Nghe gió lạnh lùa qua khe cửa
Giọt mưa rơi thánh thót bên thềm
Bỗng dưng buồn lại nhớ đến em
Năm tháng hết, mùa Xuân lại đến.
Em bên trời, có nhớ đến anh ?
Chiều xuân đến, đông còn giá lạnh
Thèm vòng tay êm ấm một chiều
Quàng vai em, anh dìu qua phố.
Trời Sài Gòn mưa chiều nắng đổ
Đi bên em anh thấy mát lòng
Cuối thu rồi, trời mới vào đông
Nghe hạnh phúc len vào kẻ tóc.
Tờ lịch cuối, anh vừa mới bóc
Tháng ngày rơi, như lá thu về
Xuân đến rồi, lòng lại ủ ê
Sao buồn quá, chiều xuân xứ lạ !
Em, em ơi ! mình lại cách xa
Xuân này nữa, không bánh, mức, trà
Vì anh đang là người viễn xứ
Không cùng em dâng cúng ông bà !.