NGÔ
NGUYÊN NGHIỄM
Truyện
ngắn
Vách đá
Người
trẻ tuổi kéo trịt về bên trái chiếc nón
lưỡi trai bạc mốc. Ngước mắt
nhìn cao lên ngọn núi nằm lơ đãng trong những
cụm mây thấp bay ngang. Chàng cuối xuống nhẫm
tính, có lẽ những bài toán còn đong đưa vài con
số ẩn, đôi mày khe khẽ chao nhẹ như
chiếc lá cười với cơn gío heo may. Ðiếu
thuốc cập chặc trong vòng môi đen sậm, ngọn
lửa loé chạy lan lên đầu
thuốc. Chàng ngồi sà trên tảng đá bên lề, lim dim
rít từng hơi khói dài, nhã vài vòng tròn quay nhẹ nhàng trong
không. Gió vẫn thổi ngay ngọn, ngọn gío miền núi
miền rừng bao giờ cũng mạnh, mang theo nhiều mùi hương dại và
đặc biệt lạ lùng. Gió đưa từng vòng khói
thuốc lên cao, chạy xô bồ rồi càng lúc méo mó tan
loảng hình dạng như mây. Vài chiếc lá lao
xao bay luồn trong gió lùa tít mù theo con đường
chạy dài thâm thẩn trước mặt, chàng đưa
mắt nhìn lơ đãng, rít ngụm thuốc cuối cùng,
tàn búng xổ vào lùm cây bên cạnh. Với nhặt cành khô,
vừa lầm bầm chàng vẽ ngoằn ngoèo lên bãi cát
những con số to nhỏ, cộng trừ nhân chia, chia
nhân trừ cộng.. Chàng vẫn lắc
đầu, xoa mạnh lên những kết quả bằng thân
giầy tua gót, hình như chàng đang hằn học đó.
Lưng
chừng núi, hai bóng người vẩy vẩy kêu gọi và
có lẽ họ cũng đi dần xuống. Vách núi vang vang. Chàng trẻ tuổi hơi
ngước lên, môi nở nụ cười (gió tạt
ngang, tóc tai chàng ngả ngược và
loạn xạ, chàng giơ tay vuốt vuốt những
phần rũ hoài xuống vầng trán). Nắng trưa khá
gay gắt, hai người có vẻ vợ chồng,
bước nhanh về phía chàng, vừa quệt những
giọt mồ hôi đọng như suối trên
nước da đen ngâm,khỏe
mạnh. Bước chân họ thật dài đấy
chớ, những hạt đá bén và nhọn k hác gì những
mũi kim vẫn bất lực
trước da thịt của họ. Chàng
tuổi trẻ đứng dậy, bước đến
vài bước, cười, vỗ vai họ thân mật, tìm
ra hốc nào thuận tiện chưa?
Cơn gió vụt
mạnh, tiếng nói vang vang, vách đá cũng trả treo
câu hỏi một cách im lìm. Tìm ra hốc nào
thuận tiện chưa? Người
đàn ông phe phẩy vạch áo đen như màu da, khe
khẽ lúc lắc cá đầu, cười gượng
gập. Người vợ ngó xéo nụ
cười của chồng, quay quay vạt áo rồi nhìn lên
vách núi đứng sừng sững, cứng ngắt như
cuộc sống của họ. Những
vết đục cạn trên lưng núi, ngòi địa lôi
đã được đặt quá hời hợt chưa
thể đong đầy buổi cơm canh rau cho
người dân miền núi. Từng tảng đá
nương theo đà thuốc nổ
rớt xuống có thể đếm ngon trên những ngón
tay gầy cháy nắng. Mấy mười
năm, núi đã đến với họ như giọt
nước mùa hạ. Bắp thịt họ cuộn
tròn theo bao nhiêu ngày tháng vác đá. Ngày tháng thanh thản và ngày tháng lo âu. Chàng tuổi trẻ chầm chập trông sườn
núi thẳng đứng, những sợi dây thừng treo
lửng lơ đang phe phẩy trước gió núi.
Vài ba dáng người đong đưa trên đó, thoăn
thoắt leo như vượn. Từ
vùng nầy đến vùng khác, mấy cây cọc sắt
vẫn từ từ bị gỡ theo
tay, cắm ngay vào vị trí được chọn. Vài cây
khác lại lay động rồi
để lại mặt đá những vết hốc sâu.
Nắng điên dại đổ lên thân hình bé bổng
của lũ người đo chỗ
đứng trên cao; người đàn bà tay che nắng im
lặng ngó vách núi, ngó hoài chàng trai, lên tiếng đề
nghĩ một cách dễ dãi, hay mình chọn mặt núi
sau. Sườn còn thoải, tránh nguy hiểm lại nhiều
đá. Vuốt mặt, người đàn
ông bực dọc, mình chỉ được phép lấy
đá mặt nầy thôi. Dại gì
phải cực.
Mấy mươi năm đo số phận trên những
hồi cực khổ phá đá, ngọn núi vẫn chưa
mọc lên dầy những mãnh đá non che lấp dấu
vết như Thượng đế trước khi
tạo con người đã nói rõ, thiên nhiên sẽ nuôi
sống các ngươi, các ngươi được
quyền gầy giống và được tự do. Bây
giờ giống gầy càng ngày càng đông, tự do càng lúc
càng nhiều, kể cả tự do đánh nhau, nhưng
trước mặt những nhánh đá dựng sừng
sững như tường đồng vách sắt ngăn
cản bước tiến của nhu cầu thiết
yếu, của sự hân hoan con người. Thiên
nhiên vẫn thiếu thốn, thiên nhiên vẫn đè
chụp trên đỉnh đầu thật điên cuồng
như nắng hoang miền xa lạ nầy đó. Ba
người đứng im lặng dưới chân núi,
nắng vẫn đổ hăng say vào mỗi tâm trạng
riêng rẻ của họ...
Mồ hôi rơi xuống
như điên, mùi hăng hắt phát khởi từ
những chiếc áo trần trụi, chàng tuổi trẻ
bước thẳng vào chòi lá, rút thêm điếu huốc,
cong veo, chàng giơ tay vuốt sơ sài.
Tiếng xe chở hành khách loáng thoáng
vụt qua, mang theo cơn gió bụi mù. Những chiếc lá
vàng tung tăng cuốn mình lôi kéo theo
hướng gió, bay loạn xạ. Chàng
đưa mắt, lim dim nhìn vào. Nỗi
lặng yên của chàng giá trị như sự rình rập
của một chú mèo vờ ngủ trong bóng tối. Hơi thuốc vần vũ trong không vẽ thành
những hình tượng quái dị xa xôi. Ðầu hơi nghếch, mặt trầm lạnh
như đávà nhất là những đợt khói vẫn liên
tục xoay vòng, càng phút giây càng dầy đặc. Ngày
nào, anh trai duy nhất đã lũ lượt
theo chân ba mẹ đi sâu vào phương trời lơ
đãng. Sự ra đời của ba, sự bắt tay
tần tão với cuộc sống để nuôi con của
mẹ, và sự nối gót của anh , đã chua chát như
linh hồn, lạnh nhạt tựa sự thế,
để bây giờ chàng phải đứng sừng
sựng, im lặng dưới một chân núi đá. Còn nỗi niềm nào cho chàng nghĩ
được ra đây bởi lòng đã dầy như da
trâu, ý tưởng cùng nhụt như mặt đá.
Chàng tuổi trẻ cúi xuống lẩm nhẩm lại
những con số vừa rồi, bài toán vẫn rối nùi,
chàng lại thở khói (chưa biết có nỗi bình
thản hay chua xót). Tiếng chân dẫm trên
đá sỏi trải dài trước sân, những tiếng
động nhẹ và đều. Tiếng
chân kéo đến bục thềm, cạnh bàn, chàng
ngước lên nheo nheo đôi mắt. Người
đàn ông kéo chiếc ghế nhường cho vợ, ngồi
xổm lên chiếc ghế ba chân còn lại, cũ kỹ.
Không khí ngôi chòi có phần mát dịu,
người đàn ông thở mạnh, nghiêng chúc chúc
ngọn tóc và lắc lắc, cho vài giọt nước
người vừa ứa ra, rớt xuống đi con.
Chàng vói tay đập mạnh con ruồi
cánh xanh đậu bám trên tay kia, người đàn ông
cười, trời mát hả mậy, dễ chịu
hơn ngoài đó. Chàng trẻ tuổi cũng
cười theo (nhưng thật
nhẹ). Nắng như điên hả chú Tư, khó
chịu hơn trong nầy. Người đàn bà bật
cười, vươn tay chìa ngón
trỏ chỉ chiếc sườn núi thoải thấp bên
trái ước ao, được phép dùng vài năm. Rồi
đưa mắt nhìn vách núi cũ thẳng như giây
dọi thợ hồ, không để ý đến vẻ mặt
mọi người chung quanh. Hình như
nơi nầy, người đàn bà ngủ yên và mơ
mộng tới những hang động thật ngon,
những cây thuốc nổ dầy âm ấp, từng phút
từng phút trong tiếng nổ lừng lẫy, từng
khối đá rớt xuống như mưa, chồng cao
từng hòn núi nho nhỏ, những chòi lá dột mái ngày
đêm vang hoài tiếng đập dòn dã, rồi những buổi
cơm nóng nghi ngút, rồi những chiếc xe tuần
tự di chuyển đá xanh đến tận cùng
đất nước, rồi những tòa nhà trang trọng
mọc nhanh rồi nụ cười, nụ cười...
Người đàn bà khoan khoái, cười.
Chàng chìa gói thuốc trước mặt,
người đàn ông móc và mồi một điếu.
Vẫn khói đen bay đon đã, vẫn nhìn về vách núi
chói chang, mọi người ngồi yên đó.
2.
Màn đêm rũ
xuống khi mặt trời không còn núp trong thân núi một
sức nóng hừng hực. Những con chim bay về buông hoài
những tiếng kêu mù mịt. Ðông nằm dài
trước sân trong chiếc đệm dầy mo, lim dim
ngườc nhìn rừng sao trổ trắng. Mọi vật càng hồi đen đúa thêm,
rồi một ngày tàn tạ đó Ðông, trí óc mầy lợn
cợn những nỗi buồn chưa thể tiêu hóa
dễ dàng. Ngoài trời, sao mọc thêm
hoài, gió vẫn thổi mạnh vào ưu phiền dằng
dặt. Câu chuyện vách núi vẫn
chưa giải quyết rành mạch, mầy phải
nằm như chó đói. Một con chó đói ẩn núp
trong lớp sơn đại diện cho một hãng
thầu, đổi về canh chừng từng bước
đứng của anh em, trông sóc từng hòn đá vô tri,
đổi sức sống tùy theo sức
đá rơi nhanh hoặc chậm. Bao giờ, yếu tính
của loài trẻ tuổi cũng tự phụ đến
sự nhận thức, mầy đã thấy chưa, khi
đứng ngoài không gian, khi va chạm thực tế, mầy
đã phải sừng sững trồng ngọn như cây
cỏ trước một vách đá lạnh lùng. Ý thức cứng
ngắc, như vách đá đó, sự bó tay
vẫn là điều lệ tất nhiên trước
những cái vô tri gai như vách núi sao? Cảm
thông chỉ nhận được gữa những
đồng cảnh, dù chất phác dù thua hụt mọi
người dân đập đá nơi nầy cũng nhìn
trỡ ngại và cuộc sống như mầy vừa
nhận được hôm nay. Núi đã
mài đá thành vách ngăn chận ý thức của mầy, hỡi
Ðông, chưa thể thẳng thắn lên tiếng soi
thẳng lên vách đá, sự trả treo nầy là sự
thật hợp lý lắm sao. Những
cánh nhạn vươn lưng trời cũng phải vài
cái đập cánh. Không gian không thể
ngăn chận ý hướng của nó, mầy phải
nghĩ tới vách đá như không gian, mầy cần
sự tự do đó.
Gió núi bao giờ cũng
lạnh buốt, tóc tai Ðông rũ
rượi như những chiếc lá. Ðông cuốn tròn, tay gối đầu, lắng nghe giọng
chó tru từ cõi xa vọng về. Gió thổi
hoài, và tôi vẫn nằm đây, sự khốn khó ban ngày
vẫn đọng sâu ở đâu đó. Tôi không còn muốn điều nầy, hỡi vách
đá cho xin nỗi bình yên.
Tiếng động di
chuyển nhẹ bên cạnh, Ðông xoay người, ngồi
chơi chú Tư. Người đàn ông cười
hềnh hệch, khom mình ngồi chéo xuống chiếc
đệm cũ kỹ, cạnh chàng trai, vẫn chưa
tìm ra một phương pháp nào khác hả Ðông? Vách quá
đứng kể cũng cực nhọc, bao nhiêu ngày qua
cố gắng cũng chỉ lấy đựoc một
số đá đếm dễ dàng như một nắm tay.Ðông
dửng dưng liếc ngang nắm sỏi trong lòng tay chú
Tư rồi ngồi bật lên, châm mồi kê vào chiếc
thuốc lá gắn gọn trên đôi vành môi từ lúc nào. Ánh
lửa bùng mạnh, lao chao theo gió,
rọi nhẹ lên mặt hai ngừơi một cách quỷ
quái. Ðông quăng que diêm, thở một hơi
khói, nhìn chầm chập chú Tư., im lặng. Vẫn chưa tìm ra một phương pháp nào khác
hả Ðông. Vẫn chưa phương
pháp nào để giải quyết vấn đề. Vách núi vẫn đứng sừng sững trong màn
đêm, hình dạng đen và sù xì. Ðông
nghiêng người, ngó gương mặt chất phát và
cần cù trung hậu của người dân miền núi.
Một vùng biên thùy xa xôi, hình như gió bao giờ cũng
thổi hai chiều, họ vẫn có thói quen chịu
đựng dù sương dù nắng dù nguy hiểm hằng
ngày đe dọa, trên từng sợi dây từng nằm
vắt ngang sườn núi, nhiều con gió trở mình, chúng
đong đưa như những con rắn uốn khúc. Họ treo định mệnh lên đó.
Sức sống chạy dài theo từng hồi đá lở,
đổi chác sự sống với sự treo ngành,
từng cái móc ngược người đánh dấu
chữ thập vào một vài nơi nào có chất đá lý
tưởng, dùi sâu từng hang nhỏ, ghém đầy thuốc
nổ rồi chạy xa trông lớp đá buông nhanh, xoa tay
cười khoan khoái. Bây giờ, đá đã cạn, vách núi
đứng thật thẳng chờ đón những nguy
kịch chĩa tới những sinh vật biết nói
nhỏ bé, cộng với thời tiết thay đổi,
khác lạ hơn mọi năm, cộng với những
đe dọa từ những giăng lưới, thì nụ
cười của họ vẫn còn mù mờ như
sương buổi mai. Bất giác Ðông thở dài, sứ
mạng với cuộc đời, với nỗi sống
mang theo bên mình gặp nhiều cam go và
buồn bã. Ðông giơ bàn tay gài chiếc nút hở trên
ngực chú Tư, nhìn màu đen lẩn khuầt vào bóng
đêm của người đàn ông chất phát, Ðông nghẹn
đó, ốm nghen chú Tư. Chàng lả vả trong khi
chú Tư rối rít cám ơn, già rồi thây kệ nó, lo là
lo cho mầy kìa. Mấy bữa nay, trông hốc hác ra,
trẻ phải đủ sức lo cho vợ con chứ.
Ðông cười to,
Ngọn gió
núi kỳ nầy mạnh bạo hơn, thổi vút qua màn
đêm một cách hối hả và lạnh lùng. Chú Tư khép bâu áo, khẻ rùn mình mất
lượt, cha nó ngọn gió quá mạnh vậy.
Bên cạnh, Ðông chua chát ủ mặt lên bóng tối, tôi
nghĩ đến chú hoài đó chú Tư. Dù da thịt chai
đến đâu cũng vươn cao những nếp
nhăn co rúm, dù tiếng nói của chú có âm thanh to rộng
đến đâu cũng theo vách núi im lìm vọng lại.
Xoáy vào tận đôi tai, soi như mũi dùi vào từng chân
lông, xếp gọn từng nét mặt, chú Tư cũng
cằn cỗi, nhưng buổi cơm không cho chú cằn
cỗi ngon lành như vậy. Hỡi
người dân ngay thẳng và thật thà, vách đávẫn
đứng ngạo nghễ trước mặt các
người đó. Da thịt các người mềm
hơn cao su, xương cốt dẽo hơn mẫu bánh
xốp thơm phứt mới ra lò không? Vách núi vẫn đứng sừng sững và
ngạo nghễ đó, các người có thấy không
những mảnh đá nhỏ nhen vẫn chưa rời
khỏi ý nghĩ thô sơ của các người. Chúng
vẫn đứng thẳng hoài trong tiếng kêu cứng
nhắc, trong nỗi lo âu và thao thức mệt nhọc
như người dân dốt nát thường tiêu biễu
nỗi vô tâm nầy, cuộc đóng trăn
trừng trị những đứa con gái chữa hoang mà
không phân phải trái. (Dù rất có thể
điều đó xảy một cách máy móc ngoài trí tưởng
tượng, họ phải sống cam phận sau một
cuộc hiếp dâm tàn bạo.) Ðông ngơ ngác ngó hoài
vẻ mặt chú Tư, bóng sáng của ngọn đèn
dầu sát vách lá hắt thẳng vào mặt, khiến có nét
lung linh, tranh tối tranh sáng. Da chú đen
lắm đó, chắc phải giang nắng suốt ngày
nầy qua ngày khác hả chú Tư? Chú
Tư hơi ngạc nhiên, khẽ nhíu đôi lông mày đen
rậm, hục hặc bữa nay mầy hỏi kỳ
khôi vậy Ðông. Thì nghề
nghiệp bắt buộc mới có hột cơm chớ.
Công tử bột rồi chết đói sao, tao già rọm
hơi đâu nghĩ ngợi như mầy. Ðông cười tủm tỉm, vậy mà có người
khen vùa chú nghe chú Tư. Người đàn ông bật
ngửa, ngước mặt lên trời cười, ai
vậy Ðông? Vách đá. Ðông
nghiêm nghị, ngồi thẳng người, vuốt
vuốt mái tóc, nhìn chú Tư. Mình đã nghĩ ra một
kế hoạch nhưng hơi tốn công, có lẽ đá
lấy được nhiều gấp năm gấp
mười. Nhìn cái phắc lên như cheo của người
đàn ông hiền hậu, Ðông vắn tắt, hay mình làm
thử đi lần trên đỉnh vách xoi thẳng
xuống càng sâu càng tốt. Chú Tư im
lặng suy tư, chắc chắn phải nhiều
thời gian. Rồi đưa mắt
thật xa, cái lo âu ngay hẳng bao giờ cũng lộ liễu
thật chất phát, những nét nhăn vời vợi kéo
lên trán môt vạch dài, vài giọt mồ hôi có thể
đọng sâu ở đó. Trên gương mặt
ủ rũ, sự thẩn thờ
ngủ yên, chung quanh cảnh vật vẫn run rẩy theo
từng con gió bay loang lổ. Ở đó, Ðông đã nằm xoa
tay, hằng vạn ngôi sao đang
chẩu môi bàn tán ngó hoài vào đôi mắt Ðông.
2 bis.
Mọi
người đã có mặt, cũng như Ðông đang
ngước cổ trông lên đám người trên
đỉnh vách núi. Những sợi dây
thừng, treo lủng lẳng từ những hôm
trước, cũng còn phất phơ mệt nhọc trong
gió. Gió thổi khá mạnh (hôm nào sức
gió có lẽ cũng như vậy, sao mọi người
cảm thấy hơi lạnh.) Ðông và chú
Tư ngồi đâu lưng trong chiếc ghế bắt
sẵn dưới chân núi, rầm rì.
Trên cao,
những cái máy dùi đã dự bị, những dụng
cụ xong chưa? Ðông nhìn đám
người đang lúc chúc nhường nhau những chỗ
đứng, những gương mặt đen rạn len
lỏi vài hơi thở lo âu. Chiếc nón lưỡi trai
lột phăng cầm gọn trong đôi tay
nắm chặt, chú Tư nhìn Ðông khe khẽ mỉm
cười, gật đầu. Ngọn gió núi lại
vụt mạnh, Ðông gọi chú Tư, cười mơn man. Ngọn gió núi lại
vụt qua. Cây cỏ ngẩng lên.
Mặt
trời càng lúc chạy dài trên đỉnh đầu. Vách đá im lặng.
NGÔ NGUYÊN NGHIỄM