

Lời Tòa Soạn: Bài
biên khảo GIAI THOẠI VỀ CHUỘT dưới đây được trích dẫn nơi bài Năm Tý Nói
Chuyện Chuột, tác giả viết để cống hiến độc giả năm Mậu Tý 2008, lồng trong
tác phẩm Tử-Vi & Địa Lý Thực Hành đã hoàn thành năm
2007 cách nay ít lâu của học giả Nguyễn Phú Thứ.
Trân trọng giới thiệu
đến quý độc giả tác phẩm Tử-Vi & Địa Lý Thực Hành nầy.
Để tìm hiểu loài Chuột
như thế nào? Chúng ta có thể quả quyết rằng: Loài Chuột có lông nhiều dày rậm,
lỗ tai nhỏ, mỏ và đuôi dài. Chuột lại là loài gặm nhấm, nhưng còn sanh sản
rất nhanh và nhiều, cho nên chúng nó cắn phá khủng khiếp, không chừa nơi
nào, ở trong nhà thì đào hang, khoét vách, cắn phá gạo nếp, thức ăn thức
uống khi quên đậy, kể cả giấy má .v.v. rồi làm ổ đẻ liên tục và ở ngoài đồng
thì cắn phá hột giống, mùa màng cũng như các nông phẩm của nông dân như : lúa,
bắp, khoai .v.v. Vì thế họ hàng nhà Chuột đi đến đâu, thì mọi người điều sợ sự
phá hoại của Chuột, nếu ghe tàu nào bị Chuột đến ở, thì cũng khốn khổ không
ích.
Ngoài ra, loài
Chuột cũng tạo nên bịnh dịch hạch làm cho sự chết
chốc lên đến hàng trăm ngàn người tại nhiều nước trên thế giới, ví như tại
Athène (Hy Lạp) vào năm 429 trước Công Nguyên, hoặc các nước khác như Ai Cập,
Thổ Nhỉ Kỳ, Ý Đại Lợi, Pháp.v.v. cũng bị sát hại vì bịnh dịch này, người ta đã
thống kê chỉ 7 năm, kể từ năm 1346 đến năm 1353 số người bị chết trên thế giới
như sau : Âu Châu gần 25 triệu người và Á Châu cũng gần 23 triệu người và được
người đời xem như là một thiên tai.
Vì Chuột thường đem
tai họa đến cho loài người như vậy, nên người thường kiếm đủ cách để loại trừ
Chuột ví như : Thuốc Chuột, đặt bẫy Chuột, dậm cù Chuột .v.v.
Đặc biệt, khi bắt được
Chuột con sống, người ta may lỗ đít nó lại, rồi thả nó trong nhà, nó bị bí ỉa
cho nên nó lập tức cắn đuổi đồng bọn nó chạy khỏi nhà và cắn chết luôn mấy con
Chuột con, sau đó nó cũng chết theo luôn.
Tuy vậy Chuột là con
vật ranh mảnh khôn ngoan, khó lòng bị tiêu diệt hết. Người ta thường kể, Chuột
muốn tha một cái trứng gà to về ổ mà không bị bể, Chuột đã biết để một con nằm
ngửa ôm trứng, miệng ngâm đuôi con khác để con này kéo về ổ... (Bđd Viên Giác
91, trang 29 do Cụ Phan Hưng Nhơn viết)
Do vậy, Trời sanh
Chuột thì phải sanh Mèo hay Rắn để trừ diệt Chuột, nếu không loài người
khó sống nỗi với Chuột, bởi tai họa về Chuột tạo nên.
Tuy nhiên, loài Chuột cũng có giúp ích cho nhân loại. Bởi vì, bắt
loài Chuột để làm cuộc thí nghiệm y khoa, ngõ hầu tìm được các loại thuốc trị bịnh
cứu sống chúng ta và riêng thịt Chuột là một đặc sản thực phẩm đáng kể nữa, nếu
ai đã từng về : Long Xuyên, Châu Đốc, Cần-Thơ, Ô-Môn, Rạch Giá, Sa Đéc, Sóc
Trăng ...thuộc miền Hậu Giang, vào mùa bắt Chuột, thì thấy Chuột được bày bán
trắng phiếu, vì đã thui và lột da xong, người mua đem về chế biến 7 món ăn về
Chuột như chơi, nào là: Chuột nướng, Chuột chiên tươi hay muối với sả ớt, Chuột
xào hành, Chuột bầm xào Lá Cách hay Lá Lốt hoặc Chuột bầm rồi ướp gia vị để làm
nhưn bánh Xèo v.v.
Nhân nói về món ăn bằng
thịt Chuột, xin trích dẫn một trong những món ăn liên quan đến con Chuột, trong
dịp Bà Từ Hi Thái Hậu, đời nhà Thanh bên Trung Hoa, khoản đãi phái đoàn sứ
thần thuộc các quốc gia Tây Phương, nhân dịp mừng Xuân Canh Tý
1874. Tiệc được chuẩn bị 11 tháng 6 ngày trước, có 1750 người phục vụ, tốn kém
98 triệu hoa viên thời bấy giờ tương đương 374 ngàn lượng vàng ròng, gồm 400 thực
khách và kéo dài suốt 7 ngày đêm bắt đầu giờ giao thừa Tết nguyên đán năm
Canh Tý.
Đó là món Sâm Thử
tức là con Chuột được nuôi bằng sâm.
Trong quyển Món Ăn Lạ
Miền Nam, tác giả Vũ Bằng tường thuật món sâm thử như sau : Chuột mới đẻ đem
nuôi trong lồng kính cho ăn toàn sâm thượng hảo hạng và uống nước suối, đến khi
đẻ ra con thì lấy những con đó nuôi riêng cũng theo cách thức đó để sanh ra một
lớp Chuột mới, nhưng lớp Chuột mới nầy vẫn chưa dùng được. Cứ nuôi như thế đến
đời thứ ba, Chuột mới thực là "thập toàn đại bổ", người ta mới lấy những
con Chuột bao tử của thế hệ mới này ra ăn và ăn như thế thực là ăn tất cả cái
tinh hoa, bén nhậy, khôn ngoan của giống Chuột cộng với tất cả tính chất cải
lão hoàn đồng, cải tử hoàn sanh, tráng dương bổ thận của cây sâm vốn được
y lý Đông Phương đặt lên hàng đầu thần dược từ cổ chí kim trong trời đất. ...
Nguyên đại sứ Tây
Ban Nha thuật lại rằng, đến món ăn đặc biệt ấy thì có một ông quan đứng lên giới
thiệu trước rồi quân hầu bưng lên bàn tiệc cho mỗi quan khách một cái dĩa con bằng
ngọc trong đó có một con Chuột bao tử chưa mở mắt, đỏ hỏn hảy còn cựa quậy,
nghĩa là một con Chuột bao tử sống. Bao nhiêu quan khách thấy thế chết lặng đi,
bởi vì nếu phải theo giao tế mà ăn cái món này thì ... nhất định phải ...trả lại
hết những món gì đã ăn trước đó. Mọi người nhìn nhau? Bà Từ Hi Thái Hậu cầm nĩa
xúc con Chuột bao tử ăn để cho mọi người bắt chước ăn theo. Con Chuột kêu chi
chí, người tinh mắt thấy một tia máu vọt ra ... Hoàng Đế Trung Hoa thông thả vừa
nhai vừa suy nghĩ như thể muốn kéo dài cái thú ăn tuyệt diệu ra để cho cái thú ấy
thấm nhuần trí óc và cơ thể. Và Ngài nói: "Mời Chư Vị". Nhưng không một
vị nào đụng đũa, cứ ngồi đơ ra mà nhìn. Bà Từ Hi Thái Hậu bèn cười mà nói đùa :
" Tôi tiếc không thấm nhuần được cái văn minh Âu Mỹ của các Ngài, nhưng
riêng vế cái ăn thì tôi thấy quả các Ngài chậm tiến, không biết cái gì là ngon
là bổ. Về món đó, các Ngài có lẽ còn phải học nhiều của người Á Đông".
Không một ông nào trả lời, vì có lẽ các ông đại diện ấy đến lúc ấy đều bán tín
bán nghi không biết ăn Chuột bao tử như thế là văn minh hay dã man. Tuy nhiên,
người ta có thể chắc chắn là chưa có một nước nào trên thế giới lại có một món
ăn tinh vi, quí báu, cầu kỳ đến thế bao giờ... Chính ông đại sứ Tây Ban
Nha phải nhắm mắt lại thử ăn, nhưng ông thú thực rằng vừa cho vào miệng cắn một
cái thấy Chuột con kêu chi chí, ông ta vội vàng chạy ra ngoài nhả ra và một
tháng sau còn sợ. Sau này, đem câu chuyện đó nói với mấy vị đông y sĩ, ông ta
biết rằng người Âu Mỹ không biết ăn cái món ấy, quả là "châm biếm" và
mấy ông già còn cho biết thêm rằng Chuột thường nuôi bằng sâm bổ hết sức rồi,
nhưng nếu tìm được giống Chuột Chù mà nuôi bằng sâm theo cách thức nói trên thì
còn bổ gấp trăm lần nữa ... (tài liệu này do Mọt Sách sưu tầm và tường
thuật).
Trong loài Chuột,
không những có các tên ở vừa kể ở trên kia, mà còn có các tên khác, xin trích dẫn
như sau :
Chuột Lắt : Đây là loài Chuột nhỏ con bằng ngón tay cái hoặc lớn hơn một
chút, nó thường sống ở trong nhà, rất lanh lợi, sanh sản rất nhiều và thường cắn
phá khủng khiếp.
Trong dân gian, thấy
đứa con nào hoặc người nào có thân hình nhỏ con thường phá phách gia đình hay
xóm làng, thì cũng được gọi là Chuột Lắt.
Chuột Xạ: cũng thường gọi Chuột Chù, cũng có thân hình nhỏ con, mỏ dài
và nhọn, đuôi rất ngắn. Đặc biệt, nó có mùi hôi xạ khó ngửi cho nên có
cái tên là Chuột Xạ và Mèo cũng sợ mùi xạ hương này, nên cũng lánh xa. Chuột Xạ
không cắn phá và lanh lợi hơn Chuột Lắc, nó thường ở hộc tủ, gầm giường hay
trong hang và đi sát đất, rất chậm lụt, thường kêu chít chít như Chuột rúc vậy.
Trong dân gian thường quan niệm điềm may mắn hay phát tài là:
Thứ nhứt đơm đóm vào
nhà,
Thứ nhì Chuột rúc,
Thứ ba hoa đèn.
Chuột Dừa : là loại Chuột thường sanh sống ở trên cây dừa, ít xuống đất,
nó chỉ cắn phá cây dừa và ăn cơm dừa, uống nước dừa mà
sống, thân hình nó lớn bằng cườm tay. Vì thế, nó mới có tên là Chuột Dừa, loại
Chuột này thường thấy những tỉnh trồng nhiều dừa như ở Bến Tre, thịt nó thơm
ngon đặc biệt, bởi vì nó ăn uống bằng trái dừa rất tinh khiết.
Ngoài ra, những loại
Chuột hoang đã đơn cử ở trên, chúng ta còn thấy loại Chuột người nuôi để làm cảnh.
Đó là:
Chuột Bạch: là loại Chuột nhỏ con, có lông màu trắng và thường thấy ở
bên Tàu, cho nên nó có tên là Chuột Tàu. Người nuôi Chuột Bạch hay Chuột Tàu
này phải tốn tiền mua Chuột, mua lồng Chuột đặc biệt, dể nó biểu diển và tốn thức
ăn chớ không phải như các loại Chuột hoang khỏi săn sóc gì cả. Nhưng bù lại,
người nuôi Chuột này được xem những trò biểu diển của nó và làm cảnh cho vui cửa
vui nhà.
Nguyễn-Phú -Thứ