TẠ TỘI TRONG ĐÊM BA MƯƠI
Đêm ba mươi ly xứ đâu có gì để nói
Non sông vuột mất dần trong những cánh tay yếu ớt, guộc gầy
Đang cố níu lại trong từng ngày tuyệt vọng
Và từng đoàn con yêu nước ngày càng tù ngục, tan thây.
Nói gì nữa với đêm ba mươi khi ta mất dần tất cả
Biển, đảo, đất liền và cả những con người
Nói gì khi nước mắt mỗi ngày vẫn cạn khô cho những người thân nằm
xuống
Thì có nghĩa gì đâu mùng một hay ba mươi?
Không pháo, không hoa, không tiệc, không mừng, dù ở đây ta có tất cả
Ngoại trừ Tổ Quốc thiêng liêng với hơi thở ruột rà
Với tiếng mẹ ru ầu ơ bao đời ta khôn lớn
Với sóng vỗ bập dừa con nước chảy vô - ra.
Ta đâu cần xuân khi mỗi ngày nhìn thấy tên người thân và bè bạn
lũ lượt trên trang cáo phó
Người mất quê hương thì vui xuân, đón tết cái nỗi gì?!
Ta mất quê như chính linh hồn mình đã mất
Chỉ còn xác liêu xiêu, khập khiễng,lết lê đi
Hảy rót cùng ta chung rượu lạnh nồng lúc giao thừa trên xứ tuyết
Cùng ba nén hương tạ tội với tiền nhân
Bởi bức dư đồ cha ông đã bao đời máu xương gìn giữ
Nay bắc thuộc tả tơi, ta có tội muôn phần........
Chu Thụy Nguyên