Mơ Hồng
Hoa Văn
Chỉ là giấc ngủ vô thường
Chút đam mê chút đoạn trường băn
khoăn
Mai sau đời có mê lầm
Tình khoan dung cũng bội phần hoang
mang
Đau thương gươm giáo quy
hàng
Sáng bình minh trẻ chiều hoàng hôn
non
Đêm thần chợt má môi thơm
Thoáng thôi hiển hiện vội tươm tất
lòng
Mơ em nào dám mơ hồng
Nên tâm chưa trọn bềnh bồng ngược
xuôi
Còn Xuân, còn bướm, còn
người
Còn ta cùng với ngậm ngùi trăm
năm
Phấn hoa nào chẳng phơi
trần
Còn đây cõi ở còn tằm nợ
tơ.
Hoa Văn