Thơ Song An
Châu
MÙA
XUÂN,
QUÊ HƯƠNG và MẸ
Xuân
này nữa, ba ba xuân chẵn
Thời
gian dài đăng đẳng chưa về
Thăm
quê hương, thăm lại mẹ quê
Đã
bao năm mong con mòn mõi.
Lúc
ra đi, lời chưa kịp nói
Chuyến
tàu đêm giục giã ra khơi
Nhìn
quê hương đã xa cách rồi
Lòng
đau nhói khi xa đất Mẹ.
Trong
âm thầm, mắt trào giọt lệ
Khóc
quê hương, khóc mẹ đã già
Đâu
ngờ rằng con phải lìa xa
Khi
cha mất mới vừa an táng.
***
Đến
xứ người khi trời vừa sáng
Mọi
vật đều lạ lẵm ngỡ ngàng
Ba
ba năm chừng ấy xuân sang
Trong
cuộc sống, đâu vui gì Mẹ !
Mấy
xuân qua - buồn, vì đơn lẻ
Ngồi
cô đơn, mắt lệ chan hòa
Nhang khói lạnh, chiều ba mươi Tết
Chưa sắm sửa, kịp rước ông bà.
Phải ra xe đi làm vội vã
Chặng đường dài rong rủi kịp ca
Sao dòng lệ dâng tràn khóe mắt
Xuân xứ người lại nhớ quê nhà.
Con sẽ về thăm lại mộ cha
Chào mừng mẹ, vái lạy ông bà
Viếng mọi nơi vào mùa xuân tới
Từ lâu rồi, con đã cách xa.
Song An Châu
Xuân Mậu Tý -2008