Đợi cô chuẩn bị xong, tôi đứng
lên, làm người khách mở hàng. Dường như cô bé
không c̣n nhớ ǵ tôi. Dường như cô bé không biết
tôi là tác giả mỗi ngày một lá thư ... Tôi không gợi
ư. Một ngày nào cô bé sẽ biết. Tôi khuyên tôi đừng
vội vàng. Dục tốc bất đạt. Cô bé quả
chưa là...người lớn. Thời gian c̣n dài. Hăy tiếp
tục viết thư mỗi ngày, hăy đi gặp cô bé mỗi
tuần hai lần. Hăy kiên nhẫn...
Nhưng sau một
năm vất vả làm con thoi Cần Thơ Châu Đốc,
uống hàng trăm ly cà phê đá, ăn gấp đôi bánh ḿ
paté gan nhưng sự việc chừng như...dậm chân tại
chỗ. Mẹ cô bé vẫn ngồi xé thịt gà, xem tôi
như một trong rất nhiều thực khách của nhà
hàng. Có khá hơn là được ông chủ coi như một
khách quen. Tôi bắt đầu cảm thấy thất vọng.
Đúng lúc đó, một cuộc gặp gỡ diễn ra
khiến cho cái cảm giác thất vọng của tôi biến
thành nỗi đau tuyệt vọng.
Một buổi chiều
vắng khách, tôi đang ngồi nhâm nhi cà phê chờ cô bé xuất
hiện th́ một bà cụ dáng dấp phương phi phúc hậu
từ bên trong đi ra, dừng lại trước bàn tôi. Cụ
ngơ ư muốn ngồi cùng bàn. Rồi cụ tự giới
thiệu là bà ngoại của cô bé, khuyên tôi đừng
đeo đuổi cô bé nữa mà nên t́m người khác. Cái
lư do được nêu ra: cô bé không bằng ḷng và cả nhà
cũng không ai muốn cô bé có chồng làm ...lính.
Tôi c̣n nhớ tôi đă
chết điếng, người lặng đi. Rồi tôi
cũng đă cố gắng ngơ lời cám ơn bà cụ.
Tôi nhớ là sau đó tôi đă gọi bia và uống cho tới
giờ giới nghiêm. Tôi say gấp mấy lần buổi
đầu gặp cô bé và uống như để bù lại
lâu nay chỉ dám nhấm nháp cà phê, tỏ ra tư cách. Tôi
bước đến bà mẹ, cố giữ giọng vui
vẻ, tự nhiên: “Thưa bác, xin bác hiểu cho là cháu rất
thật ḷng. Chắc v́ không duyên nợ. Từ nay cháu hết
c̣n.. điểm tâm giải khát nơi đây”. Bà cười
cười, giọng thân ái: “Mong đại úy không buồn
phiền ǵ. Có dịp về đây, đại úy nhớ ghé
uống bia”. Tôi quay qua cô bé, đặt mua một ổ bánh
ḿ, nhận tiếng nói nụ cười lần cuối và
ngỏ lời từ biệt....
Tôi trở về Cần
Thơ sống những ngày buồn chán. Rồi tôi t́nh nguyện
tham dự hành quân, muốn t́m quên qua những giây phút tử
sinh. Tôi thật sự muốn tử nhiều hơn muốn
sinh. Vậy mà tôi vẫn sống, vẫn mênh mang tưởng
nhớ ... Cuộc hành quân chấm dứt, tôi lại về
hậu cứ. Một chiều cuối tuần thảnh
thơi, không cưỡng được, tôi lại vượt
đoạn đường dài t́m lại nụ cười...
Tôi ngồi lặng lẽ
uống bia, nghe nhạc, rất yên phận. Tôi nhất
định không nh́n cô bé mà đâu đâu cũng thấy nụ
cười. Tôi tự nhủ thầm: thôi th́ cứ thế
này cho tới khi gặp được một mona lisa khác.
Hoặc cho đến khi cô bé lấy chồng...Ở
đâu th́ cũng uống bia, uống ở đây... ngon
hơn. Không ngờ cái giải pháp b́nh dân đó lại là cái
lư do chính đáng để tôi trở lại thân phận con
thoi một tuần hai lần Cần Thơ Châu Đốc.
Nhiều tháng trôi qua rất
êm đềm pha chút xót xa. Bỗng một đêm, bất chợt
bà cụ lại xuất hiện. Bà cụ cười
cười hỏi tôi có c̣n thương, có c̣n muốn
cưới cô bé không. Tôi nghĩ bà cụ tưởng tôi
đă quên nên hỏi cốt để ngơ lời chúc... mừng.
Tôi không đành nói láo trước tuổi tác của cụ:
” Khổ cho cháu là càng thương hơn và càng muốn
cưới”. Bà cụ vẫn cười cười, bảo
“tội nghiệp” rồi vui vẻ nói tiếp mà thoạt
nghe tôi tưởng như bà nói đùa: “Cháu về nhà nói với
ba cháu coi xem ngày nào tốt có thể tiến hành đám
nói”...
Một lần nữa,
bà cụ đă làm tôi sững sờ, đứng tim. Về
sau tôi mới biết từ đâu mà có ...phép lạ đó.
Bà ngoại rất được con cháu thương yêu. Ai
cũng sẵn sàng làm vui ḷng bà. Khi mẹ cô bé lên mười
tám, một người Tàu xin cưới. Gịng họ phản
đối nhưng bà bằng ḷng. Khi các cháu ngoại của
bà vừa thành thiếu nữ, Bà cụ thấy ḿnh có bổn
phận chọn lựa các cháu rể theo ư ḿnh. Mấy
năm trước bà đă chọn cho hai người chị
của cô bé. Với tôi, bà đă chê tôi lớn hơn cháu bà
trên một con giáp, lại thiếu nét... đẹp trai, lại
là lính tráng nhưng cuối cùng tôi được đậu
vớt chỉ v́ bà cảm động với t́nh
thương tôi dành cho cô bé.
Mẹ có mười người con. Tính đến ngày ...bị
giải phóng, trừ tôi đi tù cải tạo và 5 người
con và rể thoát ra nước ngoài, th́ mẹ ôm luôn một
gia đ́nh gồm chồng, con, dâu, cháu nội-ngoại, tổng
cộng 12 miệng ăn! Cũng nên kể thêm miệng uống
v́ uống cũng là một vấn đề ...bức xúc
trong xă hội mới. Xă hội mới không cho mẹ buôn
bán để tiếp tục nuôi gia đ́nh. Theo mệnh lệnh
của cách mạng, muốn sống, gia đ́nh mẹ phải
đi vùng kinh tế mới. Tuy nhiên, theo nhận định
của mẹ, đi vùng kinh tế mới chẳng những
không sống mà c̣n chết sớm.
Mẹ gom góp tài sản
chuẩn bị ...tỵ nạn. Mẹ cho rằng
đàng nào rồi cũng chết. Ở th́ chết dần
chết ṃn. Đi th́ có chết cùng chết một lượt.
Hoặc là thoát chết mà có tương lai.
Chuyến đi lần đầu gặp trở ngại, mất
hết tiền của. Mẹ kiên tŕ gom góp, dành dụm, tổ
chức chuyến thứ nh́ nhiều tháng sau. Lần này
đi thoát suông sẻ.
Đó không phải là
thành tích đầu tiên trong đời mẹ. Mẹ đă
từng làm những việc phi thường từ nhiều
năm trước. Sau ngày lấy chồng, Mẹ bận rộn
với những đứa con sanh năm một, năm hai.
Lại thêm ngôn ngữ bất đồng, mẹ đă không
giúp được ǵ cho công việc buôn bán nhiêu khê của
chồng. V́ thiếu sự kiểm soát chặt chẽ,
hàng hóa thất thoát dần về tay người quản lư
bất lương. Khi mẹ khám phá ra th́ không c̣n đủ
vốn để trở lại từ đầu. Thậm
chí có ngày phải ăn cháo. Đây là lúc mẹ... ra tay. Ban
ngày, mẹ gửi các con cho bà ngoại. Cùng với chồng,
mẹ thu gọn tiệm thuốc bắc, dùng một nửa
căn nhà để mở quán ăn sáng. Chẳng bao lâu,
khách đến ăn mỗi ngày một đông. Ngược
lại, khách mua thuốc mỗi ngày một vắng. Mẹ
quyết định dẹp luôn thuốc bắc, dành trọn
vẹn căn nhà để mở nhà hàng. Món ăn nào mẹ
bán ra cũng đều được tán thưởng.
Càng đông khách, càng cực nhọc. Suốt nhiều
năm, ba mẹ dậy sớm thức khuya. Bù lại,
đời sống đầy đủ hơn.
Khi gia đ́nh có
được đời sống đầy đủ
hơn, mẹ muốn chia xẻ phần nào sự thiếu
thốn của bà con gịng họ. Ai cần giúp đỡ, mẹ
sẵn ḷng, vô điều kiện. Cháu xa, cháu gần cần
chỗ trọ đi học, mẹ hân hoan tiếp nhận.
Vừa lúc Mẹ thấy
nhẹ nhàng th́ một khó khăn khác lại tới. Mẹ
được cái hạn sáu tháng phải mua đứt
căn nhà, nếu không chủ phố sẽ bán cho người
khác. Mẹ đă dành dụm được một số
tiền nhưng không thấm vào đâu. Mẹ đau đớn
phải bán căn nhà thừa tự. Mẹ xót xa phải...
từ giả các món nữ trang. Mẹ mượn hết
tiền để dành của mẹ cha mà vẫn không đủ.
Cân nhắc, tính toán,
đắn đo, Mẹ thấy các con lớn có thể giúp
tăng được nguồn thu nhập mà vẫn không trở
ngại việc học: bán bánh ḿ vào ban đêm và làm thêm các
loại bánh tây đem bỏ mối. Mẹ chỉ ngủ
khi không c̣n thức được nữa và thức ngay khi
chợt mở mắt. Cuối cùng th́ ba mẹ trở
thành chủ nhân căn phố.Đồng thời mối
lo đeo đẳng có ngày mất chỗ sinh nhai cũng chấm
dứt. Măi đến lúc đó Mẹ mới chịu
lơi tay, nghỉ ngơi đôi chút.
Nhưng số của
Mẹ chưa đến hồi thới lai. Thư thả
mới được vài năm th́ xảy ra...giải
phóng. Bao nhiêu tiền mồ hôi dành dụm ở ngân hàng bỗng
chốc bị giải phóng về tay ... vô sản. Lại
c̣n bị đày đi vùng kinh tế mới... Và mẹ
đă vô cùng can đảm chọn vùng kinh tế mới
riêng của mẹ dù xa xôi, hiểm nguy nhất.
Sau
mười năm tù, tôi đi theo con đường của
mẹ. Con đường Mẹ đi chỉ cần hai
ngày hai đêm là tới. Tôi phải đi mất ba ngày ba
đêm. Mười bốn năm kinh nghiệm mà thua người
chưa hề đi biển. Dẫu sao tôi cũng c̣n chút an ủi.
Cuộc đời từng là hạm trưởng chiến
hạm rốt cuộc t́m lại được hạnh
phúc gia đ́nh nhờ một chuyến hải hành cuối
cùng bằng ghe tắc rán.
Cũng theo con
đường của mẹ, từ Mă Lai tôi đến
phi trường thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Rất
đông người ra đón. Trong cái chóa mắt từ mọi
thứ rực rỡ, tôi nhận ra Mẹ đầu tiên.
Rơ ràng Mẹ đẹp hơn, cười tươi
hơn. Tôi chào mẹ mà đảo mắt t́m nụ cười
của cô bé...Tôi gặp lại nụ cười xưa rạng
rỡ hơn...
Suốt
mười năm, quả là Mẹ đă đóng vai tṛ chủ
yếu cho ngày chúng tôi đoàn tụ. Mẹ đă là điểm
tựa tinh thần không thể thiếu của cô bé, là t́nh
thương vô bờ cho hai con tôi hướng về
tương lai. Nếu không có Mẹ...
Nếu không có Mẹ?
Tôi có thể h́nh dung ra cuộc sống của từng
người trong đại gia đ́nh của Mẹ. Cuộc
sống đó chưa chắc ǵ khá hơn cuộc sống của
tôi trong cơi tù đày. Cuộc sống đó đói khổ triền
miên, lo sợ đêm ngày. Mẹ đă khéo léo tận dụng
bộ óc khôn ngoan, nghị lực phi thường và ư chí sắc
đá vượt mọi chông gai... Măi về sau tôi mới
có dịp khám phá v́ sao Mẹ có được những
đức tính tưởng là Trời cho đó. Th́ ra Mẹ
là hậu duệ của vị khai quốc công thần của
vùng An Giang Châu Dốc. Ông chính là tác giả những con kinh
đào nổi tiếng vùng nầy và cũng là vị đă
từng được vua Gia Long chỉ định Bảo
hộ Cao Miên. Mẹ mang gịng máu của Thoại Ngọc Hầu
Nguyễn Văn Thoại.
Cũng
nhờ thừa hưởng những đức tính quư báu
đó mà mẹ thành công nhanh chóng ngay cả ở xứ
người. Chỉ trong ṿng vài năm, mẹ và ba đă mua
được căn nhà ba tầng, là cơ ngơi cho bốn
đứa con c̣n học đại học. Đó cũng là
chốn dung thân của vợ con tôi. Lúc mới qua, tôi có
đùa với Mẹ:
-
Thưa Mẹ, Mẹ cho con nạp cái đơn...
Mẹ cười thật
tưoi:
-
Cưới được vợ lâu rồi c̣n đơn từ
ǵ nữa...
- Cái đơn xin được ở
cùng nhà với Mẹ.
Tôi vượt biên mang
theo đứa em, đứa cháu nâng tổng số thành viên
trong căn nhà lên đến 12 người. Mười
năm nhà tranh vách đất, tôi không biết đó là một
sự đông đảo bất thường trên đất
nước vĩ đại này. Tôi vẫn thấy căn
nhà quá to, quá đẹp. Nơi ăn, nơi ngủ, nơi
giả trí, nơi tiếp khách đều khang trang, sạch
sẽ. Tôi như sống ở chốn thần
tiên. Nghỉ ngơi vài tuần, tôi xông xáo vừa đi
học vừa đi làm. Đến tháng thứ năm, một
đứa em vợ tôi tốt nghiệp đại học,
được việc lương cao. Mẹ muốn bán
căn nhà hiện tại để mua căn nhà mơ ước,
rộng lớn hơn, đẹp đẽ hơn, sang trọng
hơn. Cũng vừa lúc tôi bắt đầu ư thức về
việc cần tạo dựng một tổ ấm riêng.
Chúng tôi tâm sự với Mẹ. Mẹ giận v́ bỗng
dưng phải xa con cháu. Nhưng dần dà, khi thấy hai
căn nhà cất gần nhau và gần sở làm, Mẹ cũng
chóng nguôi ngoai.
Sở làm là một hảng
điện tử nổi tiếng. Làm được
mười năm, Mẹ nói đùa rằng mẹ đă t́m
lại được cơ sở kinh doanh của Mẹ
ngày xưa v́ rằng cái hảng đă cưu mang gần
như toàn bộ gia đ́nh của Mẹ. Hầu hết
đă hoặc vẫn sống nhờ vào đồng
lương từ nó. Cũng giông như ngày xưa, Mẹ
và cô bé vẫn làm việc bên nhau.
Và Mẹ đă tận
tụy “trông coi” cái cơ sở của ḿnh từ ngày qua Mỹ
cho tới khi về hưu ở tuổi sáu mươi sáu.
Ba th́ về hưu trước đó hai năm, cũng vào
tuổi nghỉ ngơi của mẹ.
Thảnh thơi, ba và
mẹ bắt đầu ngao du đây đó. Hai lần Mẹ
cùng Ba trở về Việt Nam cúng viếng mồ mă cha mẹ,
tổ tiên; thăm hỏi thân nhân láng giềng; giúp đỡ
bà con gịng họ. Một lần, Mẹ theo Ba về Trung Quốc
để biết... giang san nhà chồng.
Trước khi đôi
bạn đời có dịp lang thang dạo phố các
nước Châu Âu, các con cháu đă dành cho Ba Mẹ một bữa
tiệc kỷ niệm 50 năm thành hôn của hai người.
Một ngày đoàn tụ đông vui, nhiều ư nghĩa...
Mẹ và Ba dự trù
đi Nhật. Sau Nhật là nước Anh, nước
Úc...
Sở thích của Mẹ
là du hành, là đi thăm dân cho biết sự t́nh. Nhưng
mưu sự tại nhân thành sự tại thiên. Không một
dấu hiệu báo trước, mẹ đột nhiên bị
tai biến mạch năo. Mẹ yếu mệt một thời
gian rồi b́nh phục dần. Rồi vừa khi hồi phục
th́ bị lần hai. Lần này nặng hơn, không c̣n cho mẹ
đủ sức đi đứng b́nh thường. Mẹ
cần một cây gậy chống đỡ. Mẹ cố
gắng tập thể dục, tập đi. Không
đi xứ xa đươc, Mẹ rong chơi xứ nhà.
Mỗi năm Mẹ đi một vùng biển...
Năm tháng theo qua, Mẹ
ngày càng yếu hơn. Đi đâu Mẹ phải ngồi
xe lăn. Ngày cưới đứa con gái út của chúng
tôi, mẹ muốn dự dạ tiệc. Chúng tôi e ngại
tiếng ồn ào, nhất là tiếng quá sức ồn ào của
ban nhạc có thể làm mẹ yếu mệt nhưng Mẹ
cương quyết muốn đi. Mẹ bảo nó là đứa
cháu ngoại nhỏ nhất vượt biên cùng Mẹ và
luôn luôn sống bên Mẹ. Hôm đó Mẹ rất khỏe và
đă ở lại đến tiệc tàn.
Mẹ vẫn cố gắng
tập thể dục, tập đi. Chúng tôi mừng Mẹ
vượt lên tuổi bảy mươi và cùng nhau tổ
chức Lễ Thượng Thọ. Các bạn bè cố cựu
và các đại diện sui gia đă đến chúc mừng
ba mẹ và chung vui cùng các con, các cháu và chắt của ba mẹ.
Bệnh tiểu
đường kinh niên không cho phép Mẹ ăn uống
đầy đủ và bắt đầu gây biến chứng.
Mẹ yếu dần... Măi đến lúc này mẹ mới
chịu chọn nơi Mẹ an giấc ngàn thu. Mẹ
được đưa đi xem nhiều nghĩa trang. Phải
mất nhiều tháng Mẹ mới hài ḷng một địa
điểm cho hai ngôi mộ. Địa điểm nằm
trên lưng đồi với những cây thông cao vút nh́n xuống
những ngọn đồi thấp hơn có đường
xe ngoằn ngoèo. Măi tới lúc này ba mới có ư thức về
một ngày ba không có mẹ trong đời. Ba thường
ngồi trầm ngâm, dường như để ôn lại
những ǵ mẹ đă dành cho Ba và Ba đă dành cho Mẹ suốt
quảng đời chung sống rất dài. Bỗng một
hôm, sau bữa cơm tối có đông con cháu tham dự, Ba bỗng
mở lời một cách bất thường:
- Tụi
bây không biết chớ Mẹ tui bây hay lắm đó.
Mẹ ngạc nhiên
đăm đăm nh́n Ba. Chúng tôi im lặng hồi họp
chờ đợi. Ba vốn ít nói, có nói th́ thường là
những lời than phiền, trách cứ.
Ba cười mà giọng
nghiêm trang:
- Không nhờ
mẹ tụi bây, làm ǵ tụi bây có ngày hôm nay, được
ăn sung mặc sướng trên đất nước
văn minh giàu có. Tụi bây phải biết ơn Mẹ tụi
bây.
Mẹ bậc cười
rồi bậc khóc. Gần sáu mươi năm sống bên
Ba, Mẹ chưa từng nhận được một lời
khen. Ngày hôm nay, đối với mẹ, chỉ một lần
thôi đă đủ đền bù...
Mẹ bắt đầu
phải nằm tại chỗ. Ai cũng biết là Mẹ
phải chịu đau đớn từ nơi nào đó
nhưng không bao giờ nghe Mẹ rên than. Ai đến
thăm, mẹ vui vẻ nói năng. Khi không c̣n thốt
được nên lời th́ mẹ nói bằng ánh mắt, nụ
cười. Bịnh nặng thêm làm Mẹ không c̣n
ăn uống được nữa và sống bằng chất
dinh dưỡng chạy qua đường ống dẫn
thẳng vào dạ dày. Như là có phép lạ, Mẹ vẫn
nấn ná như muốn được hôn thêm nhiều
đứa chắt. Và đứa chắt mới chào đời
nhận được nụ hôn cuối cùng của bà cố
lại là đứa con thứ nh́ của đứa cháu ngoại
Mẹ nhất định dự tiệc. Đó cũng
là tiệc cưới cuối cùng Mẹ dự...
Mẹ mất cuối
năm Nhâm Ngọ, hưởng thọ 78 tuổi.
Cho tới ngày mẹ mất,
mẹ để lại đủ mười đứa
con và tổng cộng 53 dâu, rể, cháu nội ngoại, cháu
dâu rể và chắt.
Và để lại
thương yêu đồng đều cho mọi người.
Cho tới ngày mẹ mất,
mẹ để lại người chồng 60 năm chia
ngọt xẻ bùi.
Và để lại
cho ông tất cả ân t́nh và ḷng bao dung...
Mẹ hăy yên nghỉ,
hăy an giấc.
Rồi đây Ba sẽ
bên Mẹ đời đời.
Mùa Vu Lan 2004