Trang Chính    Hộp Thư    Truyện Thật Ngắn    Truyện Ngắn    Thơ    Bút Ký    Góp Nhặt    Trang Xuân    Hình Ảnh    SK và Gia Đình    Vui Cười    Tin Vui    Phân Ưu
TG & Tác Phẩm    Cùng Tác Giả   

Tìm lại dấu chân

Y Châu

 

Những dấu chân khi đậm,khi nhạt theo chúng ta suốt cuộc đời,ghi nhận những kỷ niệm vui buồn không thể xóa nhòa theo năm tháng.Từ lúc chào đời,người hộ sinh đã in dấu chân chúng ta trên giấy,hầu tránh nhầm lẫn với những bé khác.Khi giáp thôi nôi những dấu chân tập tành trên những lối đi.Những bước chân rụt rè vào những lớp học đầu tiên trong đời,gặp thầy cô,những người bạn đầu tiên,được thưởng phạt phân minh,chớ không khóc nhè đòi phần hơn như ở nhà với cha mẹ,anh chị em.Những dấu chân bé nhỏ mang đôi dép"Lào"dấy đầy bùn đất lầy lội mà"tháng bảy mưa ngâu"của quê tôi phải ngày hai lược từ nhà đến trường.

 

Gần 20 năm,chính xác hơn là 17 năm, tôi cùng gia đình sống ở xứ người xa xôi diụ dợi,cách xa quê tôi hơn nửa vòng trái đất.Theo lịch trình sắp sẵn mọi việc tôi phải làm xong ngày thứ sáu,thứ bảy là tôi phải lên đường.Tôi ra phi trường vòng qua Cali.,đổi máy bay qua Thái Bình Dương, đến Tokyo, lại đổi máy bay về Tân Sơn Nhất Việt nam.Trên 24 giờ ngồi trên máy bay và chờ đợi,chân tôi tê cứng,người mệt mỏi. Tôi tỉmh dậy khi loa phóng thanh thông báo lá đã đến Việt Nam.Ra khỏi máy bay làm thủ tục nhập cảnh,tôi rời khỏi sân bay Tân Sơn Nhất.

 

Tháng 5 là mùa Xuân,Sài Gòn như mùa hè,nắng ấm chói chang,bầu trời trong xanh,đường chân trời nới rộng ra vô tận. Xa xa, các quận nội thành,những nhà cao tầng như những cái nấm xinh xắn,nhiều màu sặc sở, nhấp nhô trên những cánh đồng cỏ bạt ngàn. Sài Gòn đang vươn mình phát triển,l à Hòn Ngọc Viễn Đông. Nơi đây chứng kiến những bước dài của nhiều người,của tôi đến một xứ sở xa lạ chưa ai biết trước và nhận làm quê hương thứ hai của mình sau Việt Nam.

 

Đường phố Sài Gòn rất bằng phẳng, hai bên lề đường những hàng cột điện quá tải, chằng chịt những dây nhợ nhỏ to, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào! Người,xe cộ đầy ấp quyện lẫn vào nhau, không còn phân biệt được. Nhịp sống hối hả như thác nước từ trên cao đổ xuống không dừng lại được. Đặc biệt là phụ nữ mặt được che kín,như những phụ nữ ở những nước Hồi giáo chỉ ngắm được đôi mắt, không nhìn trọn vẹn những đường nét quyến rũ mà thượng đế đã ban cho, làm thất vọng nhiều du khách, những người trở lại Sài gòn để tìm những hồi ức một thời làm lòng họ xao xuyến, như bài thơ "Áo lụa Hà Đông" của Nguyên Sa:

 

"Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát

Bởi vì em mặc áo luạ Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng..."

 

Sáng sớm, từ khách sạn tôi lên taxi về quê, làm một kỳ nghĩ như những anh "Tây ba lô".Tôi không muốn đưa đón ồn ào, để tôi tịnh tâm, tìm lại những dấu chân xưa. Xe trực chỉ về miền Tây, qua xa cảng. Những địa danh quen thuộc hiện ra cầu Bình Điền, cầu Long An, cầu Bến Lức, ngã ba Trung Lương quẹo trái đi về Mỹ Tho, Xoài Hột quẹo phải về miền Tây; ngã ba Cai Lậy về Vườn Đào.

 

Đường vắng xe chạy nhanh hơn dù đường hẹp chỉ có hai làn xe chạy ngược xuôi. Xa xa là những rặng cây xanh hình vòng cung chập chờn cao thấp, thấp thoáng là những nhà ngóí đỏ mới xây. Hai bên đường vắng, những thửa ruộng vuông vắn vẫn con trâu cái cày, người nông dân còng lưng cấy lúa. Bác tài xế không chịu đi đường Mỹ Thuận để tôi xem cây cầu mói xây,mà đi qua ngã An Hữu về Cao Lãnh,vì đường ngắn ít hao xăng, đành chịu chờ chuyến về. Khoảng 5 giờ xe chạy tôi về đến quê nhà.

 

Trưóc tiên, tôi nôn nóng nhìn lại căn nhà lá nhỏ xinh xinh của gia đình tôi nằm cạnh con đường chính vào thị trấn. Có cây ổi ruột đỏ ra trái quanh năm, một hàng gáo vàng vươn cao, nằm cạnh bờ kinh. Năm đó, cây gáo vừa cho ra những bông đầu tiên như trái cầu vàng treo lơ lững mời gọi lũ ong bướm. Khi mùa nước lũ tràn đồng thì trái gáo to dần rồi đổi từ màu xanh sang màu vàng đỏ, có thể hái xuống ăn với nước mắm đường vừa chua vừa ngọt hay chẻ nhỏ nấu canh với cá linh non. Nay nhà tôi chỉ còn lại cái nền đất đầy cỏ dại và con kinh thì cạn nước.

 

Tôi chọn một buổi chiều cuối tuần, vắng người để thăm lại ngôi trường xưa, trường”C” Tân châu. Tôi đẩy cổng rào, cửa còn chưa khóa lại, tôi như kẻ gian tìm lại dấu chân xưa, thật là xúc động, đi qua những hành lang trước những lớp học vắng tanh, đến phòng giám hiệu,…những kỷ niệm xưa như thác lũ tràn về lòng tôi thổn thức:

 

Dấu chân ai, in trên cát

Sóng biển vô tình xóa tan

Dấu chân ai, in trên giấy

Để phai mờ theo thời gian

Dấu chân ai, in trên lá

Nương theo chiều gió bay xa

Dấu chân ai, in trên hoa

Là thơ ngọt ngào ray rức

Dấu chân ai, giấu trong tim

Tràn về lòng tôi thổn thức

 

(Theo chân Cúc Phương)

 

YC